Tháng sáu trời xanh lam- Tâm Văn (1)


Tác giả: Tâm Văn
Dịch giả: Trần Quỳnh Hương

Vài lời cùng các độc giả!
Văn Việt sẽ post bài truyện mới từ hôm nay, cả nhà theo dõi nhé. Văn Việt hi vọng nhận được nhiều sự ủng hộ của cả nhà mềnh. Bản dịch này còn chưa qua biên tập nên không tránh khỏi nhiều thiếu sót về lỗi ngữ pháp. Chính vì vậy, Văn Việt mong nhận được nhiều sự đóng góp ý kiến của các độc giả nhà mình để sách xuất bản được hoàn thiện và đến được đông đảo bạn đọc hơn.
Bộ ” Tháng sáu trời xanh lam”- Tâm Văn không còn là một tác phẩm mới đối với các độc giả yêu thích đọc truyện online, tuy nhiên với bản dịch của chi Quỳnh Hương, Văn Việt nghĩ là nếu đã đọc hết truyện vẫn nên đọc lại một lần nữa ( cho dù là sách hay bản dịch post trên mạng). Trong truyện, người dịch đã lột tả được khá tốt tâm trạng của nhân vật trọng truyện, nội dung tuy không mới nhưng cách hành văn đi sâu vào nội tâm nhân vật cảm giác làm cho độc giả cảm nhận được đâu đó có tính cách của mình, có tâm trạng của mình.
Văn Việt cũng không tóm tắt lại câu chuyện mà chỉ đưa ra một vài câu, đoạn trích trong truyện.

Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp , là hạnh phúc của cả cuộc đời; Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.

Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối thương đâm gai vào mình.
________

Trích :“Đem lòng yêu một người, có thể là chuyện diễn ra trong tích tắc. Hận một người, lại là suốt một đời.
Vừa gặp Tần Thiên Lãng, Hạ Vi Lam đã thấy căm ghét hắn ta.
Năm đó cô mười hai tuổi, bị ba dẫn vào nhà mới của hắn.
Ba mẹ của Vi Lam ly hôn khi cô mới lên sáu, tòa án cho phép mẹ cô nuôi cô.
Nhưng mẹ lại không thích cô.
Hạ Vân Sinh – Ba của Vi Lam vốn là một nhà buôn bất động sản, có một công ty riêng, kiếm được không ít tiền.
“Đàn ông có tiền là hư hỏng”. Mặc dù câu nói này thô tục, nhưng ở một khía cạnh nào đó lại là chân lý.”

1
Đem lòng yêu một người, có thể là chuyện diễn ra trong tích tắc. Hận một người, lại là suốt một đời.

Vừa gặp Tần Thiên Lãng, Hạ Vi Lam đã thấy căm ghét hắn ta.

Năm đó cô mười hai tuổi, bị ba dẫn vào nhà mới của hắn.

Ba mẹ của Vi Lam ly hôn khi cô mới lên sáu, tòa án cho phép mẹ cô nuôi cô.

Nhưng mẹ lại không thích cô.

Hạ Vân Sinh – Ba của Vi Lam vốn là một nhà buôn bất động sản, có một công ty riêng, kiếm được không ít tiền.

“Đàn ông có tiền là hư hỏng”. Mặc dù câu nói này thô tục, nhưng ở một khía cạnh nào đó lại là chân lý.

Người cha sau khi đã rủng rỉnh túi liền nhanh chóng cặp kè với một người đàn bà khác. Qua lời nguyền rủa đầy oán hận của mẹ, Vi Lam loáng thoáng biết, đó là một góa phụ xinh đẹp, cô ta còn có một cậu con trai.

Vì bị ba bỏ rơi, mẹ cô đã biến thành thím Tường Lâm, gặp bất kỳ ai cũng đều kể tội ba cô. Vi Lam rất giống ba, chính vì lẽ đó, cô đã trở thành đối tượng để mẹ cô trút giận.

Sau đó, mẹ cô lại tái hôn. Ba dượng là một gã đàn ông thô tục, hèn mọn, ánh mắt ông ta nhìn Vi Lam lúc nào cũng lộ rõ vẻ háo sắc.

Qua ti vi và sách vở Vi Lam đã được nghe, được đọc quá nhiều chuyện về ba dượng cưỡng bức con gái, vì sự an toàn của mình, cô chủ động đưa ra yêu cầu được sống cùng ba.

Đương nhiên là mẹ cô chỉ mong có vậy, ba cô cũng không phản đối.
Trong ngôi biệt thự xây ba tầng có vườn hoa đó, lần đầu tiên Vi Lam nhìn thấy mẹ kế Tần Tang Ảnh, và cả Tần Thiên Lãng – người hơn cô ba tuổi.

Nhìn Tần Tang Ảnh rất trẻ, chắc chỉ khoảng ba lăm bốn mươi tuổi, thân hình nhỏ nhắn eo ót, thực sự là có sức hấp dẫn hơn là thân hình béo tròn đồ sộ của mẹ cô. Làn da trắng mịn, nụ cười dịu dàng dễ mến, không hề có nét nào giống với hình ảnh “mẹ kế” được miêu tả trong sách vở.

Vi Lam biết ý gọi một tiếng “cô ạ”, Tần Tang Ảnh cười, gật đầu, nói: “cháu cứ ở đây đi, có gì không tiện cứ nói với cô”.

Trông cô rất ra dáng bà chủ, trong đầu Vi Lam hiện ra gương mặt tối sạm tiều tuỵ của mẹ, cô chợt nhớ tới câu thành ngữ “chim gáy chiếm tổ chim khách”.

Mọi thứ ở đây đều được bài trí rất hợp mắt, phòng khách được bố trí gọn gàng, đồ gia dụng đắt tiền, cuộc sống sang trọng dễ chịu, đáng lẽ đều phải là của cô và mẹ cô…

Tần Tang Ảnh gọi người giúp việc bổ một đĩa dưa hấu bưng lên, Vi Lam ngồi cạnh tràng kỳ ăn, cố gắng không để nước dưa chảy xuống mặt thảm dưới ghế sofa.

“Rầm” một tiếng, cửa ngoài phòng khách bật mở, một anh chàng cao gầy xông vào, vứt áo khoác ngoài xuống, mở cửa tủ lạnh, rót ra một cốc nước hoa quả, đổ ngay vào miệng.

“Thiên Lãng, con về rồi à?” Tần Tang Ảnh mỉm cười hỏi.

“Khát chết đi được!” anh chàng đưa tay vuốt mồ hôi trên trán, quay đầu lại, “mẹ, sao hôm nay mẹ lại ở nhà?”

Một gương mặt ướt đẫm mồ hôi, một đôi mắt ngang ngạnh và cặp lông mày đen dày.

“Mẹ giới thiệu cho con biết nhé”, Tần Tang Ảnh nói: “Đây là Vi Lam, em gái con”.

Em gái? Vi Lam suýt nữa thì nuốt hạt dưa vào cổ họng. Cô không thừa nhận anh ta là anh trai mình.

Ngẩng đầu lên, đối phương đang nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, không nói câu nào, chỉ cau mày với vẻ khinh miệt rồi đi thẳng lên tầng.
Một anh chàng bất lịch sự! Phải biết rằng đây là địa bàn của nhà họ Hạ, còn anh ta lại mang họ Tần!

Buổi tối, Hạ Vân Sinh không đi tiếp khách ở ngoài mà về nhà ăn cơm cùng con gái. Tần Tang Ảnh liên tục gắp thức ăn cho cô, nói: “Vi Lam, cháu gầy quá, phải tăng cường dinh dưỡng. Đây là cá tươi cô ra chợ mua, cháu ăn thử xem!”

Mặc dù Vi Lam không quen ăn ớt, không thích ăn món đầu cá xào ớt, nhưng cô vẫn gắp một miếng đưa vào miệng.

Lập tức, lưỡi cô cay xè, mặt đỏ tía tai, vội cầm muôi múc nước canh.
“Lam Lam từ nhỏ đã không thích ăn cay”. Hạ Vân Sinh nói.

“Sao anh không nói từ sớm?” Tần Tang Ảnh trách, nhìn Vi Lam bằng ánh mắt thương tình, “chắc là cay lắm phải không?”

“Mẹ, con thích ăn cay, tại sao mẹ không gắp cho con?” Một hồi lâu không nói gì, Tần Thiên Lãng đột nhiên nói xen vào.

Trên gương mặt xinh đẹp của Tần Tang Ảnh lộ ra chút gì đó bất an.
“Từ nay về sau Vi Lam sẽ ở với chúng ta. Thiên Lãng, con là anh, con phải quan tâm yêu thương em, con biết chưa?”

Vi Lam cúi đầu, lặng lẽ uống canh.

Phía bàn ăn đối diện, Thiên Lãng nhìn cô từ đầu đến chân một cách trắng trợn. Mẹ nói không sai, đúng là cô nàng giống như bị suy dinh dưỡng.

Gương mặt gầy gò, nước da xanh xao, thân người mỏng dính, chỉ có ưu điểm duy nhất là đôi mắt khá đẹp, hai hàng lông mi vừa dài vừa cong.

Từ trước tới nay Thiên Lãng chỉ thích những có gái xinh đẹp, hoạt bát, gương mặt tròn trĩnh, rất đáng yêu, thậm chí có phần ngờ nghệch. Còn cô quá gầy, quá lặng lẽ, không xinh xắn, ngọt ngào.

Đột nhiên cô ngẩng đầu lên, anh muốn đưa mắt đi nơi khác nhưng không còn kịp nữa. Và thế là, hai người mở to mắt nhìn nhau.

Mắt Vi Lam không to, một mí, nhưng đen, lấp lánh như ánh sao, làm nổi bật gương mặt bình thường đó của cô, vô cùng sinh động.

Còn Thiên Lãng thì có mái tóc đen dày, hơi xoăn, đôi mắt màu hạt dẻ, nước da nâu khoẻ khoắn và thân hình cao gầy. Nhìn anh không giống mẹ. Nếu là con trai mà giống Tần Tang Ảnh thì thành ra xinh quá, trông sẽ rất nữ tính. So với cái đẹp đơn thuần của đàn ông, anh còn có thêm vẻ rắn rỏi.

“Lam Lam”, Hạ Vân Sinh đặt đũa xuống, tựa người vào lưng ghế, “thủ tục chuyển trường ba đã làm xong cho con rồi, ngày mai có thể đi học được rồi”.

“Cảm ơn ba”. Lam Lam nói, chỉ trong tích tắc, đôi mắt như ánh sao đó mất hút dưới hàng mi dày.

“Thiên Lãng, Lam Lam học cùng trường với con, con giúp ba chăm sóc em nhé”.

Ai cần anh ta chăm sóc? Vi Lam nhủ thầm với vẻ bất cần. Mặc dù từ xưa đến nay cô rất muốn có một người anh trai, nhưng không phải là anh chàng ngạo mạn, ta đây trước mắt cô.

“Ba cứ yên tâm, chắc chắn con sẽ chăm sóc em thật tốt”.

Ba…

Chữ này, anh ta nói một cách rất tự nhiên, rất quen thuộc.

Ai là ba anh? Hai người có quan hệ máu mủ đâu! Trừ phi anh là… của ba.

Đột nhiên trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, cô lại một lần nữa đưa mắt nhìn lên.

Anh cũng đang lặng lẽ nhìn cô, khoé mép hơi cười cười với vẻ châm chọc.

Vi Lam tự nhiên giật mình một cách vô cớ.

Dường như anh đã nhìn thấu được ý nghĩ của cô, đồng thời cảm thấy nó thật hoang đường và ngu xuẩn.

2
Học cùng một trường, Vi Lam mới biết, Tần Thiên Lãng là “chàng công tử” mà rất nhiều nữ sinh yêu thầm.

Vóc dáng cao ráo, các nét trên gương mặt rõ ràng, nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện ở khoé mép và đôi mắt sâu, đặc biệt là mái tóc hơi xoăn bay bay đó, khiến nữ sinh toàn trường đều phát cuồng vì anh.
Trong trường, Vi Lam thường xuyên nhìn thấy một số nữ sinh ra vẻ duyên dáng trước mặt Thiên Lãng, anh không hề để ý đến họ, dáng vẻ rất cool.

Có cô gái tự xưng là quá mến mộ anh, tìm đủ mọi cách và biết được thông tin, Hạ Vi Lam – cô gái học lớp bảy mới đến là em gái của Tần Thiên Lãng.

Một đồn mười, mười đồn trăm, thông tin này nhanh chóng lan ra khắp trường.

Và thế là, hàng ngày trên đường đi học, luôn có người chặn đường Vi Lam, nhờ cô chuyển hộ thư tình cho họ.

Chuyện này khiến Vi Lam cảm thấy khó xử.

Trong đời cô ghét nhất là những anh chàng kiêu căng tự đại và lạnh lùng, tưởng rằng mình rất cool, ra vẻ oai phong! Và anh ta lại chính là mẫu người như vậy.

Kể từ khi bước vào gia đình mới của ba, cô và Thiên Lãng rất ít tiếp xúc với nhau, gặp nhau cũng không nói chuyện, chỉ trợn mắt nhìn nhau một cái, tỏ rõ vẻ sống chết cũng không qua lại với nhau.

Từ chối ngay trước mặt các chị học khóa trên, dường như có phần không nể mặt họ cho lắm. Vi Lam chỉ muốn sống một cuộc sống bình lặng, không muốn trở thành cái bia chung của mọi người.

“Được, nhất định em sẽ đưa cho anh em”. Cô mỉm cười nói. Vào lớp lại lấy ra làm giấy lau bàn, sau đó lại vứt vào thùng rác đằng sau.

Tục ngữ nói, đi đêm lắm có ngày gặp ma.

Một buổi trưa, bạn bè đang đùa nghịch trong lớp, chẳng may làm đổ thùng rác, bên trong rơi ra mấy tờ giấy viết kín chữ.

Có người tò mò mở tờ giấy vò nhăn nhúm ra xem, hóa ra là một bức thư tình, người viết là Hàn Tinh Tinh lớp 9A2.

Cô gái Hàn Tinh Tinh này không phải là kẻ tầm thường, là đầu sỏ của đám nữ sinh ăn chơi, chị cả của đám con gái trong trường.

Hôm đó tan học về, cũng như mọi bận, Vi Lam cúi đầu ra khỏi cổng trường, không để ý đến mọi thứ xung quanh.

Khi cô rẽ vào một ngõ nhỏ, một đám nữ sinh đi xe đạp từ trong góc xông ra. Cô bị quây trong đám xe đạp, một người trong bọn họ kéo cặp xách của cô, hằm hằm chửi: “Đồ láo toét! Dám vứt thư tình của ta à, ngươi không muốn sống nữa rồi!…”

Vi Lam bị kéo ngã xuống đất, người đó lại đá mạnh cô một cái, sau đó dẫn mọi người ngang nhiên bỏ đi.

Cô như một con ngố nằm úp dưới đất, cảm thấy người rất đau, đau tê cứng.

Chống tay xuống định ngồi dậy, nhưng người như bị vật nặng gì đó đè xuống, không đứng lên được.

“Có cần tôi đỡ hay không?”

Vi Lam tưởng là ảo giác, nhưng rõ ràng là nghe thấy có tiếng nói vang lên bên tai.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt màu hạt dẻ, trong sự lạnh lùng toát lên vẻ giễu cợt, không thèm chấp.

Dưới ánh đèn đường lúc chạng vạng tối, Tần Thiên Lãng đứng dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô với ánh mắt vui mừng trước sự đau khổ của người khác.

Cô gắng sức đứng dậy, không kịp phủi bụi trên quần áo, quay đầu bỏ đi.

Phía sau lưng có tiếng bước chân, anh chàng bình thản đi theo.

“Nhà ngươi tự làm tự chịu! Tại sao lại vứt đám thư tình đó? Đó là thư của ta, đáng lẽ ngươi phải đưa cho ta xử lý”.

Hóa ra anh ta biết hết mọi chuyện, nhưng lại khoanh tay đứng nhìn!
Vi Lam bất ngờ quay người lại, hằm hằm nhìn thẳng vào Thiên Lãng.
“Vì anh mà tôi mới bị vạ lây, đề nghị anh tránh xa tôi ra!”

“Làm sao có thể như thế được?” Một nụ cười quỷ quái hiện lên trên môi anh, “ba đã dặn rồi, bảo anh phải bảo vệ em”.

Anh chàng trước mặt, cao hơn cô một cái đầu, mặc bộ quần áo thể thao màu xanh thẫm, đôi mắt đẹp, nụ cười bình thản.

Quả thực là anh chàng rất đẹp trai, đặc biệt là lúc mỉm cười, đôi mắt và khoé miệng rất thu hút người khác.

“Ai là ba anh?” Vi Lam vẫn nhìn với vẻ bực dọc, nói một cách ta đây, “đừng quên rằng anh họ Tần, còn ông thì họ Hạ”.

Cô đã chọc tức được anh một cách dễ dàng.

Nụ cười trên môi anh vụt tắt, nhìn cô một cách lạnh lùng, nói: “ngươi tưởng là ta báu bở lắm với chuyện ông ta làm ba tôi sao?”

“Không báu bở, thế tại sao anh lại ở nhà họ Hạ?” Cô nói với vẻ khiêu khích, “tại sao lại gọi ông ấy là ba?”

Thiên Lãng trợn mắt nhìn cô một cách tức tối, hai tay dần dần nắm thành nắm đấm.

“Hạ Vân Sinh là ba tôi, không phải là ba anh!” Cô hét lớn, cục tức dồn nén trong lồng ngực từ lâu thoát ra, “mẹ anh là hồ ly tinh, còn anh là thằng con hoang!”

Vi Lam không biết cãi nhau lắm, tinh thần vừa bị kích động, nước mắt liền trào ra.

Không, cô không thể khóc. Từ lâu cô đã không còn tin vào nước mắt.
Hồi sáu tuổi, cô đã từng ra sức túm chặt gấu áo ba, khóc nức nở cầu xin ba đừng bỏ rơi cô và mẹ, kết quả là ba vẫn gạt phăng bàn tay nhỏ của cô, quay đầu bỏ đi.

Cảnh cửa đó đóng rầm sau lưng ông.

Từ đó trở đi, sự ngây thơ và niềm vui đã không còn ở bên cô nữa.
Cô không khóc nữa. Bởi mẹ đã từng nói một cách khinh miệt rằng, nước mắt của con là thứ không đáng đồng tiền nhất.

Hét xong câu đó, Vi Lam liền co giò bỏ chạy. Mãi cho đến khi chạy vào con ngõ sâu hun hút và nhỏ hẹp đó.

Tối hôm đó, ăn xong cơm Vi Lam liền quay về phòng.

Không biết Thiên Lãng về nhà từ lúc nào. Cô ở lì trong phòng mình, không ngủ được.

Gió hiu hiu từ cửa sổ hắt vào, mang theo cảm giác lành lạnh đầu thu.
Đã sang thu rồi.

Vi Lam bò dậy, bước ra ngoài ban công.

Đêm đã khuya rồi, ánh trăng lung linh, lác đác có mấy ánh sao, tô điểm trên nền trời tối đen.

Trong vườn, mấy cây đinh hương thấp thoáng, hương thơm dìu dịu tỏa ra.

Hương thơm theo gió thổi vào, còn có cả tiếng đàn violon réo rắt.
Đó là bài Hóa thành bươm bướm trong vở Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài.

Vi Lam thuộc làu đoạn nhạc này, cô còn tưởng rằng ai đó mở đĩa CD, mãi cho đến khi nhìn thấy chiếc bóng lẻ loi đó dưới gốc cây.
Là Tần Thiên Lãng.

Bóng anh gần như hòa tan trong màn đêm.

Vi Lam không biết anh biết chơi violon, giống như việc cô không biết, anh chàng kiêu ngạo này cũng có lúc buồn như vậy.

Giai điệu cổ điển, trầm buồn đó tựa như một sợi dây nhỏ nhưng vô cùng dẻo dai, nhẹ nhàng kéo trái tim cô.

Cô đứng một hồi lâu trên ban công, đắm mình trong thế giới âm nhạc quên mình của anh, dường như quên cả việc hai người đã từng mâu thuẫn với nhau.
Nhưng ngày hôm sau, trên bàn ăn buổi sáng, một câu nói của Tần Tang Anh lại khiến thần kinh cô căng tựa dây đàn.

“Thiên Lãng, con đã đạt được cấp 8 đàn violon rồi, từ nay luyện đàn đừng luyện khuya như thế nữa”.

Thiên Lãng khẽ lên tiếng đáp lời mẹ, cầm cặp xách trên ghế rồi ra cửa.
Trong tích tắc anh bước ra ngoài phòng ăn, đột nhiên Vi Lam cao giọng lên nói: “ba, con muốn học đàn dương cầm!”

“Vậy à?” Hạ Vân Sinh nhìn con gái với vẻ thắc mắc, “không phải từ xưa đến giờ con vẫn ghét học đàn đó sao?”

Về vấn đề tiền bạc ông luôn luôn thoải mái với cô, có yêu cầu ắt sẽ đáp ứng, nhưng lại rất ít khi quan tâm đến việc rốt cục cô đang nghĩ gì.
Cô nhấn mạnh từng chữ một: “Con không học thì thôi, đã học là ra học. Bắt đầu từ bây giờ, con sẽ chăm chỉ học đàn dương cầm, ít nhất phải qua được cấp 9!”

Mắt cô vẫn liếc ra ngoài, sắc mặt Thiên Lãng biến sắc, hàm răng trên cắn chặt vào môi.

Bóng anh đi ra có phần lẻ loi.

Bữa sáng hôm đó, liền một lúc Vi Lam ăn hai cái xúc xích, ba miếng bánh mì.

Cô chưa bao giờ cảm thấy ăn ngon như vậy.

Advertisements

7 comments on “Tháng sáu trời xanh lam- Tâm Văn (1)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s