Cho anh hôn em cái nào – Chương 7- Sự khác biệt


CHAPTER 7
SỰ KHÁC BIỆT

1.
Bộ Tinh Bảo lẩn nhanh ra khỏi phòng học. Mấy ngày hôm nay, lúc nào cô cũng bị Vũ Đô Thần bám theo, không có chút thời gian nào để đi tìm Nam Trạch Lễ, khó khăn lắm mới chờ tới lúc Vũ Đô Thần bận chuyện của Hội học sinh, cô không chạy ngay lúc này còn chờ lúc nào?
Vừa ra khỏi phòng học, cô đã không may lao ngay vào một vòng tay quen thuộc.

– Thần, cậu về nhanh vậy sao? Mọi việc xử lý xong chưa? – Cô xoa xoa cái trán vừa bị đụng mạnh, thoáng bối rối.

– Đúng thế, sợ cậu chờ sốt ruột nên về trước. – Vũ Đô Thần mỉm cười, kéo Bộ Tinh Bảo ra khỏi phòng.

– Thần, hôm nay tớ có chút việc, về trước nhé! – Chưa chờ Vũ Đô Thần kịp có phản ứng gì, Bộ Tinh Bảo đã lách khỏi người cậu, chạy nhanh như bay xuống lầu.

Thời tiết giữa tháng 11 rất lạnh lẽo, Bộ Tinh Bảo đứng dưới gốc cây táo lúc này chỉ còn trơ những cành, thi thoảng lại rụt cổ lại:

– Bộ đồng phục đáng chết, sao lại ngắn thế chứ? – Cô nhìn đôi chân bị hở ra của mình, sắp chết cóng tới nơi.

– Ai da, chết rồi, Vũ Đô Thần đuổi theo ra rồi. – Bộ Tinh Bảo vội vàng quỳ xuống đằng sau chiếc ghế dài dưới gốc cây, nhìn thấy Vũ Đô Thần đi về phía sau tòa nhà mới thở dài nhẹ nhõm.

– Á! Nam Trạch Lễ. – Bỗng dưng cô nhìn thấy một cái bóng quen thuộc, bèn gọi lên rồi nhanh chóng chạy theo cái bóng đó.

– Nam Trạch Lễ! – Cô kéo vai người đó lại mỉm cười, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt khác, nụ cười của cô như đông cứng lại. – Mẫn Huyền Tân, là cậu à.

– Chị Bảo, tìm Lễ có việc gì à? Hôm nay cậu ấy không đi học, nghe nói là đánh nhau bị thương, em đang định đi tìm cậu ấy. Hay là chị em mình cùng đi nhé! – Mẫn Huyền Tân nở nụ cười rạng rỡ, khoác chiếc áo khoác trong tay lên vai, chưa chờ cô mở miệng đã quay người chạy lên lầu. – Chị Bảo, chờ em một chút, em đi lấy cặp sách.

Đúng là đây rồi. Đúng là đây rồi. Bộ Tinh Bảo đè tay lên ngực. Đúng thật là, không phải lần đầu tiên gặp nhau, sao cô lại căng thẳng thế nhỉ? Chắc là Nam Trạch Lễ không đến nỗi đuổi mình ra ngoài chứ?
– Chị Bảo, làm sao thế? Chúng ta tới cổng nhà rồi. – Mẫn Huyền Tân khó hiểu hỏi, nhìn túi đồ trong tay cậu cũng đủ biết Bộ Tinh Bảo có thành ý như thế nào. Còn chưa ra khỏi sân trường, cô đã hỏi Mẫn Huyền Tân xem Nam Trạch Lễ thích ăn cái gì. Cuối cùng họ mất hai tiếng đồng hồ chọn đồ trong siêu thị, mua về một đống đồ ăn. Những người biết chuyện thì hiểu là họ đi thăm người ốm, người không biết có khi còn tưởng họ mở cửa hàng tạp hóa.

– Tôi hơi căng thẳng… – Bộ Tinh Bảo thật thà nói.

– Trời, căng thẳng cái gì? Lễ đâu có ăn thịt chị. Thằng nhóc này hôm qua bị thương nặng lắm, hôm nay không có sức để cãi nhau với chị đâu. – Mẫn Huyền Tân vô tư bước lên lầu.

– Cậu ấy bị thương nặng lắm sao? – Bộ Tinh Bảo thấp thỏm không yên. Không được, lát nữa chắc chắn mình phải nói chuyện với cậu ấy, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn mất.

– Đúng thế! – Vừa nói chuyện, Mẫn Huyền Tân vừa tra chìa khóa vào ổ, bước vào phòng,

Căn phòng thoang thoảng mùi canh trứng, còn cả tiếng nhạc dễ chịu từ phòng bếp vọng ra, chiếc tivi đặt ở phòng khách đang chiếu bộ phim hoạt hình “Tom và Jerry”, tất cả mọi thứ ở đây đều khác với lần trước mà Bộ Tinh Bảo đến, nơi này đã có cảm giác ấm áp hơn, cảm giác như một gia đình.

Khi Bộ Tinh Bảo nhìn thấy tất cả những thứ này, bỗng dưng một giọng nói rõ ràng lọt vào tai cô:

– Chị Tinh Bảo, chị tới rồi à, còn mua bao nhiêu là đồ ăn nữa! Ha ha, hôm nay em hạnh phúc quá! Anh Trạch Lễ, chị Tinh Bảo tới rồi, còn mang theo nhiều đồ ăn lắm! – Dương Hâm Hoạch mỉm cười nhận mấy túi đồ trong tay Bộ Tinh Bảo, lục lọi một hồi rồi buồn bã ném túi đồ sang một bên. – Chị Tinh Bảo, chị toàn mua đồ anh Trạch Lễ thích. – Cô chu môi làm nũng, lúc này Nam Trạch Lễ được Mẫn Huyền Tân dìu từ trên lầu xuống, cậu bước đi khập khiễng, có vẻ vô cùng khó khăn.

– Anh Trạch Lễ, sao không nằm trên đó? Cơm sắp xong rồi. – Dương Hâm Hoạch vừa nhìn thấy cậu, lập tức nhảy lên, đưa tay ra cẩn thận đỡ Nam Trạch Lễ ngồi xuống ghế.

– Chẳng phải em nói có người mua đồ ăn ngon tới sao? Anh phải ăn trước một chút chứ! – Nam Trạch Lễ xoa đầu cô, nói dịu dàng.

– Ừm, những thứ này đều là chị Tinh Bảo mua. Chị Tinh Bảo, chị ngồi đi! Em đi xem cơm đã chín chưa. – Dương Hâm Hoạch nhảy chân sáo vào phòng bếp. Bộ Tinh Bảo đang định nói cái gì đó thì nghe thấy trong phòng bếp vọng ra tiếng hét thất thanh. – Á… Hu hu… Anh Trạch Lễ… Huhu…

– Làm sao thế? – Nghe thấy tiếng khóc, Nam Trạch Lễ quên cả vết thương trên người mình, lập tức đứng bật dậy, nhưng vì một chân bị thương, đứng không vững nên cả người đổ ụp xuống đất, Mẫn Huyền Tân lao nhanh như cắt vào phòng bếp.

– Trạch Lễ, không sao chứ? – Bộ Tinh Bảo giật mình, vội đi tới đỡ Nam Trạch Lễ dậy, nhưng cậu vùng vằng hất tay ra.

– Không cần cô lo! Tân, Hâm Hoạch không sao chứ? Có bị bỏng không? – Nam Trạch Lễ gắng gượng bò dậy, chiếc chân bị bó bột run run, nhưng cậu vẫn kiên cường lết vào trong phòng bếp. Cơ thể nhỏ bé của Dương Hâm Hoạch không ngừng nhảy qua nhảy lại trong phòng bếp, canh đổ tràn mặt đất, Mẫn Huyền Tân cũng không biết phải làm thế nào.

– Tân, trên gác có thuốc trị bỏng, trong ngăn kéo thứ hai ở chiếc tủ bên trái trong phòng tôi. – Nam Trạch Lễ cau mày nói, chậm chạp đi về phía Dương Hâm Hoạch. – Đừng khóc nữa, không sao, bôi thuốc vào là không đau nữa.

Mu bàn tay Dương Hâm Hoạch đỏ ửng vì bỏng, vết bỏng lại hơi phồng lên, nước mắt cô rơi lã chã.

– Mau dùng đá đắp vào. – Bộ Tinh Bảo đứng ở cửa phòng, lo lắng nói. Lúc này trong lòng cô chỉ cảm thấy hơi khó chịu, vì cô nhỏ này mà Nam Trạch Lễ quên cả vết thương trên chân mình.

– Có phải cái này không? – Mẫn Huyền Tân ngồi lên tay vịn cầu thang trượt nhanh xuống, trong tay cầm một túi đồ lớn.

– Nào, bôi thuốc xong là khỏi. – Nam Trạch Lễ cẩn thận dỗ dành Dương Hâm Hoạch.

Bộ Tinh Bảo nhìn dáng vẻ Nam Trạch Lễ đang thận trọng bôi thuốc cho Dương Hâm Hoạch, trong lòng thấy hơi tủi thân, hơi ghen tị, nhưng cô vẫn quay sang dọn dẹp mọi thứ lộn xộn trong phòng bếp.
Khi cô dọn dẹp xong, bỗng dưng phát hiện ra mặt mình lành lạnh. Cô đưa tay lên quệt mới biết không hiểu mình khóc từ lúc nào. Cô vội lau khô mấy giọt nước mắt trên mặt, cố giữ bình tĩnh.

Tay của Dương Hâm Hoạch được băng một lớp băng trắng toát, cô bé ngồi trên ghế salon, thi thoảng lại đưa tay lên lau nước mắt. Nam Trạch Lễ đang gọt táo, thi thoảng lại đưa cho Dương Hâm Hoạch một tờ khăn giấy, dịu dàng nói:

– Mong là không ảnh hưởng tới việc vẽ tranh của em.

– Chắc là không sao đâu, cũng may là bị thương bên tay trái, Hâm Hoạch vẽ bằng tay phải. – Mẫn Huyền Tân nói, định cầm quả táo đã gọt xong cho vào miệng.

Nam Trạch Lễ vỗ mạnh vào tay cậu, lườm:

– Đây là cho Hâm Hoạch, thích ăn thì tự gọt.

– Đồ keo kiệt! Chị Bảo, phiền chị vậy. – Mẫn Huyền Tân mỉm cười với Bộ Tinh Bảo.

– Không sao, tay của Hâm Hoạch đỡ hơn chưa?

– Dạ, không đau nữa, khả năng hồi phục của em tốt lắm, tuần sau là lại vẽ được rồi. – Dương Hâm Hoạch ngẩng đầu lên cười.

– Chỉ biết bốc phét, vừa nãy ai vừa khóc vừa kêu “Chết rồi, tay em tàn phế rồi” hử? – Nam Trạch Lễ đưa những ngón tay thon dài lên lau khô nước mắt cho Dương Hâm Hoạch, gõ nhẹ một cái lên chiếc mũi nhỏ của cô, sau đó quay sang nhìn Bộ Tinh Bảo. – Ở chỗ này chắc chẳng có việc gì nữa, cô đi được rồi.

– Trạch Lễ, tôi chỉ muốn tới thăm cậu, không có ý gì khác. – Lòng bàn tay Bộ Tinh Bảo ướt đẫm mồ hôi, mỗi lần nhìn thấy cậu, đầu óc cô lại trống rỗng, những lời đã chuẩn bị sẵn đều bay đâu hết cả.

– Anh Trạch Lễ, chị Tinh Bảo khó khăn lắm mới tới một lần, anh làm gì mà dữ thế? Chị Tinh Bảo, chị ăn táo đi. – Dương Hâm Hoạch đưa quả táo mà Nam Trạch Lễ gọt cho mình cho Bộ Tinh Bảo. Cô lắc đầu không nhận, chỉ nở nụ cười bình thản:

– Thôi bỏ đi, tôi về trước đây, mai lại tới thăm cậu.

– Ngày mai đừng có tới, Thần mà biết lại tưởng tôi làm gì cô! – Nam Trạch Lễ nói lớn, ném mạnh cái dao lên bàn, cái dao nảy lên rồi lạnh lùng rơi xuống đất.

– Tôi sẽ không từ bỏ đâu.

2.

Một tháng đã trôi qua, ngày nào Bộ Tinh Bảo cũng tới thăm Nam Trạch Lễ. Cô giúp cậu nấu cơm, mua điểm tâm, giặt quần áo, thu dọn nhà cửa, cứ như một người giúp việc tận tụy.

Thời tiết hôm nay có vẻ không tốt lắm, gió lạnh thổi từng cơn, lá vàng bị gió cuốn trôi, mải mê khiêu vũ trong không trung, rồi cuối cùng rơi xuống một góc rất xa. Bộ Tinh Bảo mặc chiếc áo khoác rất dày, đi tới căn nhà nhỏ nằm ngược chiều gió.

Nam Trạch Lễ đứng bên cửa sổ, nhìn cái bóng quen thuộc lại xuất hiện trong tầm mắt, nếu nói cậu không động lòng là nói dối. Nhìn Bộ Tinh Bảo khó nhọc bước từng bước chân, tâm trạng Nam Trạch Lễ vô cùng phức tạp. Cậu kéo rèm lại, trong phút chốc, căn phòng bị bóng tối bao trùm. Cậu vội vã nằm lên giường, phủ chăn che kín người.

– Lạch cạch… – Cửa lớn được mở ra. – Rầm… – Cánh cửa lại được đóng vào từ bên trong. – Két… – Cuối cùng là cửa phòng cậu được đẩy ra, giọng nói dễ chịu của Bộ Tinh Bảo vang lên:

– Đồ lười, dậy đi thôi, hôm nay bác sĩ dặn cậu tới bệnh viện để tháo bột đấy.

Bộ Tinh Bảo bước tới trước cửa sổ, kéo rèm cửa ra. Nam Trạch Lễ ra sức chớp mắt, nhưng vẫn không chịu mở mắt ra, cậu bắt đầu vang lên tiếng rên la đau đớn:

– Ôi, đầu đau quá, tay đau quá, cả người đều đau! Có phải bị cúm rồi không? Khụ! Khụ!

– Sao cơ, cảm cúm? Có phải tại mấy hôm nay lạnh quá không? Đúng thật là, sao lại bị cảm cúm chứ? Có phải tối qua cậu lại ra ngoài không? – Bộ Tinh Bảo lo lắng hỏi, bàn tay nhỏ lạnh lẽo đặt lên vầng trán đang toát mồ hôi của cậu, Nam Trạch Lễ bất giác run lại. – Không xong rồi, đúng là nóng quá. Cậu uống thuốc trước đi, lát nữa chúng ta tới bệnh viện.

Bộ Tinh Bảo lẩm bẩm một mình, sau đó nhanh chóng tìm khắp các ngăn kéo. Kỳ lại, rõ ràng hôm qua còn nhìn thấy thuốc cảm cúm, sao hôm nay không thấy viên nào cả? Cô quay đầu lại nghi ngờ nhìn Nam Trạch Lễ đang nằm trên giường, chỉ thấy cậu khẽ nhướng một bên mắt lên, thấy cô quay phắt người lại, cậu vội vàng rụt đầu vào trong chăn, lại tiếp tục rên rỉ không ngừng.

– Đừng giả bộ nữa, Nam Trạch Lễ. – Bộ Tinh Bảo ghé mắt nhìn cậu, hai tay chống nạnh.

– Cái gì? Thực sự là đầu tôi rất đau, tay cũng đau, cả người cũng đau. Khụ! Khụ! Chắc chắn là bị cúm rồi… Chỗ vết thương hình như còn bị viêm. A, khó chịu quá, cả người đều khó chịu quá. – Nam Trạch Lễ đau đớn rên rỉ. Bộ Tinh Bảo chầm chậm bước tới bên dường, bỗng dưng giật mạnh chăn của cậu ra, một bên chân lành lặn sạch sẽ của Nam Trạch Lễ lộ ra.

– Xem ra cậu đã chuẩn bị xong rồi, bột trên chân bao giờ thì tháo hả? Đồ xấu xa, có phải hành hạ tôi nhiều nên nghiện rồi không? Hả? – Cô nghiến răng đá mạnh vào chân cậu. Hừ, còn lừa cô bảo là hôm nay đi tháo bột, hại cô ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, một ngày chạy tới nhà cậu ba lần, mang cơm cho cậu, dạy cậu học bài, rõ ràng là trông cậu đã khỏe lại rồi mà.

– Bộ Tinh Bảo, tôi là người bệnh mà, tôi là người bệnh, sao cô lại đối xử với tôi như thế? Chân của tôi vẫn chưa khỏi hoàn toàn, chỉ tại vì tối đi ngủ khó chịu quá nên mới tháo bột ra thôi, cô tưởng rằng tôi muốn hả? Đúng thật là, sau này không chừng còn bị què nữa chứ. – Nam Trạch Lễ thẹn quá hóa giận, nhảy bật khỏi giường.

– Thế cậu giả cảm cúm là thật phải không? Còn nữa, số thuốc đó bị cậu giấu đi đâu rồi? Có phải muốn tôi đội trời mưa tuyết đi mua cho cậu không? Hành hạ tôi, trong lòng cậu vui lắm có hả? – Cô nổi giận quát tướng lên, sau đó nước mắt vòng quanh rồi lã chã rơi xuống.

Đồ chết tiệt, đối xử với Dương Hâm Hoạch thì dịu dàng, chu đáo như một con cừu, vậy mà sai cô làm hết việc này tới việc kia, ngày nào cũng gọi điện cho Dương Hâm Hoạch hỏi xem tay đã khỏi chưa, còn đau không, cậu ta tưởng rằng cô là người hầu nhà cậu ta sao?

– Đâu có, chỉ là cảm thấy không khỏe thật mà. – Giọng nói của Nam Trạch Lễ thấp hơn rất nhiều, cậu cúi đầu nhìn đôi giày của Bộ Tinh Bảo. – Này, chị hai, giày của cô nát quá rồi? Nhìn kìa, đế giày còn bị há mõm.

– Việc gì đến cậu! – Bộ Tinh Bảo đi thẳng ra khỏi phòng.

Mây đen kéo đầy trời, 5 giờ chiều, đèn ngoài đường bắt đầu sáng. Bộ Tinh Bảo thu xếp túi sách chuẩn bị ra về thì sau lưng vang lên tiếng nói của Vũ Đô Thần:

– Tiểu Bộ, ngày mai là Giáng sinh, mẹ tớ mời cậu tới nhà tớ ăn cơm.

– Ngày mai hả? Được thôi! – Bộ Tinh Bảo vui vẻ đồng ý, mấy hôm nay cô bận quên cả giờ giấc.

– Reng reng… – Nhạc chuông điện thoại vang lên.

– Bộ Tinh Bảo, cô còn không tới mau hả? Cô bảo tôi bệnh tật thế này làm sao xuống lầu được? – Giọng Nam Trạch Lễ giận dữ vang lên, nhưng khuôn mặt tươi cười của cậu lại rạng rỡ như một đóa hoa anh đào.

– Ồ, biết rồi, tôi tới ngay đây. – Bộ Tinh Bảo ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Vũ Đô Thần, hơi chột dạ nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười – Thần, tớ đi trước đây! – Nói rồi cô lao ra ngoài cửa.

– Tiểu Bộ, cậu đâu phải bảo mẫu của cậu ta… – Câu nói cuối cùng của Vũ Đô Thần rơi vào không khí, Bộ Tinh Bảo đã biến mất tăm.
Cô chạy nhanh tới phòng học của Nam Trạch Lễ, nhưng trong phòng trống trơn, lúc này điện thoại lại reo:

– Này, Nam Trạch Lễ, cậu đang ở đâu?

– Bà chị, xin lỗi nhé, hôm nay tôi trực nhật, phiền chị quét dọn hộ tôi, cảm ơn. – Cậu cúp điện thoại thật nhanh, sau đó bật cười thoải mái.

– Lễ, anh chơi chị ta như vậy, chị ta không nổi giận sao. – Quang Tử nũng nịu hỏi.

Cậu nghĩ một lát rồi đáp:

– Chắc là có giận, có điều để đạt được mục đích, cô ta sẵn sàng nuốt cơn giận xuống. – Nam Trạch Lễ đi ra khỏi sân trường, ngồi lên xe đạp rồi đèo Quang Tử đi.

Trời càng lúc càng tối, gió bên ngoài thổi rất lớn, sân trường vắng tanh không một bóng người, những bông tuyết lớn nhẹ nhàng bay trong không trung, cánh cửa kính ở phòng học bị gió đập vào, vang lên những tiếng động lớn.

Bộ Tinh Bảo nhìn ra bầu trời ngập tuyết qua một lớp kính, mặt đất đã trắng xóa. Khi cô dọn vệ sinh xong, nhìn đồng hồ mới phát hiện ra lúc này tòa nhà cô học đã đóng cửa rồi. Làm thế nào bây giờ? Lẽ nào cô phải ở đây cả đêm sao?

Keng… keng… keng… Tiếng chuông điểm 9 tiếng, Bộ Tinh Bảo vừa lạnh vừa đói, bầu trời bên ngoài lúc này rất tối, rất tối.

– Nam Trạch Lễ, tôi thề sau này sẽ không tin những lời cậu nói nữa. – Bộ Tinh Bảo tủi thân lẩm bẩm, nước mắt lại vòng quanh mắt, nhưng cuối cùng vẫn không rơi xuống. Cô dựa vào cửa sổ, nhìn bầu trời ngập tuyết bên ngoài, trong lòng không ngừng nhiếc móc Nam Trạch Lễ.

Trong quán rượu ấm áp, Nam Trạch Lễ nhắm mắt nghe nhạc, bên cạnh những người khác đang lắc lư theo tiếng nhạc du dương của quán.

– Lạnh quá, đại ca, bên ngoài tuyết rơi dữ lắm! – Gã đàn em Hạ Thành Xuyên của Nam Trạch Lễ từ ngoài bước vào, cả người không ngừng run rẩy, miệng phả ra hơi lạnh.

– Cái gì? Tuyết rơi rồi hả? Rơi lúc nào vậy? – Bỗng dưng Nam Trạch Lễ cất giọng lo lắng hỏi. Nhớ tới việc Bộ Tinh Bảo vẫn còn ở trường, không biết đã về hay chưa.

– Rơi gần hai tiếng rồi, lạnh lắm!

– Tránh ra! – Nam Trạch Lễ nghe thấy câu này, lập tức đẩy Hạ Thành Xuyên ra, lao ra ngoài.

– Đại ca, anh đi đâu thế?

– Chết tiệt! Sao không nghe điện thoại! – Nam Trạch Lễ đạp xe phóng như bay trong tuyết, bỗng dưng “rầm” một tiếng, cậu ngã vào cái hố cây ven đường.

– Chết tiệt! Sao không nghe điện thoại! – Cậu chửi thầm một câu, phát hiện ra quần mình đã bị kẹt vào xe. Cậu xé mạnh, “xoẹt”, quần cậu rách một đoạn dài, gió đông theo đó luồn vào trong, lạnh buốt.

– Ai dà, xui xẻo quá, Hạ Thành Xuyên kiếm được cái xe nát này ở đâu vậy? – Cậu ra sức lôi chiếc xe ra khỏi hố, tiếp tục đạp về hướng trường học.

Tuyết đã phủ kín sân trường, mọi thứ xung quanh yên lặng như cái chết, trong ngôi trường khổng lồ, chỉ có một góc nhỏ ở tầng bốn là vẫn le lói ánh đèn yếu ớt, có thể thấp thoáng nhìn thấy một bóng người đang dựa vào cửa sổ.

Gió lạnh rít lên từng hồi, hoa tuyết khiêu vũ trong không trung, cuối cùng rơi xuống đất, hòa lẫn vào lớp tuyết dày bên dưới. Vết xe nghiến lên tuyết nhanh chóng bị những bông tuyết mới phủ kín, những chiếc lá còn sót lại trên cành oằn mình dưới sức nặng của tuyết, cúi thấp đầu, nhìn theo ánh đèn yếu ớt vẫn có thể thấy từng bông tuyết đang điên cuồng xoay tròn trong không trung.

“Rầm”, Nam Trạch Lễ ném xe đạp sang một bên, trèo qua cánh cổng sắt dày của trường, lao về phía tòa nhà nơi có Bộ Tinh Bảo.
– Rầm! – Cửa phòng học bật mở, Nam Trạch Lễ lao vào. Bộ Tinh Bảo giật mình quay đầu lại, thấy Nam Trạch Lễ cả người dính đầy tuyết, còn đang thở hổn hển.

– Bộ Tinh Bảo! – Cậu gọi đứt quãng, mồ hôi chảy ướt trán, hơi ấm trong phòng học khiến những bông tuyết trên người cậu tan ra, từng giọt nước nhỏ tí tách xuống nền nhà.

– Nam Trạch Lễ, cậu là đồ xấu xa! – Bộ Tinh Bảo không nhịn được giơ tay lên tát mạnh vào mặt cậu, gò má trắng nhợt vì lạnh, nay đỏ hồng vì đau.

– Xin lỗi, Bộ Tinh Bảo! Tôi đưa Bảo về nhà! – Nam Trạch Lễ tự biết mình có lỗi, cậu đi tới gần, nhẹ nhàng ôm Bộ Tinh Bảo.

Những ấm ức tích tụ lâu ngày trong lòng giờ mới được dịp phát tiết, Bộ Tinh Bảo ôm chặt vai Nam Trạch Lễ, bật khóc nức nở. Mặc dù như vậy, nhưng trái tim hai người hình như chưa bao giờ gần nhau tới vậy.

Advertisements

3 comments on “Cho anh hôn em cái nào – Chương 7- Sự khác biệt

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s