Couple 50 Chương 2.5


– Mặt trăng hôm nay tròn thật! Tiểu… Tiểu Long, anh thích trăng tròn hay… trăng khuyết?
– Chỉ cần được ở cùng em thì cho dù chỉ có bánh trung thu, anh cũng thích…
– …
Một buổi tối mát mẻ ở đại học Tinh Hoa, những vì sao sáng trên bầu trời đang nhìn mọi thứ xảy ra trên mặt đất, nghịch ngợm chớp đôi mắt sáng lấp lánh của mình.
Ha ha ha! Đúng là ông trời giúp tôi! Vừa mới điều chỉnh lại tâm lý của mình, câu lạc bộ “trải qua phong ba bão táp” cuối cùng cũng có một thắng lợi to lớn!
Hôm nay, cuối cùng tôi cũng thuyết phục được cậu bạn Giả Tiểu Long tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch! Anh ta chính là vũ khí bí mật của câu lạc bộ chúng tôi.
Bởi vì anh ta cho dù là làm việc gì cũng thất bại, đã từng trải qua nỗi đâu liên tiếp 30 lần bị con gái từ chối, bởi vậy anh ta từ chối tham gia mọi câu lạc bộ trong trường!
Nhưng trong mắt tôi, đó chính là ưu thế lớn nhất của Tiểu Long!
Nếu ngay cả Tiểu Long cũng thành công trong việc tập luyện, vậy thì chắc chắn câu lạc bộ của chúng tôi sẽ thu hút thêm được rất nhiều người.
Bởi vậy, tôi có lòng tin tuyệt đối rằng, để mỗi người đã lựa chọn Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch đều có thể nhận được hạnh phúc mà mình muốn!
Càng những người đã bị tổn thương to lớn, chúng tôi càng tập trung huấn luyện!
Do đó, nhằm vào tình hình đặc biệt của Tiểu Long, tôi tạm thời tổ chức một “Tổ hành động đặc biệt thứ nhất”, tiến hành kế hoạch “Hành động đặc biệt ban đêm”.
Lúc này, “Hành động đặc biệt ban đêm” vừa mới bắt đầu!

Nhân vật nữ chính trong hành động đặc biệt lần này chính là Ma Thu Thu. Khoác trên người chiếc váy liền màu hồng phấn, cô e thẹn đứng dưới một gốc cây lớn um tùm. Nhưng nhân vật nữ chính duy nhất của chúng tôi lại tỏ ra lơ đãng, lúc nào cũng nhìn về phía một gốc cây khác.
Là hướng dẫn và khách mời đặc biệt của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch, tôi và Kỷ Minh vừa hồi hộp, vừa tự tin núp sau một gốc cây khác, cẩn thận nhìn xuyên qua bóng tối, quan sát bài “diễn tập tình yêu” đang diễn ra trước mặt, nhưng…
Tôi không thể nhịn được nữa, lao ra khỏi gốc cây:
– Thu Thu, cậu có chuyện gì thế? Sao lại xấu hổ hơn cả Tiểu Long thế hả?
– Tô Cơ… Làm thế này không hay lắm thì phải… – Ma Thu Thu ấp úng, – Không biết vì sao, tớ cứ có dự cảm không lành…
– Thu Thu! Là vì cậu hồi hộp quá đó thôi! Chúng ta đang giúp Tiểu Long khắc phục khó khăn mà! – Tôi kiên quyết nói, – Cậu xem, Tiểu Long khó khăn lắm mới dám tiếp xúc với con gái, đó đều là công lao của cậu đấy! Lẽ nào cậu nhẫn tâm để cho cậu ấy quay lại với tính cách trước kia sao?
– Tớ…
– Thu Thu, cậu là người bạn tốt nhất của tớ ở trường Đại học Tinh Hoa này, sao cậu lại không giúp tớ chứ? – Tôi không tự chủ được, vội vàng nói lớn.
– Vậy, vậy được rồi… Nếu không phải vì Tô Cơ… Tớ sẽ không đồng ý làm việc này đâu. – Cuối cùng Ma Thu Thu cũng cúi thấp đầu, xoắn mấy đầu ngón tay, nói nhỏ.
OK! Action!
Đêm khuya thanh tịnh, ánh sao sáng lấp lánh trên đầu, mặt trăng càng trở nên rõ ràng hơn mọi khi, trông như một cái đĩa bằng bạc treo lơ lửng trên bầu trời. Từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua khiến chiếc váy của Ma Thu Thu bay nhẹ, mái tóc dài bóng mượt buông hờ trên đôi vai thon nhỏ thi thoảng lại phát ra một thứ ánh sáng làm người đối diện phải ngơ ngẩn!
Còn Tiểu Long thì chăm chú nhìn Ma Thu Thu…
Thình thịch… Thình thịch…
Hai trái tim trẻ trung trước mặt cùng tăng nhịp đập, trái tim tôi bỗng chốc cũng như nở ra!
OK! Vạn tuế! Tôi lại thành công rồi! Giáo viên tình yêu Bạch Tô Cơ, lại một lần nữa giành được thắng lợi trong buổi diễn tập tình yêu thật xuất sắc!

Binh…
Đúng vào lúc tôi đang vui thầm trong lòng, đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ gốc cây đằng xa!
Tôi chỉ nhìn thấy một cái bóng đen to tròn như mặt trăng từ trên trời rơi xuống, rớt thẳng vào giữa Ma Thu Thu và Tiểu Long!
Ma Thu Thu giật nảy mình, cả người phản xạ theo điều kiện, ngửa về phía sau! Còn Tiểu Long thì ngây ngô đứng nguyên chỗ cũ, há hốc mồm!
– Khốn nạn! Khốn nạn! Khốn nạn!
Cái bóng đen ấy sau một hồi lăn lộn dưới đất, đột ngột đứng lên.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, thì ra cái bóng đen đó là một người!
Nhưng người này sao lại đen như thế? Da đen đã đành, ngay cả quần áo cũng một màu đen tuyền! Anh ta tưởng rằng mình là một tên trộm đang “hành hiệp” trên “giang hồ” sao? Tôi thấy anh ta giống một gã xã hội đen kỳ quặc hơn!
Điều buồn cười là trong bóng tối, chúng tôi chỉ nhìn thấy hàm răng trắng bóng của gã “người đen” đang nhe ra.
Đúng vào lúc tôi đang tò mò nghiên cứu về gã “người đen” này thì gã nhanh chóng lao về phía Tiểu Long! Tiểu Long lúc đó vẫn sợ hãi đứng nguyên chỗ cũ, hoàn toàn không có khả năng chống cự, bị gã “người đen” túm chặt vạt áo rồi nhấc bổng lên!
– Nói mau! Mày làm gì với chim sẻ? Mày dám đụng vào người phụ nữ của tao, muốn chết sao?
“Người đen” gầm lên, không buồn nghe Tiểu Long giải thích, đạp luôn vào người anh ta! Tiểu Long lúc này mới phản ứng lại, chỉ biết lăn lộn kêu đau!
– Đừng… đừng đánh nữa… Tiểu Long vô tội mà… Hu hu hu…
Đúng vào lúc “người đen” đang định đánh cho Tiểu Long một trận nữa thì tiếng khóc ấm ức của Ma Thu Thu vang lên.
Nghe thấy tiếng khóc của Ma Thu Thu, “người đen” thoáng khựng lại, không đánh Tiểu Long nữa nhưng bàn tay vẫn túm chặt vào áo anh ta, bước mấy bước về phía Ma Thu Thu.
– Nói đi! Em… em có làm việc gì có lỗi với anh không?
– Mông Thái Nhất… Em… Em không làm…
Mông Thái Nhất!
Lúc này tôi mới nhớ ra, thì ra gã “người đen” này không phải ai khác mà chính là Mông Thái Nhất – một cây si của Ma Thu Thu.
Nhưng chẳng phải Mông Thái Nhất học ở Học viện quân sự Tinh Hoa sao? Nghe nói đó là một ngôi trường khép kín, ngoại trừ thời gian nghỉ cố định, cho dù là một con ruồi cũng không có cơ hội thoát ra ngoài…
– Cái học viện rách nát đáng chết đó ngày nào cũng huấn luyện ngoài trời, khiến anh đen như cột nhà cháy! Hệ thống quản lý khép kín hoàn toàn cứ như thể là nhà tù! Anh khổ sở lắm mới thoát được ra khỏi nơi đó, lập tức tới thăm em, không ngờ em lại lén lút anh đi hẹn hò với gã đàn ông khác! Em… em phản bội anh!
Vào lúc tôi còn đang nghi hoặc không hiểu chuyện gì, tiếng hét của Mông Thái Nhất đã giải quyết mọi nghi hoặc trong tôi.
– Không không không… Em… em không có… – Lời nói của Mông Thái Nhất khiến Ma Thu Thu trở nên căng thẳng! Cô ra sức xua tay, hoảng sợ nhưng vô cùng nghiêm túc biện hộ cho mình, – Em chỉ ăn cơm, đi dạo với con trai…
Binh binh binh…
Lời nói của Ma Thu Thu chưa dứt, nắm tay của Mông Thái Nhất đã co lại, sau đó anh ta thụi vào cánh tay của Tiểu Long! Mắt Tiểu Long trợn trừng lên vì đau đớn!
– Không, không, không… Không phải. Không phải là hẹn hò với một mình cậu ấy… Còn có… Còn có rất nhiều người…
Trời ơi! Ma Thu Thu, cậu đúng là con chim sẻ ngốc nhất trên thế gian này! Giải thích như thế chẳng phải là thêm dầu vào lửa sao? Đôi mắt vô tội của Tiểu Long lại trợn lên, một nắm đấm không hề khách khí của Mông Thái Nhất lại rơi trúng vào bụng anh ta.
– Á… Ma… Thu… Thu!
Nhìn Ma Thu Thu càng giải thích càng rối, còn Mông Thái Nhất càng lúc càng thô bạo, Tiểu Long cũng đang lâm vào tình cảnh nguy hiểm, có một cảm giác mãnh liệt thôi thúc tôi, khiến tôi bất lực thở dài!
Haiz! Sự việc tới nước này, tôi buộc phải làm cái gì đó, không thể khoanh tay đứng nhìn được!
Vào lúc bộ óc tôi đang hoạt động vô cùng mạnh, suy nghĩ xem nên làm thế nào để giải quyết sự việc trước mắt thì bỗng dưng bên vai có một luồng gió ấm áp.
Tôi quay đầu lại, phát hiện ra Kỷ Minh đang đứng bên cạnh mình, nhìn tôi chăm chú, trong ánh mắt anh hiện lên câu nói “Chúng ta cùng đi nào”! Tôi thấy tim mình thoáng rung động, lập tức gật đầu với Kỷ Minh, không hề do dự, lao về phía trước!
– Anh im lặng một chút đi!
Lao lên đứng chắn trước Ma Thu Thu, giang hay tay ra như chú gà mẹ đang bảo vệ đàn gà con, giấu Ma Thu Thu về phía sau lưng mình, tôi nói lớn!
– Cô là ai? – Nhìn thấy tôi từ đâu đó bước ra, Mông Thái Nhất thoáng khựng lại, anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới như thầm đánh giá, bỗng dưng chau mày lại, tiếp tục “lên cơn”, – Đừng tưởng cô là con gái thì tôi không dám ra tay! Mau tránh ra!
– Anh là Mông Thái Nhất phải không? Tôi là bạn của Tô Hựu Tuệ, Bạch Tô Cơ, anh đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ giúp tôi hoàn thành bài luyện tập của câu lạc bộ mà thôi. Cô ấy chẳng có quan hệ gì với Tiểu Long cả.
Tôi nghiêm túc giải thích cho Mông Thái Nhất nghe.
– Bạn? – Khuôn mặt đen nhẻm của Mông Thái Nhất cau lại, khóe miệng nhếch lên. – Bạch Tô Cơ! Nếu đã là bạn sao cô lại có thể lợi dụng chim sẻ như vậy? Tôi biết rồi, đều tại cô! Đều tại cô làm chim sẻ của tôi hư hỏng!
– Anh đúng là đồ ích kỷ, Ma Thu Thu đâu phải là sở hữu của cá nhân anh.
– Cô ấy là người phụ nữ của tôi! Sao cô dám để bọn con trai khác đụng vào người phụ nữ của tôi?
– Đầu anh được làm bằng đá phải không? Tôi nói rồi, Thu Thu là bạn tôi!
– Bạn? Cô đối xử với bạn mình như thế sao?
– Tôi làm như thế có gì không đúng? Thu Thu sau khi được tôi rèn luyện đã trở nên tự tin hơn, như vậy là không đúng sao?
– Vậy cô có hỏi cô ấy là cô ấy có muốn làm vậy không? – Cuối cùng, Mông Thái Nhất hét lên.

Nếu không phải vì Tô Cơ… Tớ sẽ không đồng ý làm việc này đâu.

Nhớ lại những lời Ma Thu Thu nói, tôi thoáng giật mình.
– Mông Thái Nhất, đừng!
Mông Thái Nhất xô Tiểu Long lúc đó đang thở hổn hển về một bên, sau đó bước từng bước dài về phía tôi, giơ tay ra đẩy tôi, sau đó không hề do dự, nắm lấy tay Ma Thu Thu, quay người đi thẳng.
– A… a…
Mông Thái Nhất còn chưa đi được bước nào, bỗng dưng tay anh ta buông ra, kêu lớn.
Tôi chỉ thấy Kỷ Minh với sắc mặt bình tĩnh, hai tay đang giữ chặt hai cánh tay của Mông Thái Nhất, sau đó nhẹ nhàng tách hai tay của Mông Thái Nhất sang hai bên, sau đó ép chặt lên gáy!
Mông Thái Nhất không động đậy được, chỉ ra sức giậm mạnh hai chân!
– Mông Thái Nhất! Kỷ Minh!
Không bị Mông Thái Nhất giữ nữa, Ma Thu Thu nhanh chóng lùi về sau hai bước, đứng sát vào tôi.
Mặc dù cô đã thở phào một hơi nhưng vẫn hồi hộp xoắn hai bàn tay vào nhau, lo lắng nhìn cảnh tượng trước mắt.
– Mày là thằng khốn nạn nào? Tao quen mày sao?
Mông Tháo Nhất vừa giãy giụa, vừa hét lên với Kỷ Minh, nhưng Kỷ Minh hình như không cảm nhận được lời uy hiếp trong giọng nói của hắn, chỉ lặng lẽ nhìn hắn mà không lên tiếng.
Bỗng, bình…
Lại là một tiếng động lớn. Đúng vào lúc Mông Thái Nhất đang ra sức mắng chửi, chỉ thấy Kỷ Minh nhẹ nhàng buông tay ra, cả người Mông Thái Nhất giống như “vật thể rơi tự do”, đổ ầm xuống mặt đất.
– Ôi, cái mông của tôi!
Biểu cảm trên khuôn mặt của Mông Thái Nhất giống như cả trăm năm nay mới gặp phải chuyện này, mặt mũi nhăn nhó tới mức khiến ai cũng phải buồn cười! Nhưng ngay sau đó, hắn lại hất khuôn mặt đen như mực của mình lên, nắm tay lao về phía Kỷ Minh!
Bình! Bình! Bình!
Mông Thái Nhất còn chưa kịp tới gần, Kỷ Minh đã hơi nhếch mép lên, hai tay dựng đứng, nhanh, chuẩn, mạnh và tốc độ, thụi ngay vào vai và ngực của Mông Thái Nhất, Mông Thái Nhất lại đau đớn ngã phịch xuống đất!
– Á… a… a
Có lẽ vì thấy Kỷ Minh hoàn toàn không coi mình ra gì, Mông Thái Nhất nổi giận! Hắn lại lao về phía Kỷ Minh, hét to:
– Mày… mày… Mày là thằng khốn nạn! Chắc gì mày đã biết võ, đừng có giả bộ trước mặt tao.
– 15 tuổi tôi đã có đai đen rồi.
Kỷ Minh thong thả nói. Mông Thái Nhất khi đó như một quả cam bị vắt hết nước, ỉu xìu ngồi trên đất, không nói được lời nào.
– Mông Thái Nhất…
Giọng nói lo lắng của Ma Thu Thu vang lên bên tai tôi, tôi vỗ nhẹ vai cô an ủi.
– Không sao đâu, Thu Thu, Kỷ Minh giỏi lắm! Chắc chắn lát nữa anh ấy sẽ khuyên được Mông Thái Nhất, cậu cứ yên tâm đi!
Nhưng vào lúc Kỷ Minh tóm chặt hai tay Mông Thái Nhất một lần nữa thì một việc nằm ngoài dự đoán đã xảy ra!
Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Ma Thu Thu bất chấp tất cả lao ra. Cánh tay của Kỷ Minh đập mạnh vào mặt cô, nhưng hình như cô không phát hiện ra, chỉ biết ôm chặt lấy Mông Thái Nhất đang đau đớn nằm dưới đất, sau đó quay đầu lại, im lặng một lúc, cuối cùng kiên quyết nói:
– Tô Cơ, xin lỗi, chắc tớ không giúp cậu được nữa…
– Cái gì?
Tôi giật mình, không dám tin vào đôi tai của mình nữa.
Nhưng sắc mặt của Ma Thu Thu kiên định khác thường:
– Bởi vì đối với tớ mà nói, Mông Thái Nhất rất quan trọng, tớ không muốn anh ấy không vui.
Nói xong, Ma Thu Thu dìu Mông Thái Nhất đi thẳng, từ đằng xa thi thoảng vẫn vọng lại tiếng rên rỉ của Mông Thái Nhất.
Hu hu… Hu hu…
Tất cả mọi thứ bên tai lại trở nên yên tĩnh khác thường, Kỷ Minh im lặng nhìn tôi, hình như cũng không biết phải làm thế nào.
– Mình không sao, bạn về trước đi. Một lúc sau, tôi mệt mỏi nói.
Kỷ Minh mở miệng định nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, anh đi vài bước lại quay đầu nhìn tôi rồi mới đi tiếp.
Tôi gục mặt xuống đầu gối, cô đơn ngồi trên thảm cỏ, chỉ muốn yên tĩnh một mình. Cơn gió buổi đêm se lạnh không ngừng thổi bay mái tóc dài của tôi, khiến trái tim tôi càng thêm rối loạn.
Đúng vào lúc đó, tôi phát hiện ra có một bóng đen, cái bóng đen đó không quay đầu lại, chỉ là một cái lưng ở đối diện tôi. Đó là một cái lưng dài và thẳng, mái tóc dài bị gió thổi rối tung.
– An Vũ Phong? Là anh hả?
Lúc sau mới định thần lại, cuối cùng tôi cũng nhận ra chủ nhân của cái bóng đó, ngạc nhiên kêu lên!
– Ha ha ha… Bạch Tô Cơ, cô có nghị lực thật đấy!
Lời nói của An Vũ Phong vẫn châm chọc như mọi khi.
– Có điều, tôi vẫn cảm thấy, giáo trình đặc biệt của cô quả thật là rất “Tiểu Bạch”, rất hợp với cái tên “Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch” của cô! Ha ha ha!
Giọng nói lạnh lùng bỗng dưng chuyển thành tràng cười nhạo báng, tôi giận dữ tới mức toàn thân run rẩy, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, ngẩng đầu lên, nhìn về hướng của An Vũ Phong, không hề sợ hãi, hét lên:
– Dù sao cũng tốt hơn một con côn trùng! Học theo người khác thành lập câu lạc bộ, không hề biết là phải làm thế nào, chỉ biết canh ba nửa đêm đi theo dõi người ta, tới lúc bị bắt thì lại trốn như một con chuột. An Vũ Phong, tại sao tôi cảm thấy hành vi của anh không giống đại thần của nước Chanel mà lại giống như một tên trộm vậy?
Ừm! Bạch Tô Cơ! Tuyệt lắm!
– Hừ…
Ai mà ngờ An Vũ Phong bước từng bước chậm rãi về phía tôi, đôi mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng đáng sợ.
Hắn… Hắn định làm gì? Nơi này tối tăm, hắn định giết người diệt khẩu sao?
Tôi bất giác lùi về sau, cho tới khi lưng chạm vào thân cây thô ráp đằng sau, không còn chỗ nào trốn nữa mới dừng lại!
Bỗng dưng, An Vũ Phong giơ hai cánh tay lên, chống vào thân cây, khiến tôi bị nhốt trong vòng tay của hắn. Giây phút đó, tôi cảm thấy có một áp lực rất lớn khiến mình không thở được.
– Anh… anh định làm gì? – Tôi run run hỏi.
– Nơi này chỉ có hai chúng ta, cô nói xem tôi định làm gì? – Anh ta khẽ nhướng mày lên, mỉm cười. – Hay là cô có ý nào hay hơn?
– … – Trời ơi! Sao trên đời này lại có người vô liêm sỉ như thế?
– Kẻ trộm của nước Chanel… Vừa nãy cô nói thì tôi mới nhớ. – Hắn lại làm ra vẻ đang suy nghĩ cái gì đó, gật gật đầu, – Ừm… tốt nhất là nhanh chóng kết thúc trò chơi này.
Anh ta buông một câu rồi thả tay ra, quay người đi thẳng về phía trước, cứ như thể tôi chỉ là không khí!
Hừ! Bây giờ tôi có thể khẳng định cãi gã này là kẻ khốn nạn nhất trong số những kẻ khốn nạn, chỉ có những gã đàn ông không có phẩm cách mới giở trò ngang ngược khi bị người ta bắt quả tang.
Vào lúc tôi giận dữ dậm chân xuống thảm cỏ, lẩm bẩm một mình, trong không trung lại vang lên giọng nói mà tôi không muốn nghe nhất…
– Nói cho cô biết, vừa nãy hình như tôi nhìn thấy nữ hoàng tình yêu của trường trung học Minh Đức… đỏ mặt…
A a a…
Anh ta lại dám đùa cợt tôi! Có phải là ông trời phái anh ta xuống làm kẻ thù của tôi không?

Thời gian giống như một cô nàng vũ nữ xoay tròn không biết mệt mỏi.
Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch vẫn kiên cường “sống sót” trong tình trạng “âm thịnh dương suy”! Vào các thời gian rảnh rỗi, chúng tôi định kỳ tổ chức “Bài học tình yêu Tiểu Bạch” và cũng thu được hiệu quả nhất định.
Hồ Bách Linh dưới sự đốc thúc của mọi người cũng bắt đầu giảm cân, Ma Thu Thu càng ngày càng ra dáng của một thục nữ, còn Kỷ Minh thì lúc nào cũng vẫn đứng về phía tôi, dành cho tôi sự ủng hộ vô tư nhất!
Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một hòn đá đè chặt – bởi vì nhiều nguyên nhân, Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch vẫn không xuất hiện một couple nào. Mặc dù mọi người tập luyện với nhau rất nhiệt tình, nhưng tới khi kết thúc buổi tập, họ lại trở về là hai đường thẳng song song.
– Chủ tịch Bạch, tạm biệt!
– Tô Cơ, hẹn mai gặp lại!

Tạm biệt mọi người, tôi đeo ba lô lên lưng nhưng lại không muốn về nhà, lững thững đi ra khỏi đại học Tinh Hoa, dạo bộ lung tung trên các tuyến đường của thành phố Tinh Hoa.
Một cái đèn đỏ sáng lên, xe hai bên đường dừng lại, tôi vô thức dừng bước chân. Lười biếng chờ đèn xanh. Quay đầu sang, chỉ nhìn thấy bóng mình in trên cánh cửa sổ bằng kính trong suốt ở bên cạnh, tôi ngẩn ngơ rồi ngắm kỹ gương mặt mình.
Hả? Lạ thật, tôi vốn tưởng rằng Bạch Tô Cơ lúc nào cũng xinh đẹp, tràn đầy sức sống, là một mỹ nữ vạn người mê, nhưng khuôn mặt trong gương lúc này lại có phần tiều tụy, hốc hác!
Trái tim tôi thoáng thảng thốt!
Tin tin…
Tiếng còi xe đằng sau vang lên, nhưng tôi vẫn đứng bên cạnh cánh cửa sổ như một con ngốc, nhìn vào bóng mình trong gương.
– Chủ tịch Bạch, cô rất muốn mua cái này sao? Nhưng có lẽ là cô nghèo lắm nhỉ?
Không biết đứng ngẩn ngơ bao lâu, bỗng dưng một gióng nói trêu chọc vang lên sau lưng tôi.
Tôi không quay đầu lại, hai con mắt đã mở to ra.
Trên tấm kính trong suốt là một bóng người mờ mờ!
Mái tóc dài đen nhánh như một dấu hiệu nhận biết đặc biệt đang nhảy múa cùng với gió, đôi mắt đen và sâu thẳm đang giễu cợt nhìn tôi!
– Chủ tịch An, tôi không có hứng thú với một gã giàu sổi! Nhưng tôi không ngờ anh còn thích trò theo dõi người khác.
– Vậy sao? Tôi chỉ thấy tò mò là sao bạn Bạch Tô Cơ lại đứng giữa đường làm người gỗ thôi! – Nhưng An Vũ Phong vẫn không hề có phản ứng gì trước lời nói xóc của tôi, giọng nói hiền lành nhưng lại đầy vẻ giễu cợt.
– Anh… Tôi làm gì chẳng liên quan gì tới anh cả.
Tôi cố gắng để giọng nói của mình nghe thật lạnh nhạt nhưng vô thức quay đầu đi, sau đó ngẩng đầu lên bước đi!
Thấy tôi chuẩn bị đi, An Vũ Phong không hề tỏ ra ngạc nhiên, vẫn thong thả nói:
– Không ngờ cô lại có hứng thú với “nhãn hàng” này, có điều… – Bỗng dưng đôi mắt hắn lại nheo lại nhìn tôi. – Nhìn vóc dáng của cô thì mặc bộ này có vẻ lãng phí quá!
– Tôi mặc gì cần anh phải đứng đó khoa chân múa tay chỉ bảo sao?
– Ồ… Sao tôi lại quên mất, bạn Bạch “gà chay” thích nhất là những nhận xét của bạn “gà gáy”.
– Anh… – Tôi căm hận nghiến răng, liếc hắn bằng đuôi mắt, – Thời gian PK là 90 ngày, bây giờ mới qua một nửa, tôi nghĩ tới lúc đó kết quả sẽ rõ ràng, không cần anh phải nhắc nhở ý chí chiến đấu của tôi.
– 90 ngày dài quá, hay là chúng ta chơi một trò chơi để kết thúc trận PK này, được không?
Lúc đó, lời nói của An Vũ Phong như một con kiến chui vào lỗ tai tôi! Tôi cảm thấy trong lòng mình ngứa ngáy khó chịu.
Kết thúc trước trận PK?
Mấy chữ này sao lại có ma lực như vậy? Nhưng An Vũ Phong có tốt bụng như thế không? Liệu hắn có âm mưu nào không?
Mặc dù trong lòng tôi rất thắc thỏm, nhưng tôi vẫn không kìm chế được mình, dừng chân lại. Quay đầu lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn An Vũ Phong.
– Quy tắc trò chơi?
– Đây chỉ là một trò chơi giữa hai chúng ta, chủ đề là “Ai có thể không động lòng”. Hai người chúng ta đại diện cho hai câu lạc bộ, hẹn hò nhau trong một tuần. Trong một tuần này, chúng ta phải dốc hết toàn lực để khiến đối phương không tự chủ được mà thích mình! Đồng thời, cũng phải khống chế bản thân để không bị đối phương thu hút. Một tuần sau, trò chơi kết thúc, nếu bên nào có hiện tượng ỷ lại vào bên kia thì là thua. Cái giá của thua cuộc là phải lập tức đóng cửa câu lạc bộ của mình vô điều kiện!
An Vũ Phong giơ ngón tay lên, tay trái khẽ đung đưa, nói rõ ràng “quy tắc trò chơi” cho tôi nghe.
Tôi ngạc nhiên nhìn khuôn mặt trắng trẻo của An Vũ Phong, bỗng dưng cảm thấy An Vũ Phong lúc này hình như hơi khác với An Vũ Phong bình thường tự cao tự đại với nụ cười đểu cáng! Hắn lúc này tỏ ra vô cùng nghiêm túc, trịnh trọng!
– Thế nào? Có cần nghĩ không?
An Vũ Phong thu ngón tay về, ung dung nhét tay vào túi quần, người hơi nghiêng đi một chút, im lặng nhìn tôi.
Ánh mắt hắn lúc đó hình như nói, Bạch Tô Cơ, nếu cô không dám thì có thể đi ngay lúc này.
Ha ha ha…
Ai có thể không động lòng? Trò chơi này không phải là sở trường của Bạch Tô Cơ tôi sao?
Gã ngốc này định dùng thời gian một tuần để trêu đùa tôi sao? Ha ha ha… Đây là câu chuyện cười buồn cười nhất mà tôi từng nghe.
Một tuần…
Không vấn đề gì!
Chưa cần chờ tới một tuần sau, bây giờ tôi đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Có điều, An Vũ Phong, tôi sẽ bắt anh thua tâm phục khẩu phục.
Nghĩ tới đây, tôi không hề do dự hất cằm lên, tự tin trả lời:
– Được! Tôi nhận lời!
– OK! – Khóe mắt An Vũ Phong ánh lên nét vui mừng, trong mắt lại phát ra tia sáng lấp lánh, cười rạng rỡ, – Bạch Tô Cơ, tôi nghĩ một tuần tới đây chúng ta sẽ rất vui vẻ đấy.
Nói xong, hắn bỗng dừng lại, đầu nghiêng sang một bên, chép miệng:
– Bộ bên trái và bộ bên phải, cô chọn bộ nào?
Chọn bộ nào? Tôi ngơ ngẩn, lúc này mới tập trung vào con manơcanh bày trong tủ. Vừa nhìn vào đó, cho dù là người rất “lão luyện” mà tôi cũng phải đỏ mặt.
Thì ra tôi đang đứng trước hai manơcanh một nam một nữ đang ở tư thế thân mật với nhau.
Manơcanh nam mặc một cái quần bơi nhỏ xíu, trên đó có in hình bãi biển và cây dừa; còn trên người manơcanh nữ lại là một bộ bikini vô cùng mát mẻ, thể hiện ra những đường cong tuyệt mĩ cho người đi đường xem.
A a a… Gã khốn nạn này! Tôi lại trúng kế rồi!

*
* *

Tích tắc… tích tắc…
Lại là thứ bảy, bởi vì đa số các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch đều phải tham gia vào kỳ thi kiểm tra trình độ tiếng Anh ở trường nên hôm nay câu lạc bộ tạm nghỉ một hôm. Tôi nhàn rỗi nằm nướng trong chăn, đang mơ một giấc mơ đẹp thì bỗng dưng chuông điện thoại vang lên.
Ai? Ai làm phiền giấc mộng đẹp của bản cô nương? Thật đáng ghét!
Tôi uể oải lăn một vòng trên giường, tóm lấy cái điện thoại trên đầu giường, ấn một nút. Trên màn hình hiền lên mấy dòng chữ:

9 giờ sáng, gặp tại đường Thời Quang.
Còn nữa, tôi không thích con gái không tuân thủ thời gian!

Người gửi quả nhiên là An Vũ Phong!
Đường Thời Quang?
Ba chữ này giống như một luồng điện xẹt nhanh qua đầu tôi, khiến tôi mở to mắt! Ký ức tôi nhanh chóng tái hiện lại truyền thuyết đó:
– Tô Cơ, cậu có biết đường “Thời Quang” không?
– Đường Thời Quang? Cái tên này nghe lạ thế? Lẽ nào là một con đường rất cổ sao?
– Cũng coi như thế… Đường Thời Quang là con đường cổ nhất của thành phố Tinh Hoa: Có phòng chụp ảnh cổ kính, hai bên có những quán bán đồ ăn vặt ăn mãi không hết, còn rất nhiều cửa tiệm nhỏ thú vị, mọi người đều gọi nó bằng cái tên thân mật là đường Tình nhân! Tương truyền rằng nếu một đôi tình nhân nắm tay nhau đi từ đầu đường tới cuối con đường, họ sẽ được mọi người chúc phúc, không bao giờ chia tay!
– Vậy sao… Thế sau này chắc chắn tớ không thể đi vào đường Thời Quang với những gã đàn ông theo đuổi tớ, nếu không, tớ và họ không bao giờ chia tay thì những anh chàng đẹp trai khác phải làm thế nào…

Mấy năm trước, khi tôi và Tô Hựu Tuệ vẫn còn là học sinh của trường Trung học Minh Đức, chúng tôi thường cùng nhau thảo luận về những sự việc thú vị trong thành phố Tinh Hoa.
Khi đó, ấn tượng sâu sắc nhất của tôi là câu chuyện về đường “Thời Quang”. Tôi còn nhớ hôm đó, khi tôi nói xong, Tô Hựu Tuệ đã bật cười lăn lộn.
Ha ha ha… Đó là thời khắc vui vẻ nhất của tôi trên thế giới này…
Này, này, này!
Vào lúc tôi đang chìm đắm trong những hồi ức đẹp thì bỗng dưng tôi lại nghĩ ra cái gì đó, bực mình vỗ mạnh vào đầu, bật dậy khỏi giường.
Bây giờ đâu phải lúc ngồi suy nghĩ! Đọc lại tin nhắn điện thoại xem nào!
Hừ hừ! An Vũ Phong, trò chơi của chúng ta bắt đầu mở màn rồi sao? Đây là chiến thư mà anh phát ra hả?
Tôi lạnh lùng hừ hai tiếng, sau đó không hề do dự, giơ cao điện thoại lên, nhanh chóng ấn mấy nút.

Chuẩn bị tiếp chiêu đi! 9 giờ, đầu đường Thời Quang,
không gặp không về

Một chiếc áo sơ mi trắng có thắt nơ ở ngực, bên ngoài là một chiếc áo khoác mỏng bó eo màu vàng chanh. Chiếc quần ngố dài tới đầu gối trẻ trung, kết hợp với sợi dây lưng màu cà phê, thêm vào đó là sợi dây chuyền bằng bạc sáng lấp lánh đeo trên cổ, Bạch Tô Cơ trong gương trông thật là xinh đẹp, quyến rũ và tràn đầy sức sống.
Ha ha! Nghĩ tới việc cuộc hẹn hò ngày hôm nay không bình thường, tôi không muốn trang điểm cho mình trở thành công chúa, có lẽ ăn mặc như thế này sẽ phù hợp với một cuộc PK hơn! Tôi thích thú giơ ngón trỏ và ngón giữa ra, làm thành biểu tượng chữ “V”, soi mình trong gương lần cuối rồi xách cái túi hình trăng khuyết màu vàng đi ra ngoài!
Tang tang tang tang tang tang tang tang tang…
Chiếc đồng hồ lớn của thành phố Tinh Hoa thong thả điểm 9 tiếng. Tôi thong thả đi trên đường Thời Quang. Mỗi bước chân đi, miệng lại khẽ nhếch lên cười, thu hút ánh mắt của mọi người đi đường.
Ha ha ha… An Vũ Phong, muốn hẹn hò với Bạch Tô Cơ tôi sao? Lẽ nào anh không biết, hẹn hò với Bạch Tô Cơ phải trả một cái giá rất cao sao?

Ba chữ “Đường Thời Quang” đã xuất hiện trước mắt tôi, cổng đường Thời Quang giống như một tòa nhà cổ, những nét chữ rồng bay phượng múa khắc trên đó tràn đầy không khí cổ kính! Tôi hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người lên, kiêu ngạo nhìn ra xung quanh. Nhưng trong không khí hài hòa cổ kính này, lại có một màu sắc rất khác biệt thu hút mạnh mẽ ánh nhìn của tôi!
Đó là một người cao lớn mặc toàn đồ trắng, chiếc áo phông trắng, cái quần dài bó sát màu trắng và còn đội cả một cái mũ trắng! Cả người đó như một chòm sao băng lướt qua trong đêm, trắng tới chói mắt, trong phút chốc, tất cả mọi thứ xung quanh người đó dường như mất đi màu sắc.
Cái bóng màu trắng đang đứng nghiêng, lưng dựa vào cột đèn màu đen, thờ ơ chờ đợi điều gì đó. Bỗng dưng, ánh mắt của hắn chầm chậm liếc về phía tôi, tôi vô thức ngển cao cổ lên, định kiêu ngạo nở một nụ cười quyến rũ, nhưng khóe miệng của hắn đã khẽ nhếch lên rồi bước nhanh về phía tôi.
– Bạch Tô Cơ, cô tới muộn nhé! – Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, cách ăn mặc khoe khoang như vậy ngoài An Vũ Phong ra thì còn có thể là ai? Chỉ thấy An Vũ Phong đưa tay ra, khẽ chỉ vào trán tôi, cười hi hi, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười nhiều ý nghĩa. – Nhìn đồng hồ đi, 9 giờ 30 phút, cô để tôi chờ nửa tiếng, cô nói xem, nên làm thế nào?
– Ha ha ha… – Mặc dù tôi thừa nhận rằng từ trước tới nay chưa có gã đàn ông nào mặc màu trắng lại đẹp như vậy, nhưng tôi vẫn không thèm quan tâm tới hắn, hất tóc ra sau. – Lẽ nào anh không biết, đến muộn trong buổi hẹn hò là đặc quyền của phụ nữ sao?
– Ồ… – An Vũ Phong không hề bị lời nói của tôi đánh gục, thu tay về, hai tay khoanh trước ngực, chép miệng nhìn tôi, nhìn mặt hắn như một cậu bé vừa được ăn kẹo. – Nhưng tôi là đối tượng hẹn hò lại thấy hơi bực mình! Bởi vậy cô buộc phải bị phạt!
– Tô Cơ, bắt đầu từ bây giờ, tôi gọi cô là Tô Cơ được không? Tôi sẽ đối xử với cô vô cùng dịu dàng, không cần lo lắng, chúng ta cùng đi dạo phố nhé! Tôi nghe nói con đường này có một cửa hàng trang phục đời Đường rất nổi tiếng tên là “Gió Trung Quốc”, hay là sự trừng phạt đầu tiên chính là phạt cô đi chọn cho tôi bộ trang phục phù hợp với tôi nhất!
Hả?
Mua quần áo?
An Vũ Phong tự nhiên đưa tay ra, bàn tay rộng rãi và ấm áp của hắn nắm chặt lấy tay tôi, trong giây lát, một luồng khí ấm áp chảy vào tim tôi. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là, ngây ngô nhìn gã đàn ông dịu dàng như một thiên sứ trước mặt, không thể tưởng tượng được rằng một người mà mấy ngày trước còn ra sức châm chọc tôi, bây giờ lại có nụ cười quyến rũ tới vậy. Sự khác biệt này khiến tôi nhất thời khó có thể chấp nhận được!
– Tô Cơ, tay của em lạnh quá! Có phải là vì thời tiết không? Nếu lạnh quá tôi có thể cho em mượn cái ôm của tôi. – An Vũ Phong mỉm cười kéo tôi về phía hắn, đầu óc tôi không ngừng chuyển động, còn chuyển động nhanh hơn một hành tinh chuyển động nhanh nhất, dùng đủ mọi cách để phân tích mọi thứ đang diễn ra trước mắt.
Bạch Tô Cơ, đừng để cảnh tượng hoa lệ giả dối này che mắt! Mày quên rồi sao? Đây chỉ là một trò chơi! Một trò chơi tình yêu, một trò chơi từ đầu đến cuối chỉ có người thắng kẻ thua! Cho dù bây giờ hắn đối xử với mày như thế nào, mục đích của hắn cũng chỉ có một, đó là đánh bại mày! Còn việc bây giờ mày phải làm, chính là lấy lại tinh thần, hãy dùng ánh mắt chuyên nghiệp của một “chuyên gia tình yêu” để đánh bại hắn.
Nghĩ tới đây, trái tim đập loạn nhịp của tôi bình thường trở lại. Sau khi đã điều chỉnh lại tâm lý, tôi cũng phối hợp với An Vũ Phong, nắm chặt tay hắn, giả bộ nũng nịu.
– Chỉ cần anh nắm chặt tay em là em không cảm thấy lạnh nữa. Bởi vì đối với em mà nói, anh là ánh mặt trời ấm áp nhất!
Xoẹt…
Lời nói của tôi vừa dứt, chỉ cảm thấy xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo, ngay cả tôi cũng cảm thấy buồn nôn với câu nói của mình! An Vũ Phong dừng chân, chầm chậm quay đầu lại, trên khóe miệng là một nụ cười châm chọc, nheo mắt với tôi!
– Tô Cơ, xem ra em còn dễ nhập vai hơn cả tưởng tượng của tôi! Người ta có câu thế nào nhỉ? – An Vũ Phong đưa ngón tay lên ấn huyệt thái dương, làm như nghĩ cái gì đó, sau đó bật cười. – Kỳ phùng địch thủ, bất phân thắng bại. Quả nhiên quyết định hôm đó của tôi không hề sai.
Kỳ phùng địch thủ, bất phân thắng bại?
Tôi nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của An Vũ Phong, nghiêm túc suy nghẫm câu nói vừa rồi của hắn, trong lòng bất giác có một cảm giác bất an.
Nhưng không biết vì sao, mặc dù đã có dự cảm không lành, nhưng bước chân tôi vẫn bắt đầu chuyển động…
Một tiếng đồng hồ sau, tôi đứng trong phòng thay đồ của tiệm trang phục đời Đường “Gió Trung Quốc”, ôm trong tay một chiếc áo xườn xám màu đỏ, bất lực thở dài! Tại sao bây giờ tôi lại phải hợp tác với gã điên này, điên tới mức chui cả vào phòng thay quần áo?
A a a… Tôi nắm chặt tay, ra sức đấm mạnh vào không khí, cuộc đối thoại của 5 phút trước lại hiện lên trước mắt tôi:

– Tô Cơ, em xem bộ này có đẹp không? Màu đen này có hợp với tôi không?
– Tùy anh thôi.
– Tô Cơ, tôi cảm thấy màu trắng vẫn là đẹp nhất. Nhưng hình vẽ trên cái áo màu trắng này lại xấu quá.
– Không biết.
– Tô Cơ, tôi cảm thấy áo xườn xám màu đỏ rất hợp với em! Hay là em thử đi.
– Không có hứng thú.
– Chào anh chị, anh chị có thể thử hai bộ đồ này, đây là trang phục đôi đẹp nhất của tiệm chúng tôi mùa này. Hoàng tử và hoàng phi của nước Chanel lần trước tới đây chơi cũng mua một bộ đồ y hệt!
– Được đó! Tô Cơ, cho em năm phút! Mau đi thay quần áo đi.
– Này này, đừng…
Rầm!

– Tô Cơ, đã xong chưa? – Bên ngoài vang lên tiếng gọi thích thú của An Vũ Phong. Tôi bất lực lắc đầu, vội vàng thay quần áo, quay người đẩy cửa phòng thay đồ rồi bước ra.
Tấm gương to nhất của cửa hàng quần áo đặt trên mặt đất, xung quanh được bao bởi một lớp khung bằng đồng, ánh đèn màu vàng dìu dịu khiến cả căn phòng dường như trở nên tối hơn. Trong gương, cô gái xinh đẹp như cánh hoa đào đang mở lớn mắt, tròng mắt thoáng chuyển động, khuôn mặt toát lên vẻ đẹp cổ điển mà tao nhã. Bộ xườn xám màu đỏ khiến thân hình cô gợi lên những đường cong hoàn mĩ, tạo thành một cái đẹp khó nói thành lời!
Người… người này là tôi sao?
Tôi không thể tin vào mắt mình, lắc mạnh đầu, rồi lại đưa tay lên dụi mắt. Bạch Tô Cơ tôi từ trước tới nay luôn xuất hiện trong hình ảnh nóng bỏng, nhưng không thể ngờ được rằng, mặc lên người một bộ quần áo cổ điển, tôi lại như thay đổi hoàn toàn, khiến ngay cả tôi cũng cảm thấy kinh ngạc!
Tôi mở lớn mắt, muốn nhìn rõ bản thân mình trong gương, nhưng vừa mở mắt ra, tôi lại giật mình!
Không biết từ lúc nào, An Vũ Phong đã đừng đằng sau tôi, nhìn chăm chăm vào bóng tôi trong gương!
Hắn lúc này cũng mặc một bộ đồ màu xanh đậm! Đường may khéo lép, những đường trang trí được làm bằng tay tỉ mỉ khiến nhìn hắn như một “hoàng tử hoa hồng đen” cao quý và hiếm có, cả con người hắn phát ra một ánh hào quang chói lọi, khiến cả tiệm quần áo phút chốc như sáng bừng lên!
Tôi ngơ ngác đứng nhìn, không nói ra được lời nào.
– Thưa chị, chị mặc bộ này rất đẹp. – Chìm đắm trong ảo giác mấy giây liền, bỗng một giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ. Tôi vội điều chỉnh lại tâm trạng, quay đầu lại nhưng không đề phòng nên lại đụng vào ánh mắt phức tạp của An Vũ Phong đang nhìn tôi!
Thình thịch! Thình thịch!
Tim tôi hình như bị va mạnh vào đâu đó, đập một cách điên cuồng! An Vũ Phong hình như cũng ngạc nhiên, vội vã chuyển hướng nhìn sang một nơi khác! Nhưng tôi lại vô tình phát hiện ra, khuôn mặt trắng trẻo của An Vũ Phong hình như thoáng ửng hồng!
– Hai người là người yêu phải không? Đúng là trai tài gái sắc, quả là đẹp đôi! – Nhân viên bán hàng hình như cũng cảm nhận được sự khác thường trong không khí, mỉm cười khen ngợi. – Đúng rồi, mua đồ đôi ở cửa hàng chúng tôi sẽ được giảm 20%.
– Ha ha ha… Không cần đầu, không cần đâu. – Tôi ngượng nghịu cười mấy tiếng, lắc đầu rồi chui tọt vào phòng thay đồ, vội vã thay bộ đồ trên người ra. Nhưng khi tôi chui ra khỏi đó, lại thấy An Vũ Phong đang xách trong tay một túi đồ được gói rất đẹp.
– Bạn trai chị đối với chị tốt thật! – Nữ nhân viên bán hàng ngưỡng mộ nói với tôi. – Vừa đẹp trai, lại vừa rộng lượng…
Tôi ngạc nhiên nhìn An Vũ Phong, An Vũ Phong lại giống như lúc trước, nắm tay tôi kéo đi thẳng.

– An Vũ Phong, tại sao anh lại mua hai bộ đồ này? Chẳng phải nói chỉ cần tôi đi cùng mua với anh là được rồi hay sao? – Đi tới đoạn bậc đá tam cấp của đường Thời Quang, tôi ngạc nhiên hỏi An Vũ Phong.
– Ha ha ha… – An Vũ Phong chỉ cười rất sảng khoái, mặc dù tràng cười của hắn khiến không ít người quay đầu lại nhìn nhưng hoàn toàn không có ý gì là sắp trả lời tôi cả.
– Này! Tôi đang nói chuyện với anh đấy, sao anh không trả lời! Nếu anh còn không trả lời là tôi đi về đấy! Trò chơi hôm nay tới đây là kết thúc! – Tôi bực mình hất tay hắn ra, dừng lại bên đường, hai tay chống hông, giận dữ nhìn hắn, lớn tiếng quát.
– Cô đã nói là trò chơi rồi đấy thôi. Vừa rồi tôi hứng chí lên thì mua. Có điều bộ quần áo trên người cô quả thật là xấu quá. – An Vũ Phong chép miệng, nghiêng đầu nhìn tôi.
Nói xong, còn không chờ tôi kịp nói gì, hắn đã lại nắm chặt tay tôi, bước nhanh về phía trước!

– Nào lại đây! Mọi người đi qua xin đừng bỏ lỡ! “Lẩu Quan Đông ngọt ngào” được làm từ 10 loại đồ ăn, ngon số một thiên hạ đây.
Đi được một lúc bỗng dưng có một người đàn ông trung niên béo tròn béo trục lọt vào mắt tôi. Người đàn ông này mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn, trên đầu đội một cái mũ cao được gấp bằng giấy cũng màu hồng phấn, tay trái đang nâng cao một cái thìa, tay phải nâng cao một tấm gỗ trên có viết chữ, giơ lên cho người đi đường nhìn thấy.
Không ít những chàng trai cô gái đang vui vẻ nắm tay nhau bị thu hút bởi lời quảng cáo của ông, đều dừng lại, không lâu sau, cửa hàng của ông đã đông nghịt khách!
Nhìn thấy cảnh này, đôi mắt sâu thẳm của An Vũ Phong lại khẽ chuyển động, một nụ cười nghịch ngợm lại xuất hiện! Hắn chỉ tay vào dòng chữ “Lẩu Quan Đông ngọt ngào” ra lệnh cho tôi như ra một ông quan đang ra đề thi:
– Đi đi! Giờ tôi thấy hơi đói, tôi mời em ăn lẩu!

– Chú ơi, cho cháu một phần cá viên…
– Ông chủ, cho cháu một phần canh “Dựa vào nhau”.
Tôi vừa lôi ví trong túi ra, vừa ngẩng đầu lên nói với ông chủ bán lẩu. Nhưng tôi còn chưa kịp nói xong, giọng nói dịu dàng của An Vũ Phong đã vang lên cắt ngang lời tôi.
– Có ngay! Một phần “Dựa vào nhau”. – Ông chú đó hình như đã thông đồng với An Vũ Phong, không hề quan tâm gì tới câu nói của tôi, vội vàng làm đồ ăn, một lát sau, ông đưa cho tôi một cái bát giấy miệng to. Tôi đón cái bát giấy, chỉ nhìn thấy trong đó là canh cà ri màu vàng đậm, bên trong là những miếng thịt viên hình trái tim.
– Xì, tôi thấy toàn là cá viên với tôm viên với thập cẩm những cái gì đó thôi mà. – Tôi hừ một tiếng, hất tóc ra đằng sau.
– Cô bé, cháu có biết vì sao món canh này lại tên là “Dựa vào nhau” không? – Có lẽ là vì tôi nói lớn tiếng quả nên ông chú đó cười híp mắt, từ đằng sau quầy hàng bước ra, đi về phía tôi. – Đó là chuyện từ rất lâu trước đây! Hồi đó chú vẫn chỉ là một bồi bàn làm thuê trong quán lẩu Quan Đông, yêu cô con gái của ông chủ. Nhưng khoảng cách giữa chú và cô ấy xa quá. Bởi vậy chú ngày đêm nghiên cứu, cuối cùng cũng nghĩ ra món canh cà ri màu vàng mà cháu thấy, thành tâm thành ý đi tìm cô ấy để cầu hôn! Cô ấy thấy bát canh thập cẩm này vô cùng kinh ngạc. Nhưng khi chú đích thân hướng dẫn cho cô ấy cách ăn món canh này, cô ấy lại bị chú làm cho cảm động, còn đặt tên cho món lẩu Quan Đông này là “Dựa vào nhau”.
– Ồ? Ông chủ, khi đó chú hướng dẫn cho cô ấy như thế nào?
Nghe lời kể của ông chủ tiệm, tôi hơi bực mình. Nhưng An Vũ Phong thì hình như rất có hứng thú, vội lại gần, tay cầm suất lẩu Quan Đông, tò mò hỏi.
– Thế này này.
Ông chủ giơ tay ra xoa cái mũi mềm như bông của mình, nhìn vào bát lẩu Quan Đông đang bốc khói nghi ngút.
– Một suất “Dựa vào nhau” có bảy viên thịt, chú gắp cho cô ấy ăn, bao giờ cô ấy ăn hết miếng thứ nhất rồi chú mới ăn miếng thứ hai, cứ như thế cho tới miếng cuối cùng chắc chắn sẽ là cô ấy ăn chứ không phải chú! Chú nói với cô ấy, chỉ cần chúng ta ở bên nhau thì miếng thịt cuối cùng bao giờ cũng dành cho cô ấy. Vĩnh viễn như vậy! Hơn nữa, một người ăn 3 viên, một người ăn 4 viên tượng trưng cho suốt đời suốt kiếp (Chú thích: “Một ba một bốn” trong tiếng Trung có cách phát âm gần giống với “Suốt đời suốt kiếp”)… Hai bạn trẻ, ăn tự nhiên đi! Nhớ phải thưởng thức món ăn bằng trái tim mình nhé!
Ông chủ quán lẩu Quan Đông nháy mắt nhìn chúng tôi, quay người trở lại với quầy hàng của mình.
– Tô Cơ. – Sau khi ông chủ quay đi, An Vũ Phong hình như suy nghĩ cái gì đó, đứng trước mặt tôi, nhẹ nhàng gọi tên tôi.
– Hử? – Tôi ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt trắng trẻo và đẹp trai của hắn, trong lòng bỗng thấy dấy lên một cơn sóng khác thường.
Ù ù…
Bỗng dưng một cơn gió thổi qua khiến mái tóc của An Vũ Phong bay lên, che mất tầm nhìn của hắn, nhưng vì tay còn bận cầm bát “Dựa vào nhau” nên không thể đưa tay lên gạt tóc được.
Không biết vì sao, tôi bỗng dưng đưa tay ra một cách vô thức, khẽ vén tóc hắn về sau tai; nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn tôi chăm chú, khiến mặt tôi thoáng ửng hồng.
– Tô Cơ… Tôi muốn…
An Vũ Phong dịu dàng nhìn tôi, mặt kề sát mặt tôi, tới rất gần… Vào lúc mặt hắn chỉ còn mấy milimét nữa là chạm vào mũi tôi, bỗng dưng hắn đắc ý ngửa cổ ra sau, hai tay đưa về phía trước, đặt phần lẩu Quan Đông trước mắt tôi, chau mày ra hiệu một hồi rồi nói:
– Mau phục vụ cho tôi ăn, nếu không thì nó nguội mất.

Advertisements

One comment on “Couple 50 Chương 2.5

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s