Couple 50- Quách Ni- Chương 2.3


– Đừng vội, chúng ta tiến hành lần lượt, cứ từ từ. Ai cũng có cơ hội mà…

– Tô Cơ, Kỷ Minh… Cậu ấy lợi hại quá!

Ma Thu Thu từ nãy đến giờ vẫn đứng im một góc, lúc này cũng bị đám con gái kia làm cho ảnh hưởng, sắc mặt hơi ửng hồng. Cô đưa tay lên sờ vào cái trán đang nóng bừng bừng của mình, nói nhỏ với tôi.
– Đúng… đúng thế… – Nhìn vào những gì đang xảy ra trước mắt, tôi ngơ ngác gật đầu.

Khó khăn lắm mới ổn định lại được trật tự, tới giờ giải lao, Kỷ Minh đứng dựa vào vách tường, hít nhẹ một hơi.

Nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt anh, trong lòng tôi rất áy náy, bèn đi về phía đó, dịu dàng nói:

– Kỷ Minh, vừa nãy cảm ơn bạn rất nhiều! Để thể hiện sự biết ơn của mình, lát nữa mời bạn đi ăn cái gì đó nhé?

– Cảm ơn mình… Ăn gì cũng được sao? – Kỷ Minh nhìn tôi, nụ cười dịu dàng lại nở trên khóe môi anh.

– Chỉ cần bạn không khiến mình phá sản là được…

Tôi bật cười.

– Ừm… Vậy nên ăn bào ngư hay ăn vi cá đây? – Kỷ Minh làm ra vẻ đang suy nghĩ rất lung, nói nhỏ. Mặt tôi thoáng biến thành màu đen.
– Đùa bạn thôi, Coca là được rồi.

Kỷ Minh nhìn bộ dạng của tôi, không nhịn được bật cười lớn.
– Coca? Thực sự là chỉ cần Coca thôi sao?

Lần này thì tới lượt tôi không dám tin vào tai mình nữa.

– Nếu muốn cảm ơn mình thì chỉ cần thành ý là được rồi… Bởi vậy phiền chủ tịch đích thân chạy đi mua Coca cho mình.

Kỷ Minh giơ tay lên cốc nhẹ vào đầu tôi.

– Không vấn đề gì.

Đúng vào lúc tôi cầm hai chai Coca quay về thì trong phòng âm nhạc vang lên tràng cười rộn rã.

– Lợi hại quá! Cậu nói chuyện không còn bị lắp nữa rồi.

– Tớ còn thích ăn kem, có thể cùng ăn kem với cậu không?

Tôi lắng nghe kỹ hơn, tiếng cười vọng vào tai tôi càng rõ hơn, không chỉ có một người mà hình như là rất nhiều người cùng cười.

Tiếng con gái ngượng ngùng xấu hổ, tiếng con trai tán dương khâm phục như một làn gió từ khắp nơi thổi vào tai tôi.

Tới gần hơn, nghi hoặc trong lòng tôi càng nở rộng ra như quả bóng bay, càng ngày càng căng, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phức tạp

Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim của An Vũ Phong.

Không sai, chính là hắn.

Trong phút chốc, tôi cảm thấy như có hàng ngày con kiến đang bò lên trái tim mình, vô cùng ngứa ngáy khó chịu!

Hừ! Không biết bọn họ đang tập cái gì mà cười nói vui vẻ như vậy.

Ừm…

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Như vậy, tôi phải vào xem thế nào mới được…

Nghĩ tới đây, tôi rón rén quay người lại, lặng lẽ mở cánh cửa phòng âm nhạc, cẩn thận núp ngoài cửa và nhìn vào bên trong.
Ai mà ngờ vừa mới nhìn vào, tôi lập tức há hốc mồm, không nói được lời nào.

Phòng âm nhạc lúc đó được trang hoàng rất lộng lẫy, một đám người ngồi bên chiếc bàn được kê ở chính giữa, các khuôn mặt đều đỏ hồng, cô gái vừa nãy vẫn còn nhìn Kỷ Minh bằng ánh mắt lấp lánh thì nay đã bước vào “vòng tròn tình yêu” ở gần đó, mọi người đều phấn khích vỗ tay và cổ vũ cô.

Còn người ngồi ở bàn chủ tịch không phải ai khác…

Chính là kẻ thù không đội trời chung của tôi…

An Vũ Phong!

Tôi bất giác đưa tay lên bịt miệng, sợ mình sẽ phát ra một âm thanh nào đó!

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến tôi không tự chủ được mà mở mắt ngày càng to.

An Vũ Phong thong thả cầm cái ly thủy tinh lên tay, thi thoảng lại nghiêng ly về một bên, có lúc thì khẽ xoay tròn. Ly nước cam màu vàng sóng ánh nằm trong năm ngón tay thon dài của hắn tỏa ra một mùi vị mê người.

– Thiếu gia An, xin hỏi, có thể uống nước cam cùng anh được không?

Một cô gái ngồi đối diện với An Vũ Phong, trên đầu cài một cái cặp hình hoa hồng màu đỏ, lỗ mũi to như mũi trâu, bỗng dưng đứng phắt dậy, hai mắt lấp lánh hỏi với vẻ đầy mong đơi.

– Không vấn đề gì. – An Vũ Phong không buồn ngước mắt lên, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.

– A a… hạnh phúc quá!

Một tiếng hét vang lên khắp căn phòng.

Tôi đột nhiên như bị mê hoặc, nói thẳng ra thì gã này đang muốn đối đầu với tôi, nhưng bây giờ bộ dạng lạnh lùng của hắn là vì mục đích gì?

– Lạ thật, sao ánh mặt trời hôm nay lại chói mắt như thế?
Bỗng dưng An Vũ Phong cau mày, bực bội nói.

– Vậy… vậy sao?

Cô gái mũi tẹt giật mình, nhất thời trong mắt ánh lên tia nhìn mừng rỡ:

– Thiếu gia An, để tôi giúp anh kéo rèm lại nhé, mọi người nghe thấy chưa, anh ấy chỉ ra lệnh cho tôi thôi…

– Sai rồi!

Đúng vào lúc cô gái mũi tẹt đang hoang tưởng thì An Vũ Phong hất mái tóc dài về phía sau, giơ một ngón tay ra trước mặt cô ta và khẽ lắc lắc:

– Không ai có cơ hội này hết

– Hả…

Cô gái mũi tẹt thất vọng kêu lên, nhưng tiếng kêu nhanh chóng bị những tiếng vỗ tay hoan hô xung quanh át đi.

An Vũ Phong vẫn thở rất nhẹ nhàng, tỏ ra vô cùng sảng khoái! Ngay sau đó uống cạn ly nước cam!

Nhìn thấy cảnh này, hai tay cô gái mũi tẹt nâng lên cao, một lúc sau mới lắp bắp nói:

– Thiếu gia An… quả… quả… quả thật là… đẹp trai quá!

Khuôn mặt của An Vũ Phong không có bất cứ sự thay đổi nào. Bỗng dưng, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn ra ngoài phòng học.

Tôi thoáng chột dạ, đang định quay người bỏ đi thì ánh mắt của hắn lại quay sang hướng khác, nói với cô gái mũi tẹt vừa nãy:

– Bạn tên là Ngưu Xuân Hoa phải không, hình như ngoài kia có tiếng động gì đó…

Ngưu Xuân Hoa được lệnh, lập tức lao ra ngoài cửa, tóm được tôi lúc đó đang định chuồn đi.

– Báo cáo thiếu gia, có gián điệp.

Cái gã đáng ghét đó quả nhiên đi từng bước dài tới trước mặt tôi, giả vờ như không hề quen biết gì tôi, dương dương tự đắc nói:
– Thì ra là một kẻ trộm vặt…

Sau đó hắn còn cố ý ồ lên:

– Ồ, vừa nãy không nhận ra, thì ra là chủ tịch Bạch Tô Cơ, lẽ nào cô cũng muốn uống nước cam sao? – Hắn lười biếng đút hai tay vào túi quần, nghe giọng nói thì hình như hắn đang rất vui vẻ.
Đúng là đồ mặt người dạ thú, đừng tưởng rằng như vậy là tôi nhận thua, đây đúng là một cơ hội tốt để tôi lột bộ mặt đạo đức giả của hắn.

Tôi thu hết dũng khí, nói lớn với đám nữ sinh đang nhìn hắn say mê:

– Hắn đối xử với các bạn lạnh lùng như vậy, lẽ nào các bạn không nổi giận sao?

– Không… Chúng tôi rất hạnh phúc!

Trời ơi! Có phải An Vũ Phong đã tẩy não cho bọn họ rồi không?

– Các người là một lũ ngốc!

Lời nói giận dữ của tôi vừa dứt, hầu như cả đám nữ sinh đó lao lên, giơ tay định đánh tôi nhưng bị An Vũ Phong giữ lại, lạnh lùng nói:
– Tôi không thích những cô gái thô lỗ.

Đám nữ sinh trong phút chốc trở nên ngoan hiền như một con thỏ con.

An Vũ Phong quay đầu lại, cười cười nhìn tôi rồi đột nhiên đảo mắt.

– Nếu cô đã tham quan hoạt động của tôi rồi thì theo nguyên tắc giao lưu, tôi cũng phải đích thân tham quan hoạt động của bạn Bạch Tô Cơ.

Nói rồi, còn chưa chờ tôi đồng ý, hắn đã bước thẳng ra khỏi phòng nhạc, giống như một vị hoàng đế cao quý, bước từng bước dài tới phòng của chúng tôi.

Các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch lập tức cảnh giác đứng thẳng lên, nhưng không ít ánh mắt của các cô gái đã có sự “thay đổi” rõ ràng khiến tôi tức ói máu.

Nhìn vào dòng chữ “Bài học Từ chối tình yêu” trên bảng, hắn mỉm cười. Tôi biết chắc chắn hắn lại nghĩ ra trò gì đó.

Quả nhiên, An Vũ Phong đi thẳng tới trước mặt đám con gái, câu hỏi mà hắn hỏi đã phá vỡ mọi cảnh giác của bọn họ.

– Cô có thích tôi không?

– Hả? Ừm…

Cô gái đó thoáng khựng lại rồi ra sức gật đầu.
– Thế cô thích tôi ở điểm nào?

An Vũ Phong thản nhiên hỏi tiếp.

– Anh rất đẹp trai… – Mặt của cô gái đỏ bừng như quả táo, – Còn nữa… anh là một công tử cao quý!

– Ha ha ha… Quả nhiên là những cô gái nông cạn.

Mặc dù nụ cười vẫn còn trên khóe miệng nhưng ánh mắt của An Vũ Phong chợt trở nên sắc bén.

Hắn lạnh lùng nói.

– Tiền bạc và một khuôn mặt đẹp là có thể mua được trái tim của cô sao? Nếu mục đích của cô chỉ như vậy thôi thì hãy từ bỏ đi, không ai chịu chấp nhận lời tỏ tình của cô đâu.

Cô gái sững sờ đứng im, không nói được lời nào.
Mấy giây trôi qua.

Những giọt nước mắt của cô ấy rơi xuống như mưa.

Lúc này, đám con gái đi theo An Vũ Phong cũng tranh nhau nói.
– Các người có biết không, nếu các người tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch thì tất cả các anh chàng đẹp trai của Đại học Tinh Hoa đều sẽ không thích các người nữa.

– An Vũ Phong! Anh thật quá đáng! Sao anh dám đối xử với các thành viên câu lạc bộ tôi như vậy?

– Chó ngoan không cản đường, phiền tránh ra! Các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch chúng tôi vừa luyện tập cả một buổi chiều, rất vất vả, bây giờ phải về nhà nghỉ ngơi!

Tôi giận dữ liếc nhìn An Vũ Phong, không hề khách khí lên tiếng đuổi khách.

– Ồ, Chủ tịch Bạch Tô Cơ, bài học của cô xem ra chẳng có tác dụng gì cả! Khả năng chịu đựng của các thành viên của cô kém quá. – An Vũ Phong vẫn thản nhiên cười cười, – Ha ha, ngay cả yêu mà cũng cảm thấy khổ? Các thành viên của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim, các bạn nói xem, hoạt động của chúng ta như thế nào?

– Rất… hạnh… phúc.

Tôi ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy Ngưu Xuân Hoa dẫn dắt toàn bộ thành viên của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim cùng nắm chặt tay, giơ cao lên đầu, trông như đang tuyên thệ một điều gì đó rất thiêng liêng! Cùng lúc đó, chúng còn nhìn các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch với ánh mắt coi thường.

– Hừ!

Tôi cố kìm nén lửa giận trong lòng, quay đầu lại, ra hiệu cho các thành viên trong đội mình, sau đó ngẩng cao đầu, lớn tiếng phản bác.
– Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch coi tình yêu là một việc vô cùng thần thánh và nghiêm túc. Bài học của chúng tôi không vô tác dụng, cũng không lãng phí thời gian, mà là…

Trong giây lát, toàn bộ thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch đều giận dữ trừng mắt, còn thành viên của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim thì sa sầm nét mặt.

Thành viên của hai đội chen vào một căn phòng, tạo nên hai mặt trận.

Trong không trung vang lên những tiếng “đùng đùng đùng…” vang dội, mùi thuốc súng nồng nặc, những đám lửa màu xanh không ngừng tóe lên.

– Chỉ biết hưởng thụ thì gọi là lãng phí cuộc sống! Các người đúng là không biết phân biệt trắng đen.

– Cái gọi là kỹ thuật chỉ thuộc về những đứa con gái sống giả tạo mà thôi.

Có ai biết rằng, hồi tranh chấp này chỉ là sự khởi đầu cho một cuộc thi mới?

Sau khi tan học chiều hôm đó, các học sinh đang tụm năm tụm ba kéo nhau ra nhà ăn hoặc tới phòng tự học. Cả sân trường lại chìm vào sự yên lặng và bình yên vốn có…

Nhưng! Tầng cao nhất của tòa nhà dạy học, cửa phòng thí nghiệm trên sân thượng, hai đám người đang hằm hè nhìn nhau!

– Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim chúng tôi tới trước! Phòng âm nhạc là của chúng tôi! Tại sao chỉ có các người mới được dùng đàn?

Ngưu Xuân Hoa của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim chống tay vào hông, hùng hổ hét vào mặt Tiểu Nguyệt của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch.

– Các… các cậu dựa vào đâu mà nói đây là của các cậu? Đây… đây là chứng minh “Quyền sử dụng đặc biệt” mà nhà trường đã cấp cho bọn tớ.

Tiểu Nguyệt cũng không chịu thua kém, mặc dù nếu xét về hình thể và chiều cao thì cô hoàn toàn thua kém, nhưng cô vẫn lớn tiếng, cố gắng đấu tranh với tiếng nói “sư tử hống” của Ngưu Xuân Hoa.
– Tới trước được trước, đạo lý đơn giản như vậy mà cậu cũng không hiểu sao? – Ngưu Xuân Hoa giống như một cánh rừng đang âm ỉ cháy, bỗng dưng được một cơn gió thổi vào khiến ngọn lửa bốc lên bừng bừng.

– Cậu… Cậu vô lý lắm. – Tiểu Nguyệt không biết nói gì, mặt đỏ bừng bừng, ấp úng mãi mới thốt ra được một câu.

– Dừng lại.

– Được rồi, đừng cãi nhau nữa.

Gần như cùng một lúc, tôi và An Vũ Phong đều đưa ra “mệnh lệnh tối cao”! Ánh mắt của hai người chúng tôi gặp nhau trong không trung.

Xoẹt…

Lại có tiếng đá đánh lửa.

-Bạch Tô Cơ, nếu cô thực sự muốn có quyền sử dụng căn phòng này, vậy thì chúng ta công bằng một chút, đấu PK (Chú thích: Đấu PK là thi đấu loại trực tiếp) một lần nữa, xem ai thắng, người thua thì phải nhường người kia.

– PK? – Tôi nghiến răng… chằng thà đâm chết anh luôn cho xong.

– Theo như tôi biết thì Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch cũng giống như cái tên của nó, cho tới hiện giờ chưa hề có một couple nào phải không? – An Vũ Phong cười nham hiểm, khẽ nghiêng người ra. Tôi chỉ thấy sau lưng hắn có ba đôi nam nữ, vẻ mặt vô cùng tự hào đã xếp thành một hàng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu!

– Tôi… tôi…

Tôi nhất thời ấp úng, cho tới lúc này, quả thực là câu lạc bộ của chúng tôi chưa có một couple nào.

– Nếu vậy… đã kém rồi thì có nên nhường đường cho người khác không?

An Vũ Phong ngạo mạn nhìn tôi, đắc ý nheo nheo mắt:

– Tôi nghĩ chắc trường cũng không có ý kiến gì với đề nghị của tôi đâu.

Chết rồi… Bị cái gã mặt người dạ thú này nắm thóp rồi, chắc chắn hắn sẽ không chịu từ bỏ đâu!

– Anh muốn thế nào? – Tôi gằn từng tiếng một.

– À… Gần đây thời tiết khá là tốt, hay là chúng ta cùng thi bơi? – Hắn xoa xoa tay dưới cằm, chậm rãi nói.

– Bơi?

Cái gã này rõ ràng là cố ý gây sự với tôi. Trong một ngày mà gây với tôi hai lần.

Xem ra hắn không đạp đổ được Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch thì không chịu cam tâm.

Tôi cau mày, giận dữ trừng mắt nhìn hắn.

– Anh có ý gì? Anh là con trai, tôi là con gái, sao có thể thi cùng nhau được?

– Ha ha ha, tôi còn tưởng từ trước tới giờ Chủ tịch Bạch không chịu thừa nhận là con trai kém con gái! Xem ra không phải như vậy rồi. – An Vũ Phong nheo mắt nhìn tôi.

– Được.

Biết rõ đây là kế khích tướng, nhưng trước mặt bao nhiêu thành viên của câu lạc bộ, tôi không thể cúi đầu trước hắn được, chỉ đành nghiến răng nhận lời.

– Thời gian, địa điểm! Anh quyết định đi. Tôi chấp nhận lời thách đấu của anh.

– Hay lắm. Vậy thì ba giờ chiều mai, tại bể bơi của Đại học Tinh Hoa, không gặp không về nhé…

– Không được, bạn không được nhận lời hắn!

Tiếng cười ngạo nghễ của An Vũ Phong còn chưa dứt đã có một giọng nói bình tĩnh vang lên ngắt lời chúng tôi.

Tôi quay đầu lại, thấy Kỷ Minh không biết từ nơi nào đi tới, đang đứng trước mặt An Vũ Phong, ánh mắt trong vắt của anh bình tĩnh nhìn hắn, nhưng trong ánh mắt đó lại có một sức mạnh khiến người ta không dám coi thường.

– An Vũ Phong, nếu muốn PK thì phải đường đường chính chính, tại sao lúc nào cậu cũng thích trêu đùa một cô gái vậy?

– Đó là tự Bạch Tô Cơ chọn đấy chứ. – An Vũ Phong cười nhạt, liếc tôi một cái. – Vả lại, đây là chuyện giữa hai chúng tôi

– Có điều, tôi nhắc nhở cậu, cứ cho là cậu thắng Bạch Tô Cơ, tôi tin là cậu cũng không lấy gì làm vẻ vang cho lắm.

– Ồ? Xem ra cậu muốn giúp đỡ cho cô ta?

An Vũ Phong hất cao cái cằm kiêu ngạo, liếc tôi một cái, khóe miệng khẽ xếch lên:

– Cậu là thế nào của cô ta?

– Tôi… Tôi là thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch. – Kỷ Minh thoáng giật mình, giọng nói hạ thấp xuống.

– Thành viên có thể thay mặt cho chủ tịch không? – An Vũ Phong cũng không chịu thua kém.

– Ai nói không được, tôi và anh ấy là couple đầu tiên của câu lạc bộ. – Không biết lấy dũng khí thì đâu mà tôi lớn tiếng nói với An Vũ Phong câu đó.

– Couple đầu tiên?

An Vũ Phong hình như nhắc lại một lần nữa cho mình nghe, rồi anh ta nhìn chằm chằm vào Kỷ Minh, đôi mắt đen láy phát ra tia nhìn nguy hiểm chết người. Còn Kỷ Minh cũng không hề thua kém, bình tĩnh nhìn lại An Vũ Phong, hai người bọn họ hình như đang âm thầm triển khai một trận chiến bằng mắt.

Giây phút đó, cả phòng học bỗng yên lặng khác thường! Chỉ có hai anh chàng cao to đẹp trai đang gồng mình lên nhìn nhau.

Ánh mắt của họ gặp nhau trong không gian, dường như phát ra tia lửa điện.

– Nếu đã như vậy thì trận PK này sẽ diễn ra giữa hai chúng ta, được không? Nếu cậu có thể thắng tôi thì căn phòng này tùy các cậu sử dụng.

Một hồi lâu sau, An Vũ Phong mới phá vỡ sự im lặng đáng sợ này.
Câu cuối cùng của hắn cao vút lên, giống như một lời thách thức vô hình.

Lời nói của An Vũ Phong lại khiến tim tôi thót lại.

Kỷ Minh có thể thắng hắn không?

– Được.

Đôi mắt màu xám nhạt của Kỷ Minh vô cùng điềm tĩnh, anh gật đầu, nhẹ nhàng nói đúng một chữ. Tiếng nói của anh nghe vô cùng rõ ràng trong bầu không khí căng thẳng này.

– Kỷ Minh… – Nhưng tôi không nhịn được, lo lắng gọi anh.

– Vậy thì cuộc thi bơi sẽ diễn ra như dự kiến, không gặp không về.

An Vũ Phong đột ngột ngắt lời tôi, mặc dù câu nói này hắn nói với Kỷ Minh, nhưng hắn lại nghiêng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt ánh lên nụ cười đắc ý.

Bốp…

Hai bàn tay vỗ bốp vào nhau trong không trung, phát ra tiếng động khiến mọi người thấy sợ hãi.

Trận chiến lại một lần nữa lên tới cao trào.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, trận chiến đã gần kề.

Mặc dù thời tiết tháng ba vẫn còn lạnh lẽo nhưng cả trường Đại học Tinh Hoa dường như trở nên nóng bức hơn như đã bước vào mùa hè.

– Thưa các bạn, thưa các bạn…

– Sau tiết hai của chiều hôm nay, tại bể bơi của trường sẽ diễn ra một cuộc so tài vô cùng đặc sắc.

– Đây là trận quyết đấu giữa hai học sinh trao đổi vô cùng xuất sắc! Cũng là một trận chiến dành cho những người đàn ông.

– Hai nhân vật chính của chúng ta lần lượt là – hoàng tử điện hạ An Vũ Phong và công tử nho nhã Kỷ Minh.

– Thưa các bạn hâm mộ của An Vũ Phong và fan của Kỷ Minh, hãy đem theo sự nhiệt tình của các bạn tới với bể bơi ngay hôm nay.

Bên tai tôi vang lên tiếng quảng cáo không ngớt của một ai đó.
Tất cả các nữ sinh đều kích động tới điên cưồng, tất cả bọn con trai đều chạy đua với thời gian, mục đích của mọi người đều chỉ có một – Cuộc thi bơi!

Tiếng chuông báo hết tiết cũng giống như tiếng còi giải phóng, chân trước của giáo viên vừa bước ra khỏi lớp, đám học sinh đã lao ngay theo sau.

Tôi vội vã cất sách vở, chạy như bạy về phía bể bơi.

Còn chưa đi tới bể bơi, tôi đã nhìn thấy hàng lớp người đông như kiến ở phía trước, những lời bàn tán xôn xao vang lên suốt dọc đường.
– Wa… Hai anh chàng đẹp trai thi bơi với nhau, không biết là người ai đẹp hơn nhỉ, tò mò quá!

– Đồ háo sắc! Mau cút ra! Cho dù là về ngoại hình hay về bơi lội thì thiếu gia Phong của chúng ta cũng thắng chắc rồi.

– Cũng chưa chắc đâu! Kỷ Minh không những dịu dàng, nho nhã mà còn là một kiện tướng thể dục đấy nhé.

Không lâu sau, đám con gái tự động chia làm hai phe, tranh cãi không ngừng.

Tách tách tách… Không biết ở đâu có một đám con gái giơ cao “vũ khí bí mật” khi theo đuổi con trai – điện thoại di động và đua nhau hướng về phía An Vũ Phong và Kỷ Minh, bấm nút OK.

Sau một hồi khó khăn gian khổ, cuối cùng tôi cũng chen được vào bể bơi.
Nhìn vào mặt hồ trong xanh, tôi không hề thấy tâm trạng căng thẳng của mình giảm đi chút nào.

Giây phút đó, ánh mắt của tôi bị lấp đầy bởi hàng trăm tấm băng rôn, bảng hiệu cổ vũ.

Dọc hai bên hành lang của bể bơi là những tấm băng rôn cao bằng nửa người, trên đó có in những bức ảnh lớn của An Vũ Phong và Kỷ Minh.

An Vũ Phong kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đôi mắt đen láy hơi nheo lại, hình như hắn đang nhìn Kỷ Minh ở bên cạnh.

Còn Kỷ Minh trên tấm áp phích bên cạnh lại vô cùng khác, mái tóc màu vàng kim rủ xuống trán, ánh mắt điềm tĩnh nhìn về phía trước như thể đang thưởng thức mặt hồ xanh ngắt.

Ở giữa ảnh của An Vũ Phong và Kỷ Minh còn có mấy chữ lớn bằng vàng rất thu hút:

Cuộc thi bơi lội giữa hai ngôi sao!
Trận so tài thực sự trong lịch sự Đại học Tinh Hoa
Bữa tiệc bằng mắt của hai anh chàng siêu đẹp trai!
Màn trình diễn đặc sắc tại bể bơi trường.
Câu lạc bộ tin tức Đại học Tinh Hoa

Tách… tách…
Bỗng dưng một tia sáng chói mắt lướt qua mặt tôi, là ánh đèn flash!

Tôi ngẩng đầu lên, thấy có bóng người cầm chiếc máy ảnh rất chuyên nghiệp chạy lướt qua, nhanh chóng biến mất trong biển người.
Tôi định tiếp tục tìm kiếm gã chụp ảnh đó, nhưng không ngờ lại nhìn thấy một gã khác…

Một chiếc giá đỡ cao ba chân đang tìm kiếm góc đặt máy quay tốt nhất – đó chẳng phải là máy quay sao?

Không ngờ cuộc thi vì tôi mà xảy ra này lại náo nhiệt như vậy, ngay cả mấy gã làm ở nhà báo cũng phải tới đây. Xem ra họ đã huy động cả một đội ngũ làm việc rất chuyên nghiệp.

Máy ảnh, máy quay đều có đủ, hình như họ còn tiếc là không thể tường thuật trực tiếp cuộc so tài này! Tiếng tăm của cuộc thi này lớn như vậy khiến trong phút chốc, cả bể bơi bị đám khán giả điên cuồng vây chặt.

Mặc dù như vậy, nhưng trong lòng tôi vẫn thoáng chút lo lắng.
– Wa… cơ thể của An Vũ Phong quả là đẹp!

– Giống y như người mẫu vậy.

– A! Không xong rồi, bên kia có bạn nữ bị ngất rồi, mau chuẩn bị hô hấp nhân tạo.

Trong giây lát, đám con gái đang giương lá cờ có hình An Vũ Phong đột nhiên hét lên, cả khu bể bơi dấy lên một lớp sóng người. Thi thoảng lại có thêm một người bị ngất.

An Vũ Phong khi đó đã thay xong đồ bơi, trên mặt vẫn là nụ cười khiến người ta mê đắm, thong thả đi ra, thi thoảng vẫn vẫy tay về phía đám nữ sinh, dậy lên những tiếng trầm trồ khen ngợi.
– Vô liêm sỉ!

Tôi chửi thầm một câu, nguýt hắn một cái! Nào ngờ ánh mắt tôi bị giữ chặt lại tại đó, không thể chuyển động được nữa.

Cái gã này! Cơ thể hắn đẹp tới mức không còn gì để nói!

Cao lớn, lưng thẳng không nói làm gì, vai hắn vô cùng vững chắc, dưới vòm ngực rộng là cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện, hai chân cũng rất dài…

A a a… Tôi làm sao vậy?

Tại sao bỗng dưng tôi lại như sắp bị chảy máu cam thế này? Hắn là kẻ thù không đội trời chung của tôi cơ mà.

Tại sao tôi có thể si mê hắn vào cái lúc quan trọng như thế này chứ?

Bạch Tô Cơ, tỉnh táo lại nào!

Nhớ rõ! Hắn là một gã khốn nạn thích trêu chọc con gái! Hắn chỉ là một gã mặt người dạ thú.

Lúc này, An Vũ Phong ung dung bước tới bên bể bơi, đột nhiên hắn đưa tay lên hất tóc về phía sau, để lộ ra một khuôn mặt hoàn mĩ, sau đó hắn bắt đầu nhàn nhã thực hiện các động tác khởi động.
Vặn lưng… Ưỡn ngực… Ép chân…

Thình thịch… thình thịch!

Chết rồi!

Vừa nhắc nhở mình như vậy mà hình như không hề có tác dụng gì.

Tại sao tôi nhìn An Vũ Phong mà lại có cảm giác đỏ mặt, tim đập mạnh như thế này? Hơn nữa, tim tôi lại càng lúc càng đập nhanh, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Tôi hoảng loạn lắc mạnh đầu, đúng vào lúc đó thì Kỷ Minh bước ra.

Khác với An Vũ Phong lúc nào cũng thích chứng tỏ mình, từ Kỷ Minh tỏa ra một cảm giác dịu dàng, điềm tĩnh, mái tóc màu vàng kim càng khiến anh trở nên đẹp hơn.

Mỗi bước đi của anh đều khiến người khác cảm thấy vui vẻ trong lòng.

– Trời ơi… Kỷ Minh! Đúng là người có khí chất…

– Nếu anh ấy là bạn trai của tớ thì có chết cũng đáng.

– Flower, đây mới thực sự là người đàn ông đẹp.

Hừ! So với Kỷ Minh, An Vũ Phong chỉ là một gã triệu phú giàu sổi thô tục mà thôi.

Tôi nhìn Kỷ Minh, nhưng không tự chủ được lại liếc An Vũ Phong một cái. Hắn vẫn cười hi hi nhìn tôi, ánh mắt sắc như một lưỡi dao.
Xoẹt…

Ánh mắt của chúng tôi gặp nhau trong không trung, tôi ra sức “giết” ánh mắt ngạo mạn của hắn, nhưng cho dù tôi làm thế nào, hắn vẫn tỏ ra vô cùng ung dung, thoải mái!
Hu hu! Hu hu!

Cuối cùng tôi vẫn là người bại trận, vội vã thu ánh mắt của mình về, cố trấn tĩnh lại rồi quan sát xung quanh, không thèm để ý đến ánh mắt của hắn nữa.

Không biết có ai để ý rằng mặt tôi lúc nãy đã gần như bốc cháy!
Những tiếng hét ngày càng lớn hơn bắt đầu vang dội trong khu bể bơi.

Trời ơi, đám con gái điên cuồng đó đã chia thành hai đội rõ rệt, đám con gái ủng hộ An Vũ Phong thì ra sức hò hét, đám con gái cổ vũ cho Kỷ Minh thì nhảy múa điên cuồng, hình như bọn họ đã dồn hết sức lực của mình vào việc này.

– Cuộc thi lần này được mọi người vô cùng quan tâm. Xin hỏi, tại sao anh lại tiến hành cuộc thi này với Kỷ Minh? Nghe nói…

Một phóng viên vội vã chạy tới đặt chiếc micro trước mặt An Vũ Phong, thao thao bất tuyệt.

– Thi? Chính là vì muốn có người nào đó ngoan ngoãn nghe lời tôi.
An Vũ Phong khẽ nhún vai, liếc Kỷ Minh một lượt rồi cuối cùng dừng ánh mắt lại phía tôi, nụ cười trong không trung càng trở nên sâu hơn, tôi bỗng thấy nổi da gà.

– Vậy anh cảm thấy cơ hội thắng của mình như thế nào? – Phóng viên hỏi tiếp.

– Anh thấy sao? – An Vũ Phong nheo mắt nhìn phóng viên, rồi nhếch miệng lên cười không thành tiếng, cả người hắn lại toát lên vẻ cao quý khó ai sánh được.

– Ừm… – Phóng viên dường như không biết nói gì nữa, vội lấy micro lại, đi về phía Kỷ Minh. – Xin hỏi, là một học sinh trao đổi lần đầu tiên tới với Tinh Hoa, điều gì đã dẫn tới trận PK ngày hôm nay?

– Nguyên nhân… – Kỷ Minh cười nhạt, – chính là vì để bảo vệ Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch… của Bạch Tô Cơ.

Câu trả lời dứt khoát của Kỷ Minh khiến mọi người có mặt ở đó đều ồ lên.

Không ít cô gái nhìn Kỷ Minh bằng ánh mắt yêu thương, nhưng đa số đều quay lại nhìn tôi bằng “đôi mắt hình viên đạn”.

– Nhân vật nữ chính dẫn tới cuộc thi này cũng có mặt ở đây, từ lâu đã nghe nói Bạch Tô Cơ nổi tiếng là mỹ nữ “vạn người mê”, cuộc thi mà cô tạo nên quả nhiên cũng khác thường. Thưa bạn Bạch Tô Cơ, bạn nghĩ gì về sự kiện lần này?

Khi đó, không biết phóng viên đã có mặt bên cạnh tôi từ lúc nào, ra sức truy hỏi.

Đáng chết, sao những lời gã này nói càng ngày càng kỳ lạ vậy?
Cũng ngay chính lúc đó, tôi bỗng cảm thấy có hai ánh mắt như cười như không từ hai bên chiếu về phía mình. An Vũ Phong vẫn cười hi hi, lông mày khẽ nhướng lên, giơ ngón tay cái về phía tôi!

– Không thể nói được.

Tôi chán nản trả lời, nhưng vừa quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt cổ vũ của Kỷ Minh, dường như đang nói “Có mình ở đây, không phải sợ gì cả”…

Tôi ngẩn ngơ nhìn theo cái bóng cao lớn đó, trong đầu nhắc đi nhắc lại câu trả lời của anh vừa rồi.

Bây giờ, tôi không thể không nghĩ tới… Kỷ Minh giúp đỡ tôi như vậy có phải vì anh thích tôi không?

Nhưng cũng lạ thật, khi tôi nghĩ tới khả năng này, vốn là một “nữ hoàng tình yêu” nhưng tôi lại không hề cảm thấy vui vẻ.

Lạ thật, vì sao lại thế?

Anh ấy là một chàng trai hoàn mĩ!

– Cuộc thi chính thức bắt đầu…

Mấy phút sau, tiếng còi của cuộc thi vang lên.

Tùm…

Cùng với hai đóa hoa được tung lên trời, hai cái bóng gần như cùng một lúc lao xuống nước! Một tràng pháo tay rộn rã vang lên, giống như một hồ nước lớn nhấn chìm tôi vào trong đó.

Tôi đứng nguyên tại chỗ cũ, bị đám con gái điên cuồng xung quanh chen lấn, nhưng ánh mắt tôi vẫn không rời khỏi hai cái bóng khỏe mạnh dưới bể bơi.

Họ nhấp nhô trong làn nước xanh, những tia nước trong vắt như thủy tinh bắn lên khiến cảnh tượng trước mắt càng thêm kỳ ảo.

Kỷ Minh ra sức quẫy mạnh hai tay, gương mặt anh vẫn vô cùng bình tĩnh, đầu anh lúc thì chìm vào trong nước, lúc lại ngoi lên. Thi thoảng tôi còn nhìn thấy ánh mắt của anh…

Ánh mắt anh vẫn vô cùng kiên định, chỉ chăm chú nhìn vào đích đến.

Quả không hổ danh là Kỷ Minh, chỉ một lát sau đã bơi được rất xa, làn sóng nước nhấp nhô hắt lên tia sáng vô cùng đẹp!

Không khí của cả khu bể bơi cũng trở nên sôi sục hơn.

Trong chốc lát, tiếng hít thở, tiếng trầm trồ kinh ngạc… Hàng loạt âm thanh kỳ lạ không ngừng dội vào tai tôi.

Kỷ Minh, cố lên! Kỷ Minh, cố lên!

Trong lòng tôi không ngừng hét lên cổ vũ, nhưng không biết vì sao, tôi vẫn vô thức nhìn về bóng người khác trong bể bơi!

Hắn vẫn duy trì tư thế bơi bướm, những giọt nước như những hạt ngọc nhỏ từ khuôn mặt trắng trẻo của hắn xuống, chảy tới trước vòm ngực rắn chắc, hai cánh tay đạp nước khỏe mạnh, dường như cả người hắn tràn đầy một sức mạnh kinh hồn. Khuôn mặt hắn được rửa sạch bằng nước dường như càng trở nên trắng hơn, hàng lông mày vốn dài và dày nay thấm nước cũng hơi rủ xuống, khiến đôi mắt vốn đã đẹp của hắn càng trở nên có hồn.

Hắn vẫn hất cao cái cằm cao quý, đôi môi hồng mỏng khẽ nhếch sang hai bên, tự tin nở nụ cười với mọi người đang theo dõi cuộc thi.
Bạch Tô Cơ, mày đúng là đồ háo sắc! Hơn nữa còn là một kẻ háo sắc không biết phân biệt địch ta!

Nếu bị người khác phát hiện ra, chẳng phải là sự thông minh cả đời của mày sẽ bị hủy đi trong giây lát sao?

Nhưng An Vũ Phong lúc đó quả thật là rất quyến rũ.

Hu… Cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào là “tai họa tới từ nước” rồi.
Tôi đang đứng bên bờ hồ suy nghĩ lung tung thì bỗng nhiên…

– Wa…

Cả đám người ồ lên kinh ngạc.

Tôi vội vã cúi đầu xuống nhìn, hồ bơi vừa rồi mới chỉ dấy lên một cơn sóng nhẹ thì bỗng dưng như có “sóng thần” ập tới, một cái bóng như cơn lốc lao về phía đích đến.

Bình!

Một tiếng động lớn vang lên trong không trung, khiến mọi người có mặt ở đó đều sững sờ!

An Vũ Phong đã về tới đích nhưng lại đập mạnh đầu vào thành hồ bơi! Cả người hắn co lại, lắc lư vài cái rồi chìm dần xuống nước.
– Á… An Vũ Phong bị ngất rồi.

Cái… gì?

Ông trời ơi! Ông đang đùa tôi sao?

Tách… tách…

Đúng vào lúc mọi người đang nhộn nhạo cả lên thì bên tai tôi vang lên âm thanh của chiếc máy ảnh.

Tôi quay đầu lại, chỉ thấy gã phóng viên vừa nãy đang đứng trên ván nhảy của bể bơi, hai tay giơ cao chiếc máy ảnh chuyên nghiệp, nhanh tay chụp lại cảnh An Vũ Phong bị ngất.

Không phải chứ, một cuộc thi mở đầu hoành tráng lại kết thúc bi thương thế sao? Vô lý quá!

Tôi nhìn khuôn mặt nghiêm túc của tay phóng viên, bất giác có một dự cảm không lành:

An Vũ Phong, có phải cái gã này lại kéo tôi vào một cái bẫy đáng sợ nào khác không…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s