Mong ước lâu bền- Chương XIX p1


Bắt tay vào kế hoạch

Trong văn phòng, ngoài Đỗ Tích Nhã còn có Giang Nhã Thu và Thành Hạo: -Đã để cô phải chờ lâu rồi. Trong thời gian qua, tôi đã cho người đi điều tra tỉ mỉ về cô…- Đỗ Tích Nhã thẳng thắn nói với Khả Nhi: -Trước khi đầu tư cho một người, tôi bắt buộc phải tìm hiểu toàn diện về người đó, hi vọng cô không để bụng!

Khả Nhi vô tư đáp: -Tôi không để bụng đâu!

Nhìn thấy vẻ mặt thản nhiên của Khả Nhi, Đỗ Tích Nhã bật cười: -Xem ra việc điều tra này đã nằm trong dự đoán của cô rồi! Tốt lắm, tôi rất thích tiếp xúc với những người thông minh, như vậy mọi việc sẽ trở nên dễ dàng hơn!- nói rồi Đỗ Tích Nhã hất hàm về phía Giang Nhã Thu và Thành Hạo.

-Chúng tôi đã xem xét tỉ mỉ báo cáo điều tra thị trường của cô…-Giang Nhã Thu vỗ vỗ vào tập tài liệu để trước mặt, độ dày của tập tài liệu ấy phải gấp đôi tập tài liệu của Khả Nhi: -Bản báo cáo này là báo cáo điều tra và nghiên cứu thị trường của một công ty điều tra thị trường mà chúng tôi đã ủy thác ở Trung Quốc đại lục trước đây. Mặc dù nội dung phong phú hơn nhiều so với báo cáo của cô, số liệu cũng tỉ mỉ hơn một chút, nhưng đối chiếu hai bản báo cáo, trọng điểm và các điểm mấu chốt cơ bản là như nhau. Bọn họ là một tập thể người tiến hành điều tra và nghiên cứu, còn cô chỉ có một mình. Cô làm tốt lắm!- Giang Nhã Thu nói rất chân thành, giọng điệu chậm rãi, nụ cười hiền hòa khiến cho người khác cảm thấy rất dễ gần.

Khả Nhi không hề thả lỏng bản thân. Cô vẫn giữ nguyên thái độ lịch sự và chăm chú lắng nghe những lời Giang Nhã Thu nói. Ba người trước mặt cô đều là những nhân tài trong lĩnh vực kinh tế, Khả Nhi tự thấy mình không bằng, không thể không ngưỡng mộ và phấn đấu để đạt đến đỉnh cao ấy.

Giang Nhã Thu tiếp tục: -Bây giờ chúng tôi muốn nghe ý kiến, và kế hoạch trong tương lai gần và cả tương lai xa của cô về việc tiến quân vào thị trường Trung Quốc đại lục của tập đoàn Đỗ thị, không biết cô có bằng lòng không?- giọng điệu hết sức lịch sự, dường như là đang trưng cầu ý kiến của Khả Nhi vậy.

-Có thể có được cơ hội này là này quả là vinh hạnh đối với tôi!- Khả Nhi lấy giấy và bút đã chuẩn bị sẵn ra, không may chiếc bút rơi xuống đất, lăn đến chân của Thành Hạo.

Thành Hạo cúi xuống nhặt cây bút lên đưa lại cho Khả Nhi, dịu dàng mỉm cười bảo: -Đừng căng thẳng, cứ từ từ mà nói1 Đừng sợ nói sai, chúng tôi muốn nghe nội dung chân thực!- dường như những người xung quanh Đỗ Tích Nhã đều có cùng một phẩm chất này. Mặc dù họ đều có địa vị mà người khác phải ngưỡng mộ, nhưng ở họ không hề có sự kiêu căng của kẻ đứng ở trên cao mà ai nấy đều rất lịch sự, khiêm tốn và nhã nhặn.

Khả Nhi gật đầu, mỉm cười cảm kích và bắt đầu diễn giải ý kiến của mình một cách có trình tự. Khi cần thiết, cô còn dùng bút vẽ ra sơ đồ liệt kê cho rõ ràng. Trong quá trình diễn giải, Khả Nhi âm thầm chú ý đến phản ứng của ba người bọn họ. Cả ba đều đang chăm chú nghe cô nói, chẳng có chút lơ đãng hay coi thường nào. Khả Nhi dần dần cảm thấy yên tâm rồi đắm mình vào trong dòng tư duy của mình, đưa ra những lí lẽ rõ ràng, sáng suốt, biểu hiện rất ung dung và thoải mái.

Mất gần một tiếng đồng hồ Khả Nhi mới nói xong kế hoạch của mình, nhìn thấy ba người Đỗ Tích Nhã, Giang Nhã Thu và Thành Hạo nhìn nhau gật gù, Khả Nhi mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này cô mới phát hiện ra rằng lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi, hóa ra không phải là vì sự căng thẳng mà chính là vì dũng khí quyết chiến đến cùng đã khiến cho cô quên hết mọi thứ xung quanh.

-Cô có biết …- Đỗ Tích Nhã nói: -Điểm thiếu sót lớn nhất của mình là gì không?
-Thiếu kinh nghiệm thực tiễn…- Khả Nhi thẳng thắn đáp: -Mặc dù trước đây tôi đã từng làm rất nhiều công việc nhưng đều là những công việc vụn vặt, chưa hề có những kinh nghiệm thực tế khi giải quyết những vấn đề trọng đại.

Đỗ Tích Nhã hài lòng nói: -Biết người biết ta, thế là tốt! Còn nửa năm nữa cô mới lấy được bằng thạc sĩ đúng không?

-Đúng ạ!

-Tôi cho cô thời gian một năm…- Đỗ Tích Nhã nói: -Nửa năm đầu cô vừa tiếp tục học lấy bằng vừa học hỏi Thành Hạo. Tôi sẽ bảo phòng nhân sự sắp xếp cho cô một công việc như các nhân viên bình thường khác để duy trì cuộc sống, các công việc làm thêm khác cô lập tức xin nghỉ, chuyên tâm tích lũy các kinh nghiệm thực tiễn. Sau khi lấy được bằng thạc sĩ, Thành Hạo sẽ sắp xếp một công việc khác cho cô. Mới đầu cô phải tự mình gánh vác công việc, khi cần thiết có thể xin ý kiến của Thành Hạo, tuy nhiên công việc nhất định phải do cô tự mình hoàn thành.

Khả Nhi vô cùng kinh ngạc và vui mừng. Trong ba trợ thủ thân tín của Đỗ Tích Nhã, Thành Hạo là người có năng lực nhất, cách giải quyết công việc lại dứt khoát, quyết đoán, làm việc gì cũng kín kẽ, chu toàn. Có được cơ hội học hỏi anh ấy quả đúng là một điều may mắn. Khả Nhi lập tức đứng dậy khom lưng chào sư phụ của mình: -Thầy Thành, xin hãy chỉ giáo cho tôi!

-Gọi tôi là Thành Hạo là được rồi…- Thành Hạo xua tay: -Cô đừng vội hành lễ bái kiến sư phụ vội, tôi không có nhiều thời gian để dạy cho cô từng thứ một đâu, chỉ có thể cho cô cơ hội tham gia vào công việc, tất cả là do cô tự học hỏi lấy, có gì không hiểu thì cứ đến hỏi tôi. Biểu hiện và thành tích mà cô đạt được trong năm nay sẽ là tiêu chuẩn sát hạch cô, hãy cố gắng lên nhé!

Khả Nhi nhìn sang Đỗ Tích Nhã: -Tôi có thể hỏi một vấn đề được không?

Đỗ Tích Nhã gật đầu.

-Nếu như sát hạch được thông qua thì kết quả sẽ thế nào ạ?

-Vấn đề này để tôi trả lời cô…- Giang Nhã Thu lên tiếng: -Kế hoạch tiến quân vào thị trường đại lục của tập đoàn Đỗ thị một năm nữa sẽ chính thức khởi động toàn diện, trong một năm này sẽ thực hiện các công tác chuẩn bị, cũng chính là thời gian cho cô tham gia vào công việc của chúng tôi. Chúng tôi sẽ căn cứ và khả năng làm việc của cô trong một năm này để quyết định xem cô có khả năng phụ trách việc quản lí và khai thác thị trường đại lục hay không!- Giang Nhã Thu đẩy chồng lại liệu đến trước mặt Khả Nhi: -Số tài liệu này cô cầm về tham khảo thêm, rất có lợi cho công việc của cô sau này!

-Nói như vậy có nghĩa là…- Khả Nhi đón lấy tập tài liệu rồi hỏi: -Đỗ tiểu thư giờ cho tôi một cơ hội, có thể trở thành người được đầu tư hay không còn phụ thuộc vào việc trong một năm tới tôi có thể mang đến cho cô một thành tích đáng hài lòng hay không phải không ạ?

Đỗ Tích Nhã cười: -Làm việc với người thông minh quả nhiên là dễ chịu. Có thể Thiệu Vân nói đúng, cô chính là người lựa chọn thích hợp mà ông trời đưa đến cho tôi. Thời gian có hạn, muốn đi tìm một người thích hợp khác cũng không phải là điều dễ dàng. Vì vậy hi vọng cô có thể tận dụng khoảng thời gian một năm này thật tốt! Đừng để tôi thất vọng, tôi cũng sẽ không để cô thất vọng đâu!- Đỗ Tích Nhã đưa cho Khả Nhi một bản hợp đồng: -Nếu như cô quả thực là người thích hợp mà tôi đang tìm kiếm, trong bản hợp đồng này có ghi rõ điều kiện đầu tư của Tích Nhược tôi. Một năm sau, hi vọng cô có thể có đủ tư cách để kí tên vào bản hợp đồng này.

Khả Nhi mở bản hợp đồng ra xem, lướt mắt một qua một lượt: Một năm sau, tập đoàn Đỗ thị sẽ đầu tư vào thị trường đại lục dưới danh nghĩa là công ty Thừa Nghiệp, là tên con trai của Đỗ Tích Nhã, ủy thác bà Tần Khả Nhi đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc công ty Thừa Nghiệp kèm theo 10% cổ phần của công ty Thừa Nghiệp…
Công ty Thừa Nghiệp là công ty con của tập đoàn Đỗ thị, là công ty chuẩn bị được thành lập, 10% cổ phần đồng nghĩa với cái gì? Trái tim Khả Nhi bắt đầu đập rộn ràng…có thể cô nên thể hiện điềm tĩnh hơn nhưng cô thực sự không giấu được niềm vui trong ánh mắt: “Trong sáu năm, đợi em có thể đứng ngang hàng với anh”…cuối cùng thì ngày ấy cũng không còn quá mơ hồ.

Đỗ Tích Nhã hỏi Khả Nhi: -Cô có nhìn thấy điều kiện thêm vào của tôi ở dưới bản hợp đồng khoong? Tôi đầu tư cho cô bao nhiêu thì cô phải giúp tôi thu lại lợi nhuận gấp nhiều lần. Cô có thể lựa chọn chấp nhận hoặc không chấp nhận.

Khả Nhi nhắm mắt lấy lại bình tĩnh rồi từ từ khép bản hợp đồng lại, điều kiện thêm vào cô đương nhiên đã đọc kĩ, 10% cổ phần chỉ là cổ phần tạm thời, cô có thể được hưởng lợi nhuận từ nó khi gánh vác công việc của Thừa Nghiệp, một khi rời bỏ công ty Thừa Nghiệp, tập đoàn nhà họ Đỗ có thể thu hồi cổ phần bất cứ lúc nào. Nếu như trong vòng hai năm, cô có thể giành được tỉ lệ chiếm hữu thị trường đại lục lớn nhất về cho công ty Thừa Nghiệp, lợi nhuận hàng năm tăng 30% thì cổ phần tạm thời này mới trở thành cổ phần chính thức của cô.

Khả Nhi ngồi thẳng người, thản nhiên nhìn thẳng vào ánh mắt của Đỗ Tích Nhã:- Tôi đồng ý. Một năm sau tôi nhất định sẽ có đủ tư cách để kí bản hợp đồng này!
-Rất quyết đoán!- Thành Hạo khen ngợi: -Dựa vào sự tự tin và quyết tâm này, tôi tin là Tích Nhược không chọn sai người!

Đỗ Tích Nhã gật đầu: -Bố tôi từng nói với tôi rằng, năng lực của nhiều người có thể đào tạo được. Có thành công hay không phụ thuộc vào việc bỏ ra thời gian, công sức và tiền bạc. Nhưng có hai yếu tố mà không thể đào tạo được.

Khả Nhi tò mò: -Là yếu tố gì vậy?

-Quyết đoán và ngoại hình!- Đỗ Tích Nhã nói: -Quyết đoán là khí chất bá vương trời ban, thời gian có thể đào tạo ra khí chất của nhân tài nhưng không thể đào tạo được khí chất bá vương. Vì vậy Lưu Bang có thể lên làm hoàng đế, còn Trương Lương và Hòa Tiêu mặc dù tài học hơn hẳn Lưu Bang lại chỉ có thể làm quần thần phò tá ông mà thôi. Ngoại hình là của cải trời ban cho. Thẩm mỹ có thể làm con người đẹp lên nhưng không thể làm thay đổi gen di truyền của họ. Khả Nhi, cả hai yếu tố trời phú này cô đều có được, đó là một may mắn lớn cho cô! Đừng phụ lòng yêu quý của ông trời dành cho mình!

Khả Nhi bất an hỏi: -Đỗ tiểu thư, có phải cô có chuyện gì muốn nói với tôi không?
-Tôi hi vọng cô có thể nhớ kĩ, cả đời này, tất cả sự nỗ lực và phấn đấu của cô đều là vì bản thân chứ không phải là vì bất kì một người đàn ông nào cả!…- Đỗ Tích Nhã chỉ vào chồng tài liệu trước mặt Khả Nhi bảo: -Lật sang trang 27 đi!

Khả Nhi làm theo lời Đỗ Tích Nhã nói, bên trong có liệt kê các đối thủ cạnh tranh đáng gờm của công ty Thừa Nghiệp ở thị trường đại lục, tập đoàn Bác Nhuệ nghiễm nhiên nằm ở vị trí đầu tiên, còn người đứng đầu của tập đoàn Bác Nhuệ….kn nhìn vào hai chữ ấy…suốt ba năm nay, cô luôn một lòng một dạ nhớ đến cái tên ấy…tất cả dũng khí và ý chí đều bắt nguồn từ một lời hứa: “Em sẽ quay về tìm anh”.

-Ba năm trước, Dương Phàm đã gia nhập tập đoàn Bác Nhuệ, bắt đầu làm việc từ một nhân viên bình thường. Trải qua hai năm đã được thăng chức lên làm phó giám đốc Bác Nhuệ, thành tích đầu tiên sau khi thăng chức chính là làm cho doanh nghiệp Vĩnh Xương trở thành tay trắng, thủ đoạn tương đối….- Đỗ Tích Nhã khẽ hừ giọng khinh bỉ: -Cũng không được vẻ vang cho lắm, nhưng xử lí rất đẹp. Bác Nhuệ chẳng phải bỏ ra cái gì cũng nhẹ nhàng nuốt gọn Vĩnh Xương. Trong hai năm ngắn ngủi mà cậu ta có thể thăng tiến từ một nhân viên quèn lên làm phó giám đốc có thể thấy không chỉ là vì cậu ta có thân phận đặc biệt!

-Doanh nghiệp Vĩnh Xương?- Khả Nhi ngạc nhiên…những câu nói là Dương Phàm từng nói với cô lại văng vẳng bên tai.

“Anh và Hinh Hinh lớn lên bên nhau. Lúc còn nhỏ anh thường gọi cô ấy là chị…anh không coi cô ấy là con gái, chỉ coi như anh em thôi…

“Lương phu nhân và mẹ anh là bạn bè thân thiết…họ luôn hi vọng mối quan hệ của hai gia đình sẽ tiến thêm một bước…”

Ánh mặt trời lúc chiều tà thật dịu dàng và rực rỡ, Khả Nhi không thể tưởng tượng ra được anh đã dùng thủ đoạn không vẻ vang gì để thôn tính doanh nghiệp Vĩnh Xương, liệu anh và Lương….

Đỗ Tích Nhã biết Khả Nhi định hỏi điều gì liền nói thẳng: -Bọn họ không kết hôn!
Khả Nhi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa may mắn sống sót sau kiếp nạn của mình, cô trước nay đều không dám tìm hiểu thông tin về anh, chỉ sợ nhận được tin anh sẽ kết hôn. Cũng may là anh vẫn chưa kết hôn, trong lòng Khả Nhi như đan xen giữa hai thứ cảm xúc, vui mừng và chua xót.

-Nhà họ Lương từng định dùng phương pháp liên hôn, nhà họ Hoa cũng có ý định này nhưng đều bị nhà họ Lương từ chối. Nghe nói phương pháp từ chối lúc ấy rất quyết liệt. Hai năm trước, Lương phu nhân của doanh nghiệp Vĩnh Xương qua đời, tất cả mọi thứ trở thành một đống bùn nhão, cha con, anh em tranh giành sản nghiệp, thực lực của Vĩnh Xương ngày càng sa sút. Bác Nhuệ đã thừa cơ xâm nhập, mặc dù hai gia đình có mối quan hệ thân thiết nhưng khi Dương Phàm dồn Vĩnh Xương đến bờ vực của sự phá sản mà chẳng chút nể nang gì, thậm chí còn chẳng để cho người ta một lối thoát. Bác Nhuệ sớm muộn gì cũng do cậu ta gánh vác, e là cô khó mà tránh khỏi phải đối mặt với người này!

Trong văn phòng rộng lớn, không khí im phăng phắc không có lấy một tiếng động. Giang Nhã Thu trầm ngâm nhìn Khả Nhi, Thành Hạo vẫn mỉm cười dịu dàng..nhưng ánh mắt của họ như đang dò xét Khả Nhi.

Hồi lâu sau, Khả Nhi đứng dậy, đi đến trước mặt Đỗ Tích Nhã hỏi: -Đỗ tiểu thư, cô có tin tôi không?

Đỗ Tích Nhã mỉm cười: -Đã dùng thì không nghi, đã nghi thì không dùng! Nếu như tôi đã trọng dụng cô đương nhiên tôi sẽ tin tưởng cô!- Đỗ Tích Nhã chẳng thể hiện sự ép buộc nào, còn vừa nói vừa cười nhưng vẫn khiến cho người khác cảm nhận được cái uy của cô.

Khả Nhi cúi đầu lễ phép: -Cám ơn cô!

Một năm sau đó, tập đoàn Đỗ thị tấn công vào thị trường đại lục, thành lập nên công ty Thừa Nghiệp, tổng công ty xây dựng ở Thâm Quyến, đã cho ra mắt hàng loạt các nhãn hiệu mới. Doanh nghiệp Thừa Nghiệp nhanh chóng quét sạch các đối thủ cạnh tranh. Cùng lúc đó, tổng công ty đóng ở Thượng Hải của tập đoàn Bác Nhuệ cũng bắt đầu thu mua các doanh nghiệp cùng ngành trên quy mô lớn, hai doanh nghiệp lớn ở thế đối đầu đã lũng đoạn 85% cổ phần thị trường ở đại lục.

Nửa đầu năm sau đó, tập đoàn Thừa Nghiệp với ưu thế hơn 1,2% cực kì mong manh đã thay thế vị trí đầu rồng của tập đoàn Bác Nhuệ gần mười năm nay, trở thành một doanh nghiệp đứng đầu mới nổi. Các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Bác Nhuệ vội vàng triệu tập hội nghị khẩn cấp.

Tổng giám đốc của tập đoàn Thừa Nghiệp là một người làm việc rất kín đáo, cho đến nay vẫn chưa từng lộ diện ở trên các phương tiện thông tin đại chúng, những chỉ lệnh bên trong phần lớn đều được đưa ra thông qua thư kí riêng là Chu Thành Bích, những vấn đề bên ngoài toàn bộ đều do những trợ lí tin cậy của cô xử lí. Do vậy đối với những người bên ngoài, sự tồn tại của cô là một điều bí ẩn, mọi người đều biết đến bà tổng giám đốc của Thừa Nghiệp dưới cái tên Cherry, họ Tần, ngoài ra thì không ai biết gì hơn.

Xuất phát từ yêu cầu “Biết địch biết ta”, Cao Minh, trợ lí đặc biệt của tổng giám đốc Bác Nhuệ đã tiến hành phân tích cụ thể ba “đại tướng” của tập đoàn Đỗ thị: Giang Nhã Thu xử lí vấn đề thành thạo, lão luyện và thận trọng, chu toàn và kín kẽ, nhẫn nại và kiên trì, tính tình cứng rắn. Trụ Kiệt hành sự dứt khoát, quyết đoán, nhanh nhẹn, tính cách mạnh mẽ có thừa nhưng nhẫn nại còn thiếu. Trong ba người này, Thành Hạo là người có mưu lược hơn cả, thường không ra quân bài như lẽ thường mà hành sự rất khó nắm bắt. –Xét về góc độ tác phong làm việc trong một năm rưỡi này…- Cao Minh tiếp tục: -Tác phong của tổng giám đốc công ty Thừa Nghiệp có vẻ tương đồng với tác phong của Thành Hạo, nhưng thủ đoạn còn nhanh chóng và mạnh mẽ hơn nhiều, lại có được sự nhẫn nại của Giang Nhã Thu, có lẽ không thể là bất kì ai trong số ba người đó được. Tuy nhiên, từ trước đến nay chưa bao giờ nghe nói là ở tập đoàn Đỗ thị lại có một nhân vật kiệt xuất, có thể tập trung ưu điểm của cả ba “đại tướng” như vậy.

-Điều này không có gì là kì lạ cả!- Hoa Hiên Vũ, chủ tịch hội đồng quản trị của Bác Nhuệ lên tiếng: -mưu lược của tổng giám đốc tập đoàn Thừa Nghiệp chưa chắc đã hoàn toàn là của bà ta nghĩ ra, rất có thể sau lưng bà ta còn có một ban cố vấn. Hơn nữa trụ sở của Thừa Nghiệp lại đóng ở Thâm Quyến, rất gần với Hồng Kông, bất cứ lúc nào cũng có thể nhận được sự hỗ trợ từ tập đoàn Thắng Thiên của Cảnh thị và tập đoàn Hoa Phong do Đỗ thị nắm cổ phần. Điều đáng nói chính là sự quyết đoán của bà ta, biết nắm vững thời cơ!- nói rồi ông quay sang cháu ngoại đang nhấp cà phê:-Phó tổng giám đốc Dương thấy thế nào?

Dương Phàm đặt cốc cà phê xuống, chậm rãi nói: -Theo tôi thấy, thay vì phân tích về một người chưa gặp bao giờ, chi bằng chúng ta hãy phân tích sách lược tiêu thụ và đặc tính sản phẩm của công ty Thừa Nghiệp, dù sao thì đây mới chính là những nội dung thực tế mà hiện giờ chúng ta có thể tiếp xúc được. Còn về tổng giám đốc công ty Thừa Nghiệp, hành sự kín đáo hay cố tình bày trò để đánh bóng bản thân thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày phải tiếp xúc trực tiếp với chúng ta, cần gì phải lãng phí thời gian như vậy!

-Nói cũng có lí!- Hoa Hiên Vũ vừa nói vừa ra tay làm hiệu cho thư kí Nghiêm Anh.
Nghiêm Anh lập tức đứng lên tắt đèn trong phòng họp, Cao Minh mở máy chiếu, bảng phân tích và tổng kết sách lược tiêu thụ và đặc tính sản phẩm của công ty Thừa Nghiệp hiện ra trước màn hình. Những sách lược tiêu thụ sản phẩm của công ty Thừa Nghiệp không phải là nhiều nhưng đều mang tính thực tiễn, hiệu quả mang lại cực cao. Xét từ góc độ sản phẩm, các sản phẩm của hai tập đoàn Bác Nhuệ và Thừa Nghiệp đều là những sản phẩm có chất lượng cao, nhưng về mặt giá cả của sảm phẩm thì bên công ty Thừa Nghiệp rõ ràng là chiếm ưu thế.

Trải qua quá trình bàn bạc sôi nổi, giảm giá để cạnh tranh dường như đã trở thành một trong những sách lược cạnh tranh được đa số mọi người ủng hộ. Đợi mọi người phát biểu ý kiến xong, Dương Phàm mới hỏi: -Chúng ta có thể lựa chọn phương pháp giảm giá để khuyến mại, Thừa Nghiệp cũng có thể sử dụng phương pháp này. Nếu như sau khi chúng ta giảm giá mà Thừa Nghiệp lại tiếp tục giảm giá nữa thì chúng ta phải làm thế nào? Tiếp tục giảm giá ư?

Nghe xong câu hỏi này, cả phòng họp im phăng phắc.

Hoa Hiên Vũ gật đầu: -Tác chiến bằng phương pháp giảm giá thành chỉ khiến cho cả hai bên đều bị thương vong, không nên thực hiện sách lược này. Tiểu Phàm, cháu có ý kiến gì không?

-Hiện nay thị trường về cơ bản đều nằm trong tay của Bác Nhuệ và Thừa Nghiệp, chúng ta có thể mời tổng giám đốc công ty Thừa Nghiệp cùng đàm phán, hai bên cùng xác định giá cả chung, trước tiên phải ổn định giá cả rồi mới bàn đến cái khác được. Giả sử đối phương có không đồng ý với ý kiến của chúng ta, chúng ta cũng có thể nhân cơ hội này để tiếp xúc trực tiếp với vị tổng giám đốc bí ẩn kia. Bà ta là người như thế nào thì phải tiếp xúc trực tiếp mới có thể kết luận được!

Hoa Hiên Vũ nhìn các cổ đông, đa số mọi người đều tán đồng với ý kiến đó. Suy nghĩ hồi lâu, ông đưa ra quyết định: -Chuyện này sẽ do phó giám đốc Dương phụ trách!

Cuộc họp diễn ra khá lâu. Lúc cuộc họp kết thúc trời đã tối sầm rồi. Dương Phàm không tham gia bữa tiệc sau cuộc họp mà vội vàng lái xe đến Yêu Ảnh. Yêu Ảnh là tên một quán rượu không to không nhỏ, kinh doanh không quá phát đạt nhưng tiếng tăm của quán rượu này cũng không đến nỗi tồi, chủ yếu là vì tướng mạo và khả năng pha chế của bà chủ Thư Á. Hơn nữa chưa nói đến mùi vị rượu Thư Á pha chế, chỉ cần nhìn thấy tư thế pha chế của cô thôi cũng là một kiểu thưởng thức nghệ thuật rồi. Chỉ có điều Thư Á rất ít khi tự tay pha rượu cho khách, nói theo cách của cô thì: Tôi học môn nghệ thuật này là để cho vui, không phải là để mưu sinh. Vì vậy chỉ có những người bạn thân mới có may mắn được uống rượu do chính tay cô pha chế, ví dụ một người bạn như Dương Phàm.

Vừa bước vào cửa lớn của Yêu Ảnh, Thư Á đã chạy đến nghênh đón Dương Phàm: -Cuối cùng thì cậu cũng đến rồi! Hai người anh em của cậu đã đợi lâu lắm rồi. Cậu cũng thật là, làm chủ mà lại để khách ở đây không đếm xỉa đến, để cho tôi phải ngồi với họ cả buổi!- nụ cười lúc ẩn lúc hiện, thái độ dịu dàng mê hoặc chính là một sức quyến rũ đặc biệt đối với phần lớn đàn ông.

Chỉ có Dương Phàm là không chút động lòng, mặt vẫn không hề biến sắc: -Làm phiền cô rồi!

-Không sao, chỉ cần trả thêm một chút tiền dịch vụ là được rồi- Thư Á cười ngọt ngào: -Tiền có thể sai khiến cả quỷ, huống hồ tôi chỉ là một phụ nữ nhỏ bé.

Dương Phàm xoa xoa trán cười đau khổ: -Sao cứ mỗi lần gặp mặt là chị lại mang tiền bạc ra bàn thế nhỉ?

-Không bàn tiền bạc thì bàn cái gì, bàn chuyện tình cảm à?- Thư Á ‘hứ” một tiếng rồi nói tiếp: -Đã quen như vậy rồi, tôi có giả vờ lẳng lơ cũng chẳng lừa nổi cậu. Chẳng phải cậu muốn tôi mang loại rượu tôi cất giữ bao năm để tiếp khách sao? Nói cho cậu rõ nhé, tôi sẽ thu tiến gấp đôi đấy!

Dương Phàm kinh ngạc: -Chị làm thế là thừa cơ chém đẹp khách hàng phải không?
-Chính thế- Thư Á thẳng thắn đáp: -Chẳng mấy khi kiếm được một con cừu béo tốt, không thịt không được!

Một người quen biết rộng như Dương Phàm cũng bị Thư Á làm cho kinh ngạc. Sợ Thư Á càng chém càng mạnh tay, Dương Phàm đành nói: -Thôi được rồi, gấp đôi thì gấp đôi. Tôi vào bàn trước, chị nhớ mang rượu vào đấy!

Trong phòng rượu, Chu Chính Hạo và Giang Ba đang ngồi vừa uống rượu vừa nói về tình hình hiện nay của mình. Chu Chính Hạo sau khi tốt nghiệp đại học đã cùng với Giang Ba đến Thâm Quyến mưu sinh. Sau ba năm đi làm ở ngoài mới quay về Bắc Kinh làm trong công ty của gia đình. Gần đây, bố mẹ anh đã bắt đầu buông tay để mặc anh tự mình quản lí sự nghiệp của gia đình.

Giang Ba gia cảnh bình thường, anh đã kiếm được một công việc tương đối tốt ở Thâm Quyến. Diệp Phi sau khi tốt nghiệp đại học cũng đến Thâm Quyến, hai người đã kết hôn được ba năm rồi, mấy tháng trước, họ đã có em bé. Những cặp đôi yêu nhau khi còn học đại học rất nhiều nhưng tình yêu thật sự đơm hoa kết trái, xét trong đội bóng rổ của họ thì chỉ có một mình đôi của Giang Ba và Diệp Phi là yên ổn nhất.
Dương Phàm vẫn luôn giữ liên lạc với họ, lần này nghe nói cả hai cùng đến Thượng Hải công tác, Dương Phàm là chủ liền đề nghị tụ tập một nữa. Ba người anh em lâu ngày gặp lại, nào ngờ khách đã đến từ sớm mà chủ lại đến sau.

Nhìn thấy Dương Phàm đẩy cửa bước vào, Giang Ba liền kêu lên: Dương Phàm, cậu tự nói đi, phạt bao nhiêu cốc?

Dương Phàm luôn miệng xin lỗi: -Phạt, phạt bao nhiêu thì tùy cậu!- vừa nói Dương Phàm vừa chìa món quà trong tay ra cho Giang Ba: -Này, cho con trai cậu món đồ chơi, tôi đàn ông con trai chẳng hiểu trẻ con thích cái gì, thế nên đành nhờ thư kí chọn cho vài món, cậu đừng có chê!

-Cái thằng ranh này, sao nói chuyện càng ngày càng khách sáo thế nhỉ?- Chu Chính Hạo rót đầy rượu vào một cái cốc không rồi đưa cho Dương Phàm: -Nào, phạt một cốc trước đã!

Dương Phàm vui vẻ nhận lấy cốc rượu từ tay bạn và uống ực một hơi hết sạch.
-Tốt, tốt lắm! Thế mới là anh em tốt chứ!- Giang Ba vỗ đùi cười lớn: -Nể mặt cậu thành tâm nên chỉ phạt cậu thế thôi đấy!

Ba người ổn định chỗ ngồi xong xuôi, Chu Chính Hạo liền nói với Giang Ba: -Vài ngày nữa tôi sẽ đến Thâm Quyến công tác, lúc ấy tôi sẽ đến nhà thăm con trai cậu. Thằng nhóc mấy tuổi rồi?

-Hôm nay vừa tròn một trăm ngày…- nhắc đến con trai, mặt Giang Ba hiện rõ niềm hân hoan: -Nói thật là một người cô đơn xông pha ở bên ngoài, cái cảm giác có gia đình thật là hạnh phúc. Chúng ta đều trưởng thành cả rồi, các cậu không có ý định lập gia đình sao?

-Đương nhiên rồi, tôi có nằm mơ cũng mong có vợ!- Chu Chính Hạo nửa đùa nửa thật: -Nhưng mà người tôi thích lại không thích tôi, người thích tôi tôi lại không thích, biết làm sao được? Giang Ba, không phải ai cũng may mắn như cậu đâu, có thể dễ dàng tìm được một người tâm đầu ý hợp với mình như vậy!

Advertisements

20 comments on “Mong ước lâu bền- Chương XIX p1

  1. Hay quá! Mình cũng có ý kiến như bạn nè! Nếu có bộ phim “Mong ước lâu bền” thì mi nhất định sẽ xem.hjhj

  2. Van Viet post nhanh lên 1 chút đc ko ạ? hjx! Hè về nên mới có thời gian đọc. Nếu post lâu quá thì qua kì nghỉ hè mất VV ơi!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s