Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em- Chương 3-p1


QUÁ KHỨ HIỆN TẠI

Thần sắc lúc này của anh vừa xa lạ vừa thân thuộc, nhiều năm trước đây đã từng có một người rất giống với Châu Tử Hoành hiện nay.

“Bài hát này muốn biểu đạt điều gì?” Mạc Mạc nằm trên sofa hứng chí hỏi.

Thư Quân suy nghĩ, rồi khái quát đơn giản bằng hai từ: “Mờ ảo”.

Thật ra cô không vừa ý lắm về sự diễn giải của mình. Chẳng biết vì sao, lúc ghi âm tâm trạng không được tốt, cuối cùng lại có được không khí mà người sáng tác muốn tạo dựng.

Cô tắt radio, đi vào bếp pha cà phê, không lâu sau Mạc Mạc cũng tiến vào, đứng sau lưng cô dường như hạ quyết tâm lắm mới hỏi: “Cậu có liên lạc với Bùi Thành Vân không?”.

Tay cầm chắc chiếc cốc, bột cà phê nâu bỗng chốc trượt vào trong.

“Không có.” Thư Quân trả lời bình thản điềm tĩnh.

“Tớ lại nghe Quách Lâm nhắc…” Những lời tiếp theo không biết có nên nói ra hay không, Mạc Mạc quan sát chăm chú, cuối cùng vẫn không kiềm được, “Cậu ta hình như về nước rồi”.

“Khi nào?”

“Vài ngày rồi. Nghe nói tìm việc làm mới, tạm thời không đi nữa.”

Đổ nước nóng vào trong cốc, Thư Quân lúc này mới hoàn hồn, nhướng nhướng mày, “Vậy đợi Quách Lâm trở về, mọi người cùng nhau dùng bữa cơm”.

Mùi thơm cà phê lan tỏa, cô đưa cho Mạc Mạc một cốc, bản thân cô nghiêng đầu thổi hơi nóng, vừa đi ra phòng khách vừa nói: “Nhưng mà với tính cách kỳ quái của Bùi Thành Vân, có chịu gặp mặt bạn bè cũ không cũng chưa chắc đâu”.

“Cậu nghĩ thế thật à?”

“Có gì không đúng sao? Trước đây tớ cũng hoài nghi có phải anh ta mắc bệnh trở ngại trong giao tiếp không, tính khí tệ chết được.” Thư Quân đón lấy ánh mắt lạnh lùng của Mạc Mạc, lời đánh giá cứng nhắc như vậy có thể làm loãng đi những khác thường không thích hợp. Tuy là có đánh mất phong độ nhưng cô là phụ nữ thì cần gì phong độ cơ chứ? Hiện giờ cô chỉ cảm thấy vô cùng vui vẻ, như vậy đã quá đủ rồi.

Mạc Mạc bĩu môi, rất không đồng ý với biểu hiện của cô, tựa như nhất quyết đòi hát đối hý kịch với cô vậy. “Nhưng người như vậy, sao lại có mối quan hệ thân thiết với cậu nhỉ?”

Ngụm cà phê uống quá mạnh, suýt nữa thì đầu lưỡi bị phỏng. Thư Quân vội vàng nuốt xuống, trong yết hầu bốc lên luồng khí nóng ran, cơ hồ cứ thiêu đốt đến tận con tim, mãi một lúc sau dịu lại cô tiếp tục phản bác: “Chuyện cậu nói là khi nào? Quên lâu rồi!” Sắc mặt lại hơi sa sầm, cô trừng mắt nhìn cô bạn không biết sống chết. “Có đồ ăn có thức uống cậu chuyên tâm mà tận hưởng đi được không? Nói nhiều như vậy, cẩn thận tớ nói bí mật của cậu cho Quách Lâm bây giờ, xem cậu làm thế nào?”

“Á… Không được!” Lời còn chưa dứt, Mạc Mạc đã hét nhảy chồm lên, gương mặt đầy hối hận nói lấy lòng: “Tớ sai rồi, cậu đừng đối xử với tớ như thế!”

“Vậy thì ngoan ngoãn nghe lời, ăn nhiều nói ít thôi!” Thư Quân thấy ổn nên cho qua, mỉm cười mắt híp lại cong cong dưới ánh đèn chiếu tựa như hai cây cầu nhỏ xinh xinh.

Thật ra lúc học trung học biệt danh của cô là Tiểu Kiều được Quách Lâm gọi trước tiên. Lúc đó, Thư Quân cảm thấy rất bồn chồn bứt rứt, kết quả Quách Lâm nói: “Cậu đứng trước gương mỉm cười rồi nhìn mắt của mình xem, cực kỳ giống”.

Thư Quân còn nhớ mình còn chưa kịp phản đối thì Mạc Mạc ngồi cùng bàn đã nói trước rồi: “Vậy thì chi bằng gọi là Nguyệt nha đi (trăng non), cũng cong cong uốn lượn, nghe còn hay hơn A Kiều”. Cô ném cho Quách Lâm ngồi ghế sau một cái nhìn, dường như có chút khinh miệt, giọng điệu giòn tan: “Con trai đúng là con trai, thật chẳng có tế bào nghệ thuật gì cả”.

“Ai nói nào, tớ cảm thấy Tiểu Kiều còn đáng yêu hơn, lại hình tượng.” Để tìm đồng minh, Quách Lâm huých cùi chỏ vào bạn nam cùng bàn, “Cậu nói xem đúng không?”.

“… Ờ.” Đối phương chỉ hàm hồ đáp trả, vẫn cụp mắt xem sách, cũng không hứng thú gia nhập cuộc thảo luận vô vị đó.

Quách Lâm cũng không để tâm, dù gì bạn ngồi chung bàn với cậu ta vốn tính khí là vậy, trầm mặc kiệm lời đến mức khiến người khác cảm thấy không tiện tiếp cận.

Về sau dưới sự dẫn dắt của anh thêm vào đó giới học sinh đang có phong trào gọi nhau bằng biệt danh, chẳng rõ tự lúc nào Thư Quân phát hiện ra tên thật của mình dần dần không ai gọi nữa. Thậm chí có bạn nam lớp khác lướt qua thi thoảng cũng hỏi thăm: “Nghe nói lớp bọn cậu có nữ sinh tên Tiểu Kiều hả? Có phải trông xinh lắm không? Giới thiệu làm quen được không?”.

Cô dở khóc dở cười khi biết chuyện này. Việc này là như thế nào ấy nhỉ?

Trong lớp có ba mươi tư bạn nam, duy chỉ có Bùi Thành Vân từ lúc khai giảng đến khi tốt nghiệp đều đường đường chính chính gọi tên cô. Cô và anh đã người bàn trên kẻ bàn dưới suốt 3 năm học, thế nhưng dường như mãi mãi chẳng thể thân thiết, khi Mạc Mạc và Quách Lâm bắt đầu gọi nhau là huynh đệ thì Bùi Thành Vân mượn cô cục tẩy cũng còn khách sáo nói tiếng cảm ơn.

Anh dường như không thích cô, dáng vẻ cứ lạnh băng, lúc nói chuyện ngữ khí vẫn thường hơi mất kiên nhẫn, tần suất giao lưu ánh mắt dường như là con số không. Thi thoảng mái tóc đuôi ngựa của cô bất cẩn quét trên bàn của anh, anh sẽ lấy bút đâm vào lưng cô, nhắc nhở cô tránh xa địa phận của mình.

Chính vì thế mà, cô không khỏi sản sinh một loại cảm giác gần như hiếu kỳ đối với anh. Bởi lẽ, so với người cùng trang lứa khác, anh vẫn thường lạnh lùng, ngạo mạn, ở trong lớp hầu như không có bạn bè, bao giờ cũng một mình đến một mình rời đi. Cô chưa từng trông thấy anh và ai đó có sự thân thiết đặc biệt. Nhưng anh lại cực kỳ đẹp trai, vóc dáng cũng bảnh, gầy guộc mà cao dong dỏng. Cô đã thay mặt rất nhiều nữ sinh chuyển giao thư tình cho anh.

Những bức thư tình ấy được xử lý như thế nào, Thư Quân không tài nào biết được, cô chỉ biết lúc Bùi Thành Vuân đứng trước con gái vẫn là gương mặt núi băng vạn năm không đổi.

Năm đó đang thịnh hành trào lưu truyện tranh SLAM DUNK bóng rổ, cô nghe vô vàn nữ sinh bàn tán riêng tư về anh đều nói anh giống hệt Rukawa Kaede. Rukawa Kaede ư? Cô thầm nghĩ, anh chơi bóng rổ cũng hay vậy ư?

Cô chỉ biết là anh biết đá bóng, nhưng không đá nhiều, cả những hoạt động khác anh dường như cũng chẳng mấy tham gia. Chỉ có một lần, sau khi Cao Nhất khai giảng không lâu, cô từng bị quả bóng dưới chân anh nện vào, bả vai bị đau trong thời gian khá dài.

Còn anh chỉ nói với cô hai từ xin lỗi đơn giản, nói xong liền bỏ đi, dường như không hề ý thức rằng bọn họ là bạn cùng trường cùng lớp, vả lại cô ngồi hàng ghế phía trước mặt anh.

Mãi đến rất lâu sau, khi bọn họ đều đã rời xa mái trường phổ thông, đám bạn sớm tối có nhau mỗi người mỗi nơi bắt đầu cuộc sống sinh viên mới mẻ, anh và cô lại dần dần trở nên thân thiết.

Bắt đầu như thế nào, từ lâu đã không ngược dòng truy cứu nữa rồi.

Tuy là phần lớn thời gian anh vẫn giữ vững tính khí tồi tệ lạnh lùng, nhưng giữa cô và anh bỗng chốc thân thiết hơn rất nhiều.

Khi cô lần nữa nhắc đến chuyện trước đây, anh lại mỉm cười, bàn tay đặt trên bờ vai cô ngừng trong giây lát, sau đó khẽ liếc nhìn sang, hỏi: “Có bị thương không?”.

Hóa ra anh cũng biết nói đùa, vả lại dáng vẻ mỉm cười thật sự mê hoặc người khác.

Dưới màn đêm, anh cười nhạt, tựa hồ như làn gió bồi hồi, ôn hòa ấm áp thoáng qua cơ thể, tựa như hơi thở quyến rũ mùa hè rực rỡ. Cô lại cảm thấy hơi lành lạnh, bờ vai nơi anh vừa đụng vào mát lạnh, không nói rõ được là cảm giác gì, chẳng phải khó chịu. Cho dù bàn tay anh đã rời khỏi thì cô vẫn đặt toàn bộ sự chú ý vào đó, tất cả đều không phải vô tình.

Nhờ phước của Mạc Mạc, con người đã từ rất lâu không nghĩ đến mấy ngày trời liền lại xuất hiện trong giấc mơ. Khi Thư Quân tỉnh giấc, thật ra cô đã sắp không nhớ được dáng vẻ của Bùi Thành Vân, vì thế trong cơn mơ chỉ là bóng dáng mơ hồ, thậm chí thi thoảng hình ảnh cận cảnh lại bị thay thế bởi một người đàn ông khác.

Châu Tử Hoành.

Nghĩ đến con người này, Thư Quân nhàn rỗi ngồi không đột ngột xúc động, cả đánh răng cũng chưa đánh, nhấc ngay điện thoại lên bấm số.

Cô rất ít khi chủ động tìm anh, vì thế mà giọng điệu trong điện thoại nghe có vẻ hơi ngạc nhiên. Cô nói: “Tối qua em nằm mơ thấy anh!”.

“Ổ?” Châu Tử Hoành mỉm cười, “Thật hiếm thấy”.

Cô nói tiếp: “Nhưng mà, em chỉ mơ thấy dáng hình anh, thật ra người đó chẳng phải là anh”.

Đầu dây điện thoại tĩnh lặng trong giây lát, rồi nhanh chóng phản ứng lại: “Ý em nói là, anh chỉ là vật thay thế?”.

“Cứ cho là vậy đi.” Ánh mặt trời ngoài cửa sổ rực rỡ, cộ đột nhiên cảm thấy tâm trạng khá lên.

Châu Tử Hoành không nói lời nào.

Cô cười hi hi, nói: “Nghe thấy tin này, có ảnh hưởng gì đến anh không?”.

“Không hề.” Bên trong cánh cửa sau lưng là cả nhóm người đang chờ họp, người đàn ông đứng bên ngoài phòng họp đáp lại với vẻ rất phong độ: “Nếu như vậy, đó cũng vẫn là niềm vinh hạnh của anh”.

“Vậy thì tốt.” Thư Quân đứng trên lan can, hít làn không khí trong lành, miệng thở phà ra làn khói trắng,“Anh làm việc đi, không làm phiền nữa”.

“Sao thế, hiếm khi sáng sớm gọi điện thoại đến, chỉ là để nói với anh chuyện này à?” Châu Tử Hoành chặn lời cô, thật ra giọng điệu anh cực kỳ bình tĩnh nhưng cô vẫn nghe loáng thoáng ý cười.

Thế là dường như vô tình cô cũng mỉm cười vui vẻ hòa cùng tâm trạng. “Chứ không còn có thể là chuyện gì nữa?”

“Tối nay cùng dùng cơm nhé!” Anh nói.

Cô suy nghĩ rồi nói: “Được, sáu giờ em đến nhà anh”. Đó là thông lệ.

Thế nhưng đối phương lại chẳng ý kiến gì, chỉ dặn dò qua loa: “Chiều đợi điện thoại của anh”.

Kết quả là đến chạng vạng tối, Thư Quân vừa đi xuống lầu dưới liền trông thấy chiếc xe rất quen thuộc dừng ở bên đường. Cô hơi ngạc nhiên nhìn người đàn ông cao to đẹp trai đang sải bước ra từ trong xe đi đến trước mặt mình, sau đó đẩy cô vào ghế phụ bằng động tác gọn gàng và nhanh chóng.

“… Sao anh lại bạo lực đến thế?” Cô xoa cánh tay, không kìm được ánh nhìn giận dữ.

Châu Tử Hoành lại tỉnh bơ, lạnh nhạt liếc ánh mắt sang, “Chỉ sợ động tác của anh chậm một chút, em sẽ không chịu hợp tác lên xe”.

Cô ngẩn người mới chỉ ra sự thật: “Rõ ràng anh đã phạm quy rồi”.

“Gì mà phạm quy chứ, ai quy định nào?” Làn môi mỏng khẽ động đậy, dường như mang theo ý cười khinh miệt. Châu Tử Hoành bình tĩnh nói: “Thoải mái chút đi, được không? Thi thoảng ngồi xe của anh, cũng chẳng khiến người ta liên tưởng đến chúng ta có mối quan hệ đặc biệt gì đâu!”.

Anh tỏ thái độ hoàn toàn không màng đến khiến cô tỏ vẻ khinh thường, giọng điệu rít qua kẽ răng: “Cẩn thận tránh đêm dài lắm mộng”.

Xe đã khởi động, lúc này cô ở cái thế cưỡi hổ khó xuống, nói càng nhiều chỉ tổ thêm mệt mỏi. Quả nhiên, cô càng tức giận anh lại càng như vui mừng trước sự đau khổ, giống như đang xem vở kịch hay, liếc nhìn cô cười mà như không cười.

“Sao nào?” Cô không khỏi tức giận hỏi. Trong xe luồng khí nóng hừng hực khiến đôi mắt sáng lấp lánh trong suốt ấy phảng phất phản chiếu ra một luồng ánh sáng sắc màu rực rỡ.

Trước mặt vừa kịp là đèn đỏ, hàng xe dài đều lục tục đều ngừng lại. Châu Tử Hoành một tay đặt tại vô lăng, một ngón tay giơ ra chạm vào mặt cô, đột ngột ngừng lại sau khi bất giác nhận ra, anh đột nhiên véo véo vào má cô, không chút suy nghĩ gì nói một câu: “Dạo này có phải là béo ra không?”.

“Gì cơ?” Cô hoài nghi mắt chớp chớp, hiển nhiên là vẫn chưa hiểu rõ việc gì.

Kết quả anh lại làm ra vẻ không có việc gì rụt tay lại, nhìn phía trước nói: “Không có gì?”.

Kỳ thực ngoài những lúc lên giường ra, giữa anh và cô rất ít khi có những cử động thân mật tự nhiên thế này. Còn anh vừa rồi lại không kiềm chề được mình, chỉ cảm thấy dáng vẻ trò chuyện của cô đáng yêu, vì thế mà lần đầu tiên không mang bất kỳ ý nghĩ sắc dục nào theo tiềm thức muốn đưa tay ra chạm vào cô.

Vừa lúc gương mặt cô gần trong gang tấc, do vừa mới lên xe, bị hơi ấm thổi vào làn da, khuân mặt tựa như nửa trái đào mật, phảng phất lan tỏa từ trong ra ngoài hơi thở ngọt ngào mê hoặc lòng người.

Thế nhưng vừa đưa tay lên, anh nhìn thấy bóng mình trong mắt của cô, lúc này mới như chợt thức tỉnh – anh chưa bao giờ xúc động như vậy, càng chưa bao giờ có những hành động như vậy bất luận là với người phụ nữ nào đi nữa.

Vậy mà hôm nay, anh lại như bị trúng tà vậy.

Anh âm thầm kinh ngạc, không khỏi hành động khác đi để che giấu. Vì thế mà, anh lựa chọn cách véo véo má cô tượng trưng sau đó tùy tiện nói một câu để lảng tránh đi ý đồ ban đầu của mình.

Thật ra cô không béo, không béo chút nào. Trước đó, công việc quá bận rộn, cả gương mặt gầy đến mức dường như chỉ sót lại đôi mắt to, bảo anh làm sao mà thấy thoải mái cho được. Trong lòng ngẫm nghĩ, dù gì cũng là người phụ nữ của Châu Tử Hoành, sao cô khiến bản thân mình trở nên đáng thương đến thế chứ?

Vậy mà, trên xe chẳng qua chỉ vài giai điệu nhỏ nhặt. Châu Tử Hoành xưa nay là cao thủ luôn nắm thế chủ động. Vì lẽ đó mà trước khi Thư Quân tỏ vẻ nghi hoặc anh lại chuyển đề tài thoải mái vui vẻ. Phút xao động trong khoảng khắc vừa rồi cũng tựa như ánh đèn xe lóe sáng trên lằn đường, đến nhanh biến mất cũng nhanh.

Bữa tối ăn ở bên ngoài, một câu lạc bộ mới được khai trương.

Cho dù Thư Quân không vừa lòng lắm với sự sắp xếp này nhưng vẫn không khỏi thừa nhận rằng dường như chỉ cần Châu Tử Hoành nguyện ý làm, anh sẽ làm cho sự việc hoàn thiện mỹ mãn. Chí ít là sảnh bao tối nay đặt trước cực kỳ bí ẩn. Trong lúc dùng bữa ngoại trừ một người cố định phục vụ họ ra thì trong suốt bữa ăn không gặp bất kỳ người nào khác.

Dường như hiểu được tâm tư của cô, dùng xong cơm Châu Tử Hoành hỏi: “Bữa tối thế này không làm em khó xử chứ?”.

Cô nhìn biểu cảm của anh, không rõ anh thật sự hỏi thăm hay cố tình châm biếm, thế là vờ ngốc nghếch, chỉ gật đầu nói: “Hương vị thức ăn cũng không tồi”.

Anh cười nhạt, chợt dừng một lát rồi đột ngột nói với cô: “Hôm nay là sinh nhật anh”.

Cô nghe mà giật mình, nói: “Thật thế ư?”.

Thật ra anh cũng kinh ngạc, vì sao lại nói với cô điều này? Nhưng vẫn gật đầu.

“Sao không nói sớm chứ?” Bộ dạng cô dường như hơi khó chịu. “Em cũng chẳng chuẩn bị quà”.

Mải trò chuyện hai người về đến nhà lúc nào không hay. Châu Tử Hoành ngồi xuống sofa, biểu cảm rất ung dung thoải mái: “Anh cho phép em tặng bù”.

Cô đứng nguyên tại chỗ suy nghĩ rồi đột nhiên cười rạng rỡ, tiến đến hai ba bước quỳ xuống trước anh, như chuồn chuồn đậu trên mặt nước đặt làn môi lên đôi môi anh.

“Chỉ thế thôi?” Anh nhướng nhướng mày, trong mắt toát ra thông ý ngờ vực.

Cô điệu bộ nghiêm túc, gật gật đầu, “Tạm thời chỉ thế thôi!”.

“Thật nhỏ mọn.”

“Vì thật sự nghĩ không ra anh muốn cái gì!”

“Thông thường em hay tặng quà gì cho ban trai?”

Cô vẫn ngồi trên đùi anh, mặt không biến sắc nói dối: “Em chưa từng tặng quà cho người khác phái”.

Anh quả nhiên không tin, vòng tay mở rộng ôm eo cô, khẽ dùng sức, mang chút ý vị mơ hồ gượng ép, trong mắt sáng đen hẹp dài toát lên nụ cười nhẹ: “Thật ư?”.

“Gạt anh làm gì?” Cô mím môi, hỏi vặn lại. “Hôm nay anh nhận được bao nhiêu quà rồi?”

“Chẳng có món quà nào.”

Cô mỉm cười, “Lẽ nào những người bạn gái của anh đều nhỏ mọn giống em ư?”.

“Em không nhỏ mọn.” Anh liếc nhìn cô, môi áp sát cổ cô, giọng điệu khẽ trầm trầm, nói nửa đùa nửa thật: “Em chỉ là không thích lấy lòng anh thôi”.

Luồng hơi ấm quen thuộc rạo rực phà vào cổ, ánh đèn trong phòng trong suốt, rõ ràng là không bật lò sưởi, Thư Quân lại cảm thấy cơ thể nóng ran, lại càng cảm thấy bất an. Ánh mắt Châu Tử Hoành vốn sắc nhọn, tiếp xúc lâu vậy rồi, cô đương nhiên tin là anh hiểu cô, nhưng đến nay anh nói thẳng thắn như vậy lại khiến cô không biết nên phản ứng thế nào.

Tự dưng không thể thừa nhận được, trong những ngày tháng này, trong không khí này đây, thừa nhận đồng nghĩa với việc phá hoại tình cảm. Thế là cô nhếch khóe môi mỉm cười, dùng thủ thuật quan thuộc, cúi đầu phủ nhận: “Đâu nào?”.

Giọng điệu uyển chuyển mang chút ý vị nũng nịu rõ rệt. Cô biết rõ chiêu này cực kỳ hữu dụng. Trong mối quan hệ này, Thư Quân không quên vai diễn của mình. Khi nào cần dịu dàng thì dịu dàng, cần làm nũng thì cũng tuyệt đối chẳng mơ hồ. Cô là người tình của anh, vì thế mà trước tình huống bản thân không buồn bã thì cô có nhiệm vụ khiến Châu Tử Hoành cảm thấy mãn nguyện hài lòng.

Quả nhiên, chỉ nghe thấy cổ vọng lại tràng cười nhạt, tiếp đó là thùy tai của cô khẽ bị ngậm lấy. Cô sợ nhột, nơi đó là vành đai mẫn cảm, nên chỉ mỉm cười trốn chạy. Trong lòng suy ngẫm đề tài nói chuyện không thích hợp vừa rồi xem như cũng đã kết thúc theo ý nguyện.

Hai người nô đùa một lúc trên sofa, bàn tay Châu Tử Hoành thuận thế đưa vào trong lớp y phục của cô, cảm giác tiếp xúc hơi mát lạnh khiến cô bất giác run rẩy, bàn tay không cẩn thận ấn ngay vào nút điều khiển ti vi.

Màn hình tinh thể lỏng cực đại sáng lên, bên trong vọng ra tiếng người dẫn trình tin tức phát sóng đầy trịnh trọng, cả hai ngưng lại trong giây lát. Niềm hứng khởi bị đứt đoạn, Thư Quân đứng phắt dậy đi tìm đồ uống. Kết quả phát hiện trong tủ lạnh ngoài nước suối ra thì toàn là bia. Cô nói: “Lần sau kêu người giúp việc mua chút nước uống để ở trong nhà nhé”.

“Muốn uống gì, viết lên tờ giấy để trên bàn trà.” Châu Tử Hoành châm điếu thuốc, tập trung vào tin tức, hít hai hơi thuốc mới ung dung đưa tay gọi cô đến.

Cô đến giày cũng chẳng mang, xách một bình nước suối, ngoan ngoãn rón rén trở lại bên sofa.

Bàn tay anh vòng ra sau gáy, vòng sang bàn tay cô để uống nước. Gương mặt hai người sát vào nhau, cô phảng phất ngửi thấy mùi thuốc lá nhạt nhạt trong miệng anh, thuận miệng nói: “Công ty xem trọng giọng ca của các nghệ sĩ hơn bất kỳ cái gì, ra lệnh cấm không được ăn cái này, không được ăn cái kia. Anh thì lại quá tốt, thường để em hít khói thuốc”.

Châu Tử Hoành nghiêng đầu nhìn cô, không nói gì. Một lúc lâu sau đó, trước khi dập đầu thuốc anh lại hít hai hơi thuốc cuối cùng, rồi lại đột ngột xoay sang vặn khuôn mặt cô, đôi môi bị khóa chặt lại với tốc độ chớp nhoáng.

Cô đã quen với nụ hôn của anh, thế nên chẳng phòng bị gì. Mùi thuốc lá nồng sộc vào trong, thật ra cũng không làm cô ngạt thở, chỉ sững người, đôi mắt sâu đen gần trong gang tấc ấy bên trong còn ánh lên nụ cười ma mãnh.

Đôi môi của cô đã bị vùi dập một hồi mới được giải thoát. Mùi thuốc khi có khi không giữa hai người vấn vít lấy nhau, Châu Tử Hoành cuối cùng đã hài lòng. ”Bây giờ không còn là hít khói thuốc nữa rồi.”

Cô ngẩn người trong giây lát mới trừng mắt nhìn với vẻ phẫn nộ. “Biến thái!”, vừa nói vừa nằm sấp xuống căm phẫn nghiến răng, không đứng lên nữa thuận thế gối đầu lên đùi anh xem ti vi.

Đôi chân dài rắn chắc của anh gối đầu lên thật sự rất thoải mái. Thư Quân càng nằm càng lười, cuối cùng tìm được tư thế thoải mái nhất, cả mắt cũng dứt khoát nhắm luôn lại.

“Ngủ sớm thế?” Thanh âm vừa kịp văng vẳng trên đỉnh đầu.

Cô trả lời hàm hồ: “… Ờ, chứ không thì làm gì?”.

Ti vi gần như im lặng, ánh đèn trên đầu tựa như pha lê đang hắt xuống.

Cô cuộn tròn người bên anh, mái tóc đen tĩnh lặng xõa trên cổ thon dài trắng trẻo xinh đẹp, giữa lúc nửa tỉnh nửa mê mơ hồ phảng phất một mùi hương dịu dàng tinh tế.

Tối nay có hơi đặc biệt, bởi lẽ Châu Tử Hoành đã nhiều năm không ở cùng người khác một cách tĩnh lặng như hôm nay. Thật ra ngoài Châu Gia và vài người bạn thân thưở nhỏ ra dường như chẳng ai biết sinh nhật của anh, mà anh cũng chưa bao giờ ăn mừng. Thế nhưng cũng tối nay, anh không hề nghĩ đến sẽ có người phụ nữ này ở bên anh, vả lại chẳng làm gì cả, chỉ là yên lặng nằm ngủ trên đùi anh. Còn anh, lại cảm thấy như thế này cũng không tồi.

Cảnh tượng này may chưa bị bọn Diệp Vĩnh Chiêu bắt gặp, chứ không e là ngạc nhiên đến mức đánh rơi cả con ngươi.

Anh giơ tay ra, ngón tay thon dài luồn vào lọn tóc đen nhánh. Mềm mại, suôn đều, cảm giác mát lạnh thoải mái ở đầu ngón tay. Anh bất giác luồn thêm vài vòng, kết quả không ngờ là nghe thấy tiếng “ai da” thốt lên.

Hóa ra là Thư Quân trở mình, thật chẳng ngờ vừa lúc da đầu cử động, cảm giác nhói đau bất thình lình khiến giấc ngủ mơ màng bỗng chốc tan biến.

Cô tỉnh dậy, ngước mắt nhìn không khỏi sững sờ, dường như đột nhiên ý thức rằng không khí lúc này và trạng thái thường ngày khi ở bên nhau của hai người khác xa trời vực. Giữa cô và anh, mãi mãi vẫn là ưu tiên cho tình dục, bất luận là những trò đùa bỡn cợt trên giường hay là những nụ hôn mãnh liệt thì cuối cùng cũng chỉ hướng đến một mục đích duy nhất. Vậy mà hình ảnh giờ đây quá nhẹ nhàng mơ hồ… Mơ hồ đến mức khiến cô hoảng hốt sợ hãi nhìn vào mắt anh, lo sợ rằng tâm tư sẽ sa đà rơi xuống vực thẳm, không cẩn thận sẽ không thể trở về được.

Anh có sức quyến rũ thế nào cô không phải là không rõ. Hơn nữa, một mối quan hệ duy trì lâu bền hay không, phải biết nắm bắt có chừng mực là điều quan trọng nhất. Đặc biệt là ở cùng với người đàn ông Châu Tử Hoành này. Vì thế mà, trước khi để trong lòng mình xuất hiện khoảng cách nhỏ phòng thủ, Thư Quân quả quyết đứng dậy.

Advertisements

8 comments on “Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em- Chương 3-p1

  1. HAHhaha, phát hiện ra 1 điều rất thú vị, là mọi người comment quá trời, tranh nhau dành TEM, nhưng chưa ai dành VIP 1.
    Em là VIP 1 nhé Văn Việt. ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s