Cho anh hôn em một cái nào- Chương VIII-p2


3.
Nhìn bóng Dương Hâm Hoạch bỏ đi, Nam Trạch Lễ bất lực mỉm cười. Cô nhóc này tới lúc nào mới trưởng thành được đây? Cậu tiện tay ném bức thư tình màu hồng phấn vào trong thùng rác.

– Lễ, anh ném cái gì thế? – Sau khi thu hết can đảm, Bộ Tinh Bảo mới dám đi về phía Nam Trạch Lễ. Cậu không tới tìm cô không có nghĩa là cô không được tới tìm cậu.

– Không có gì. – Nam Trạch Lễ lạnh nhạt nói, sau đó khoác ba lô lên vai.

– Lễ, chúng ta cùng ăn cơm nhé! – Do Mỹ Cơ mỉm cười đẩy Bộ Tinh Bảo ra, bám lấy cánh tay Nam Trạch Lễ.

– Xin lỗi, hôm nay anh mệt, muốn về nghỉ ngơi sớm. – Nam Trạch Lễ rút cánh tay về, đi nhanh ra khỏi phòng học. Chỉ để lại hai cô gái đang mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.

– Đều tại cô!

– Đều tại cô!

Do Mỹ Cơ và Bộ Tinh Bảo nghiến răng đồng thanh nói.

Khi hai người phát hiện ra mình vừa nói cùng nhau, bất giác thấy kinh ngạc, rồi nhanh chóng cúi thấp đầu nhìn về hướng thùng rác.
Trong thùng rác là một bức thư màu hồng phấn. Trên phong bì có in hình một cô gái rất đáng yêu đang mở tròn mặt nhìn họ.

– Cốp! – Đúng lúc hai người lao về phía bức thư, hai cái đầu đập mạnh vào nhau.

Hai người đều nhìn trừng trừng người kia, mỗi người nắm chặt một đầu bức thư, ra sức kéo. Cuối cùng vì cả hai đều dùng sức quá mạnh nên bức thư rách đôi, đẩy hai người lùi về sau mấy bước. Hai người cúi đầu nhìn nửa bức thư trong tay mình, còn ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng.

Hoàng thái tử điện hạ:

Chào anh!

Thành Tú Châu

Hai người không hẹn mà cùng đọc hai nửa bức thư của mình. Cuối cùng khi đọc tới cái tên “Thành Tú Châu”, họ thở phào nhẹ nhõm, đồng thanh nói:

– Cũng may không phải Dương Hâm Hoạch, mình nói rồi mà, sao có thể là cô ấy được?

Hai người một lần nữa lườm nhau. Quả nhiên, nỗi lo lắng của hai người cũng giống nhau.

– Hừ! – Hai người đồng thời ném bức thư trong tay vào thùng rác rồi đi ra ngoài.
Bóng Nam Trạch Lễ đã biến mất từ lâu giữa sân trường đông đúc.
– Anh ấy là của tôi. – Do Mỹ Cơ kiêu ngạo nhấn mạnh.

– Nhưng hai người đã chia tay rồi, bây giờ người bên cạnh anh ấy là tôi. – Bộ Tinh Bảo cũng không chịu thua kém, lườm lại.

Quán rượu vẫn vô cùng náo nhiệt, chỉ thiếu mất hoàng thái tử Nam Trạch Lễ. Ở một góc quen thuộc, một đám người đang chán nản ngồi dựa vào salon.

– Con nhóc đó quả thật là quá đáng! – Do Mỹ Cơ vỗ mạnh tay lên bàn, khiến mọi người đứng gần đó đều quay lại nhìn.

– Làm sao? Lại là Bộ Tinh Bảo hả? – Ánh mắt Quang Tử thoáng một tia nhìn đắc ý.

– Đúng thế, mọi người phải giúp tớ đối phó với cô ta! – Do Mỹ Cơ lên tiếng, sau đó tất cả mọi người đều cúi đầu xuống, tiếp tục làm việc của mình.

– Sao thế, mọi người làm sao thế? Không phải chỉ là Bộ Tinh Bảo thôi sao? Có gì mà sợ! Hay là mấy năm Do Mỹ Cơ không ở đây, mọi người đều quên tôi rồi? – Cô lớn tiếng hỏi, mọi âm thanh trong quán bar đều bị tiếng của cô át đi.

– Chị, chị nghe bọn em nói. Chị có biết vì sao Nam Trạch Lễ không tới đây nữa không? Đó là vì con nhóc Bộ Tinh Bảo đó. Hơn nữa ngày nào Nam Trạch Lễ cũng đón nó đi học rồi đưa nó về, bởi vậy mọi người không dám động vào nó. – Quang Tử bất lực nói. Nhìn khuôn mặt Do Mỹ Cơ ngàng càng sa sầm xuống, cô ra hiệu cho người ngồi bên cạnh.

– Đúng thế, Mỹ Cơ. Con nhóc đó mặt dày lắm, ngày nào cũng bám lấy Trạch Lễ không tha, ngay cả bọn tớ cũng thấy chướng mắt. Các cậu nói đúng không?

– Đủ rồi, không muốn giúp thì thôi, chẳng nhẽ Do Mỹ Cơ tôi lại không đối phó nổi với con bé nhà nghèo đó sao? – Do Mỹ Cơ ngăn Quang Tử lúc đó đang định mở miệng, đứng lên đi ra sàn nhảy. Chỉ cần có tiền, chuyện gì cũng có thể làm được. Cô nhếch môi lên, bây giờ đúng là thời cơ tốt.

Nam Trạch Lễ, Nam Trạch Lễ…

Bộ Tinh Bảo tô đi tô lại cái tên đó trong vở, bất giác đã tới giờ tan học, Chờ thêm một lát nữa, chờ thêm một lát nữa là Trạch Lễ sẽ tới, cô nói với mình như vậy. Nhưng khi mọi người trong lớp đã về hết, sân trường huyên náo cũng đã trở về với sự yên tĩnh, vậy mà Nam Trạch Lễ vẫn chưa xuất hiện.

Một cơn gió xuân thôi qua mang theo chút ý xuân nồng nàn, lướt qua khuôn mặt buồn rầu của Bộ Tinh Bảo.

– Haiz… – Bộ Tinh Bảo cuối cùng không chờ đợi được nữa. Cô bước trên con đường râm mát vắng bóng người, nhớ ra gần đây lúc nào mình cũng thở dài.

– Chính là cô ta! – Bỗng dưng sau lưng Bộ Tinh Bảo vang lên một tiếng nói. Cô vừa quay đầu lại, thấy Do Mỹ Cơ đi ra từ sau một gốc cây, sau lưng cô ta có mấy người mặc quần áo màu đen, trông có vẻ quen quen. Bộ Tinh Bảo bất giác thoáng run trong lòng, không phải họ thì là ai, chính là cái gã trong quán rượu trêu chọc cô, bị Nam Trạch Lễ đánh gãy một cánh tay.

– A, đại ca, đúng là oan gia ngõ hẹp, không ngờ lại là con nhóc này! Ha ha… – Khuôn mặt nham hiểm của thằng béo rung rinh cười, đám đàn ông bên cạnh hắn cũng ngoác miệng cười ghê rợn.

– Đúng thế, cô Do Mỹ Cơ, không ngờ kẻ thù của chúng ta lại là cùng một người. – “Con lợn béo” hưng phấn muốn nhảy lên.

– Nếu đã như vậy thì tôi không cần phải nói nhiều nữa. Mọi người cứ dạy dỗ cho con nhóc này một bài học, tới lúc đó tôi sẽ không ngược đãi các người đâu. – Do Mỹ Cơ mỉm cười lùi về sau, nụ cười lạnh lùng lướt qua mặt Bộ Tinh Bảo.

Lùi về sau. Một bước, hai bước, ba bước…

– Đừng lùi nữa, lùi tiếp là rơi xuống hố đấy. – “Con lợn béo” cười cười, bước từng bước về phía Bộ Tinh Bảo. – Tao thực sự không nỡ đánh mày! – “Con lợn béo” giơ tay về phía Bộ Tinh Bảo, cô không kịp tránh, nhận trọn một cái tát như trời giáng của hắn. Khuôn mặt cô đỏ bừng, đau nhức, khóe miệng có vị mằn mặn.

– Nếu biết có ngày này thì khi đó đừng như vậy có phải hơn không? – Gã béo cười híp mắt nói, đưa tay lên giật tóc Bộ Tinh Bảo.
– Á… – Bỗng dưng gã béo hét lên thất thanh, bàn tay trong không trung vội rụt về. Hắn phẫn nộ nhìn về phía sau, thảng thốt.

– Mẫn Huyền Tân! – Do Mỹ Cơ kinh ngạc gọi.

– Còn cả tôi nữa! – Dương Hâm Hoạch bỗng dưng nhảy từ sau lưng Mẫn Huyền Tân ra, cái bóng màu hồng của cô thu hút không ít ánh mắt của mọi người. Dương Hâm Hoạch đứng bên cạnh Do Mỹ Cơ khiến mọi người không thể không so sánh vẻ đẹp của hai cô gái.

– Chị Bảo, chị không sao chứ? – Mẫn Huyền Tân đẩy mạnh đám con trai đang chảy nước dãi xung quanh, đứng chắn trước Bộ Tinh Bảo. Một khuôn mặt của Bộ Tinh Bảo đã sưng lên, khóe miệng có một dòng máu nhỏ.

– Thằng nhóc này ở đâu ra vậy, dám… – Lời nói của “con lợn béo” còn chưa dứt, Mẫn Huyền Tân đã tát cho hắn một cái, khiến hắn quay tròn tại chỗ. Cuối cùng nhờ mấy tên đàn em giữ lại nên hắn mới không ngã lăn xuống đất.

– Vân Thượng, Mẫn Huyền Tân. – Mẫn Huyền Tân ung dung đáp, đưa tay ra đấm mạnh vào một gã gầy gò bên cạnh. Sau đó, khi đối phương còn chưa kịp cảnh giác, hai người nữa đã bị đánh ngã xuống đất.

– Mẫn Huyền Tân cố lên! Cố lên! Tuyệt quá! Lợi hại quá! Sang trái! Sang phải! Ha ha!… – Dương Hâm Hoạch vui vẻ vỗ tay, không quên lấy điện thoại di động ra chụp ảnh. Cuối cùng chụp một bức ảnh chung của lũ nằm lăn dưới đất.

– Ha ha… Mẫn Huyền Tân, em ngưỡng mộ anh quá! Hôn cái nào… – Cô gửi cho cậu một nụ hôn thật kêu qua không khí. Cuối cùng quay lại nhìn Do Mỹ Cơ đang hoảng sợ định bỏ chạy. – Nào lại đây người đẹp, chụp một bức ảnh.

– Hâm Hoạch, đừng nghịch nữa, đưa chị Bảo về trước đi! – Mẫn Huyền Tân dìu Bộ Tinh Bảo đi, Dương Hâm Hoạch vui vẻ đá mạnh vào người một gã đang nằm dưới đất.

Mùi chanh dìu dịu, tiếng nhai khoai tây chiên giòn tan. Dương Hâm Hoạch há to miệng nhét khoai tây chiên vào, thân hình gầy gò co lại trong salon, nhìn Mẫn Huyền Tân đang thận trọng bôi thuốc cho Bộ Tinh Bảo, đáy mắt ánh lên nụ cười.

– Cảm ơn hai em, nếu không có hai em chắc chị bị chúng đánh cho tối tăm mặt mũi rồi. – Bộ Tinh Bảo cười khổ. Cô vừa mỉm cười, khóe miệng bị đánh lại nhăn lại vì đau, chỗ thuốc mát lạnh vừa bôi đang thấm dần vào da cô.

– Không cần cảm ơn em, tại Hâm Hoạch bảo thích ra đó đi dạo, không ngờ lại gặp chị. – Mẫn Huyền Tân thu dọn đồ đạc, đi vào phòng. – Người giúp việc đâu, giúp anh nấu cơm nào!

– Em no rồi, em không ăn nữa nên không phải nấu đâu. – Dương Hâm Hoạch vui vẻ nói. Bộ phim hoạt hình trong tivi đang đến hồi hấp dẫn, cô không bỏ để vào phòng ăn đâu!

– Trả tiền đây! Trả tiền đây! – Mẫn Huyền Tân khua khua chiếc muôi, đứng ở cửa phòng bếp, nói với Dương Hâm Hoạch. Cô vội vàng nhét hết chỗ khoai tây chiên còn thừa vào trong miệng, chạy vụt về phía cậu, quên cả đi dép.

– Mẫn Huyền Tân, em ghét anh! Em đánh chết anh, em đánh chết anh! – Dương Hâm Hoạch ra sức làm động tác “thái thức ăn” về phía Mẫn Huyền Tân, Mẫn Huyền Tân vẫn mỉm cười vo gạo.

Bộ Tinh Bảo đứng ở cửa nhìn dáng vẻ hạnh phúc của hai người, lên tiếng:

– Hai người ở chung rồi hả?

Suýt nữa thì Dương Hâm Hoạch cắn phải lưỡi mình, gạo trong nồi của Mẫn Huyền Tân cũng suýt thì bị đổ hết ra ngoài.

– Chị đừng đùa…

– Chị Bảo, bọn em đang hẹn hò. – Mẫn Huyền Tân ôm Dương Hâm Hoạch, cười nói.

Dương Hâm Hoạch ra sức gật đầu:

– Vâng ạ! Thế nên chị Tinh Bảo, chị không cần lo em giành anh Trạch Lễ với chị, em với anh Trạch Lễ không có quan hệ đó đâu.

– Ặc, chị Bảo có nói gì đâu! Đúng là tự sướng. Đúng không hả chị?

– Chị có thể giúp được gì không? – Bộ Tinh Bảo hỏi. Nhớ lại hiểu lầm của mình ngày trước với Dương Hâm Hoạch, cô thực sự muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.

– Ừm, vậy chị nấu cơm đi, em đi xem phim, ha ha… – Không chờ Mẫn Huyền Tân lên tiếng, Dương Hâm Hoạch đã tót ra ngoài.

– Hai người thực sự đang yêu nhau hả? – Bộ Tinh Bảo vẫn thấy hơi khó tin, nghe nói chưa người nào hẹn hò với Dương Hâm Hoạch được quá một tuần.

– Dạ vâng, gần một tháng rồi!

– Ồ…

4.
Ánh mặt trời rạng rỡ, chớp mắt lại đã sang tháng ba. Trời xanh mây trắng, một bóng người trẻ tuổi đang chạy nhanh dưới ánh nắng mặt trời.

Những chiếc lá trên cây táo đã xanh trở lại, những bông hoa táo trắng như tuyết bị gió thổi qua, từng cánh hoa bay lượn trong không trung. Một cái bóng đỏ rực đang đứng dưới gốc táo, quan sát mọi thứ trong sân trường, Thi thoảng cô lại vẫy tay với cái bóng màu trắng đứng cách đó không xa, quả bong bóng kẹo trong miệng nở to ra rồi nổ “bụp”.

Nhìn thấy Nam Trạch Lễ đang cúi đầu bước tới, Dương Hâm Hoạch khoát tay ra hiệu, chớp mắt với Bộ Tinh Bảo đang đứng bên cạnh. Trong phút chỗ, Dương Hâm Hoạch đẩy Bộ Tinh Bảo về phía Nam Trạch Lễ.

Nhưng thật không may là vì cô dùng sức quá mạnh nên chân bị trượt đi, kéo theo cả Bộ Tinh Bảo ngã phịch xuống đất. Nam Trạch Lễ giật nảy mình.

– Á! – Dương Hâm Hoạch véo mạnh lên cánh tay Bộ Tinh Bảo. Bộ Tinh Bảo đau đớn kêu lên, nước mắt sắp trào ra.

– Ai da, xin lỗi, xin lỗi! – Dương Hâm Hoạch vội vàng nói, đồng thời kéo cánh tay Nam Trạch Lễ. – Anh Trạch Lễ, anh giúp em xem có phải em làm chị Bảo đau rồi không, sau mãi chị ấy không đứng lên được vậy? – Những giọt nước mắt lo lắng của Dương Hâm Hoạch lã chã rơi ra, cô kéo mạnh vạt áo Nam Trạch Lễ.

– Em không sao chứ? – Nam Trạch Lễ liếc Bộ Tinh Bảo đang nằm trên đất một cái rồi vội quay đầu lại. Khi nhìn thấy cả người Dương Hâm Hoạch là bụi bẩn, cậu cau mày lại. Cậu cúi đầu nhìn xem trên người Dương Hâm Hoạch có vết thương nào không, phát hiện đầu gối của cô bị rách một chút da, vết thương đang chảy máu. – Có đau không?

– Anh Trạch Lễ, em không sao, anh xem chị Tinh Bảo xem! Đúng thật là, em thực sự không sao! – Dương Hâm Hoạch quẫy mạnh người, muốn thoát khỏi đôi tay gọng kìm của Nam Trạch Lễ. Nhưng Nam Trạch Lễ không thèm để ý tới cô, kéo cô tới thẳng phòng y tế của trường.

Bộ Tinh Bảo đứng lên, lòng bàn tay đỏ hồng. Kế hoạch vừa nãy của Dương Hâm Hoạch thất bại rồi, những vết thương trên người cô không thể nào sánh nổi với vết thương trong lòng. Mỗi lần chỉ cần Dương Hâm Hoạch xảy ra chuyện gì đó, Nam Trạch Lễ đều bỏ mặc cô, những giọt nước mắt đau lòng không nhịn được, lại đua nhau trào ra.

– Cô không bao giờ có thể là đối thủ của cô ấy. – Lúc này Do Mỹ Cơ xuất hiện, đắc ý nói, khuôn mặt cô có một cảm xúc rất khó hiểu.

– Lẽ nào cô đã thua Dương Hâm Hoạch rất nhiều lần rồi sao? – Bộ Tinh Bảo châm biếm.

Do Mỹ Cơ nghiến răng lườm Bộ Tinh Bảo, khóe mắt đầy sự phẫn nộ:

– Cứ cho là tôi thua cô ấy, cũng không thua cô. Cô đừng mơ có được Nam Trạch Lễ. – Nói xong cô giận đùng đùng bỏ đi.

Bộ Tinh Bảo không khóc nữa, cô chỉ mỉm cười. Do Mỹ Cơ nói đúng, hai người họ không bao giờ có thể là đối thủ của Dương Hâm Hoạch, cho dù có thể Dương Hâm Hoạch không thích Nam Trạch Lễ.

Phòng y tế ngập trong mùi thuốc sát trùng nồng nặc, vị bác sĩ đeo khẩu trang trắng đang xoa thuốc cho Dương Hâm Hoạch. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, lại rất cẩn thận, nhưng…

– Á! Đau quá… Anh đẹp trai, anh có thể nhẹ tay chút không? – Dương Hâm Hoạch ngoác miệng ra kêu. Sao mà cô lại đen đủi như vậy, nhớ tới ánh mắt tuyệt vọng của Bộ Tinh Bảo ban nãy, cô biết mình lại làm hỏng việc rồi.

– Đúng thế, có phải anh thấy Dương Hâm Hoạch dễ bắt nạt nên mới cố ý dùng cồn loại mạnh làm cô ấy đau không? – Nam Trạch Lễ cau mày, giằng cái tăm bông trong tay bác sĩ, cẩn thận bôi thuốc lên vết thương cho cô.

– Anh Trạch Lễ, em không sao, anh mau đi xem chị Tinh Bảo đi, vì anh mà chị ấy mất ngủ mấy ngày liền. Chị ấy lúc ăn cũng nhớ anh, lúc ngủ cũng nhớ anh, đi học nhớ anh, đi đường nhớ anh, ngay cả đi vệ sinh cũng nhớ anh, chị ấy sắp phát điên vì anh rồi. – Dương Hâm Hoạch thêm mắm dặm muối vào câu chuyện. Khi nhìn vào bàn tay của Nam Trạch Lễ, bất giác trù trừ một lát rồi làm mặt hề với bác sĩ, nói tiếp. – Chuyện hôm nay không thể trách chị Tinh Bảo được, ai bảo em làm việc không cẩn thận, bởi vậy mới…

– Cô ấy vứt mất con cá heo em tặng anh, ngay cả quyền nổi giận anh cũng không có sao? – Nam Trạch Lễ hất mạnh tóc về phía sau. Mái tóc màu vàng lúc trước của cậu đã được nhuộm về màu đen, vầng trán cao thông minh đã bị mấy sợi tóc mềm che mất.

– Anh… anh vì chuyện này mà nổi giận sao? Anh đúng là người đàn ông hẹp hòi! – Dương Hâm Hoạch đá mạnh vào chân Nam Trạch Lễ, cô ghét nhất là những người đàn ông hẹp hòi.

– Em đi đây, anh tự xem nên làm thế nào đi, em rất thích chị Tinh Bảo. – Nói rồi Dương Hâm Hoạch bỏ ra khỏi phòng y tế, mặc cho Nam Trạch Lễ hoang mang nhìn theo.

Hình như đúng là cậu hẹp hòi thật. Nhưng có thật là vì cô ném con cá heo đó đi không? Hay là vì sự xuất hiện của Do Mỹ Cơ? Nam Trạch Lễ trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi bỗng dưng đứng bật dậy, những việc của quá khứ đã trở thành quá khứ, không phải như vậy sao?

Dương Hâm Hoạch chậm chạp leo lên tầng năm, vui vẻ gọi:

– Chị Tinh Bảo! Chị Tinh Bảo có trên đó không?

Một hồi lâu không có ai trả lời, chỉ có một đôi mắt đang âm thầm quan sát cô.

– Cô là Dương Hâm Hoạch? – Trương Doãn Tú nhìn cô gái trước mặt bằng đôi mắt khinh bỉ. Nhìn gần trông cô xinh đẹp, đáng yêu hơn rất nhiều so với nhìn từ xa.

– Đúng thế! Thì ra chị cũng biết em hả? Vậy phiền chị gọi chị Tinh Bảo cho em được không? – Dương Hâm Hoạch lễ phép nói. Nhưng Trương Doãn Tú lại đứng chặn trước mặt cô, không cho cô nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

– Tiểu Bộ không có ở đây! Từ nãy đi chưa thấy quay lại! – Trương Doãn Tú lạnh lùng nói, đóng rầm cửa lại. Ánh mắt Dương Hâm Hoạch dừng lại trên cánh cửa đóng im ỉm, trong lòng thấy hơi ấm ức.

– Bộ Tinh Bảo! – Nam Trạch Lễ tìm thấy Bộ Tinh Bảo bên cái hồ nhỏ trong sân trường, cậu giữ chặt cô rồi quay cô lại để hai người nhìn thẳng vào mặt nhau.

– Vết thương của Hâm Hoạch đỡ chưa? – Bộ Tinh Bảo lạnh nhạt hỏi. Rõ ràng là cô cũng bị thương, nhưng Nam Trạch Lễ lại không nhìn thấy sự tồn tại của cô, lần nào cũng như vậy.

– Ừm, có lẽ là không sao cả, chỉ bị thương ngoài da thôi, còn em thì sao? Có bị thương không? Đưa anh xem nào. – Cậu kéo tay cô, nhưng Bộ Tinh Bảo lại giằng ra. Bây giờ hỏi những điều này thì còn ý nghĩa gì nữa? Chỉ là lời thăm hỏi giả dối, làm như thế còn khiến cô khó chịu hơn là quay sang mắng chửi cô.

Cô vĩnh viễn không phải là đối thủ của cô ấy.

Lời nói của Do Mỹ Cơ như một cái búa, một lần nữa gõ mạnh vào tim cô.

– Bộ Tinh Bảo, em thực sự không sao chứ? – Nam Trạch Lễ có vẻ không tin, lại hỏi lại. Rõ ràng là cậu nhìn thấy cô bị ngã rất mạnh xuống đất. Mình đúng là đáng chết thật, lúc đó vừa nhìn thấy Dương Hâm Hoạch bị thương lại đã loạn hết cả lên, đầu óc trống rỗng, bởi vậy mới quên mất Bộ Tinh Bảo cũng đang bị thương.

– Không sao, không cần hoàng thái tử phải nhọc công. – Bộ Tinh Bảo nói mát, lúc quay người đi, nước mắt lại rơi.

– Bộ Tinh Bảo, Hâm Hoạch bị thương, anh đưa cô ấy tới phòng y tế cũng là chuyện rất bình thường mà. Hơn nữa tình cảm của bọn anh không phải em không biết, bây giờ cô ấy đang hẹn hò với Mẫn Huyền Tân, lẽ nào em nghi ngờ anh và cô ấy ở bên nhau sao? – Mấy ngày trước khi Dương Hâm Hoạch nói với cậu điều này, cậu chỉ thấy buồn cười, không ngờ Bộ Tinh Bảo thực sự nghĩ như thế thật.

– Đúng! Tôi nghi ngờ, tôi đố kỵ, tôi ghen ghét tới mức sắp phát điên lên! Tại sao lần nào anh cũng xếp tôi đằng sau cô ấy? Anh cũng biết rõ cô ấy không phải là bạn gái anh, tôi mới là bạn gái anh, nhưng tại sao lần nào anh cũng không chịu nhìn tôi? Anh làm tôi nghi ngờ, ngờ rằng có phải anh thầm yêu cô ấy rất lâu rồi không. Trong lòng anh, Dương Hâm Hoạch lúc nào cũng quan trọng hơn tôi, không, phải nói là cô ấy còn quan trọng hơn chính bản thân anh. – Bộ Tinh Bảo hét lên đau đớn.

Mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên yên lặng khác thượng, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người họ.

Nam Trạch Lễ không nói gì, cậu nhìn thẳng vào mắt Bộ Tinh Bảo, chậm chạp nói:

– Nếu anh nói là vì có nguyên nhân khác thì sao?

– Nguyên nhân gì?

– Bây giờ vẫn không nói được, có điều anh với Hâm Hoạch không như em nghĩ. – Nam Trạch Lễ nghiêm túc nói.

Một lúc lâu sau, Bộ Tinh Bảo mới nghẹn ngào:

– Sao tôi lại phải tin anh?

– Vì em nên tin anh!

– Vậy thì sau khi tìm được chứng cứ để chứng minh rồi anh hãy tới tìm tôi! – Bộ Tinh Bảo quay người bỏ đi.

Mặt trời chói chang, thời tiết thật là nóng nực, lá cây khô vàng trước cái nắng. Chiếc áo sơ mi trắng của Nam Trạch Lễ đã ướt mồ hôi, cậu cúi thấp đầu, lê từng bước chân nặng nề trên con đường vắng vẻ.

– Lễ! – Do Mỹ Cơ vừa từ bệnh viện bước ra, nhìn thấy cái bóng quen thuộc của Nam Trạch Lễ vội vàng chạy lên, giữ chặt lấy tay cậu. – Sao lại đi bộ một mình ở đây? Dương Hâm Hoạch không đi cùng anh hả? Hay là cô ấy đi cùng Mẫn Huyền Tân rồi? – Do Mỹ Cơ nhẹ nhàng nói. Nụ cười trên khuôn mặt cô rạng rỡ như ánh mặt trời, hoàn toàn không quan tâm tới khuôn mặt lạnh lùng của Nam Trạch Lễ.

– Không liên quan tới cô. – Nam Trạch Lễ gạt tay Do Mỹ Cơ ra, vẫy một chiếc taxi rồi leo lên. Do Mỹ Cơ cũng lên theo, nụ cười trên khuôn mặt vẫn không hề thay đổi, lại ôm tay Nam Trạch Lễ lần nữa.
– Tới bar Wing đi! – Do Mỹ Cơ cười nói, ngả đầu lên vai Nam Trạch Lễ.

– Dừng xe. – Nam Trạch Lễ hét lớn, mở cửa xe ra.

– Lễ, anh làm sao thế? Không vui thì phải đi giải sầu chứ! – Do Mỹ Cơ giữ cánh tay cậu lại, nước mắt trào ra.

– Nếu cô cách xa tôi một chút thì tự nhiên tôi sẽ vui ngay. – Nam Trạch Lễ lạnh lùng nhìn cô, hình như hoàn toàn không còn chút tình cảm nào với cô. Người Do Mỹ Cơ bỗng chốc run rẩy, vừa nãy cô chỉ giả vờ khóc, nhưng lần này cô thực sự thấy rất tủi thân. Nước mắt chảy thành dòng trên khuôn mặt trắng trẻo, lớp mascara dày cộp theo nước mắt chảy xuống, khiến mặt cô nhòe nhoẹt màu đen, khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp được trang điểm tỉ mỉ giờ đây trông lấm lem đến tội nghiệp.

Advertisements

7 comments on “Cho anh hôn em một cái nào- Chương VIII-p2

  1. Híc. Mí nhà văn trung quốc nỳ đúg là khôn mờ.t0àn kắt chương đúng mý đ0ạn hấp dữn nhứt lun.húhú.̀n kắt chương đúng mý đ0ạn hấp dữn nhứt lun.húhú.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s