Chàng trai ngọt ngào- Chương XI ( p2)


Vol 3. Có phải sẽ li biệt như vậy

“Xem ra hôm nay quả là một ngày tốt lành!”, giọng nói của Mê Cúc vang lên trong tiếng hoan hô vang dội.

Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn Mê Cúc bằng ánh mắt khó hiểu, trong lòng cảm thấy thắc thỏm, bất an.

Mê Cúc muốn nói gì vậy nhỉ?

“Nhân lúc mọi người đang vui vẻ, tôi xin công bố luôn một chuyện vui mừng nữa!”, Mê Cúc nháy mắt với tôi rồi nói tiếp: “Mấy ngày trước, bố tôi quyết định sẽ cung cấp một suất học bổng toàn phần cho học sinh xuất sắc của trường ta. Theo như điều kiện về đối tượng thụ hưởng học bổng của bố tôi đưa ra, lớp chúng ta có một học sinh đạt tiêu chuẩn!”

Mê Cúc xoay người lại, ánh mắt lạnh băng quét qua người tôi rồi dừng lại ở người đang cúi đầu chăm chú học bài bên cạnh Minh Đạo Liên.

“Trúc Du, cậu có muốn nhận suất học bổng toàn phần này không?”, Mê Cúc đến bên cạnh Nam Trúc Du, cố tình nhấn mạnh vào hai từ “toàn phần”.

“Có!”, không hề có chút ngạc nhiên nào, Nam Trúc Du liền lập tức nhận lời, mặc dù giọng điệu không hề có chút hào hứng nào nhưng lại vô cùng kiên quyết.

Sự bất an trong lòng tôi càng trở nên nặng nề hơn.

“Tốt lắm!”, Mê Cúc nhìn tôi cười đắc chí, “Vậy thì, Trúc Du, cậu có đồng ý đi Pháp với tôi không? Có được số tiền học bổng lớn như vậy, cậu có thể cùng tôi tới Pháp du học đấy!”

Đi Pháp du học….

Nụ cười gượng gạo trên môi tắt ngấm, tôi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Mê Cúc..

Đi Pháp? Mê Cúc sẽ dẫn Trúc Du đi Pháp ư?

Nam Trúc Du sẽ đi Pháp sao? Nam Trúc Du sẽ đến một nơi cách tôi rất xa ư? Như vậy tôi sẽ không được nhìn thấy anh ấy mỗi ngày sao? Tôi vô cùng căng thẳng, nín thở chờ đợi câu trả lời từ Trúc Du.
Thật sự không dám nghĩ, không dám nghĩ nữa! Nếu như Nam Trúc Du đến một nơi xa xôi như vậy, tôi phải làm sao đây?

“Đi Pháp?”, tôi nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Minh Đạo Liên.
“Đi Pháp?”, Nam Trúc Du cũng kinh ngạc hỏi lại, vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn về phía tôi. Nhưng vừa nhìn thấy bàn tay của Mậu Nhất đặt trên vai tôi, ánh mắt của anh lập tức trở nên lạnh lùng.

Vai tôi khẽ rung lên, chân hơi dịch sang trái để cách xa Mậu Nhất ra một chút. Mậu Nhất ngây người nhìn tôi, nhưng tôi phát hiện ra rằng mình hiện giờ chẳng còn để ý đến tâm trạng và cảm nhận của anh ấy nữa.

Tôi tự nhủ thầm trong bụng: không phải là mình không thích đứng gần Mậu Nhất, chỉ là không muốn làm cho Nam Trúc Du bị kích động, ngộ nhỡ anh ấy vì kích động mà nhận lời của Mê Cúc đi Pháp thì sao?
“Đúng vậy, mấy hôm trước, trường trung học Lenster nổi tiếng của Pháp đã đưa ra lời mời giao lưu giữa hai trường, hi vọng mỗi năm sẽ tiến hành trao đổi học sinh để tăng cường mối quan hệ giao lưu giữa hai trường và quốc gia. Hiệu trưởng trường mình đã đồng ý rồi. Chỉ có điều năm nay là năm đầu tiên bắt tay hợp tác, cho nên hiệu trưởng quyết định chỉ cử hai học sinh sang đó giao lưu học tập, mục tiêu xác định trước mắt là một nam một nữ. Trúc Du, chi bằng hai chúng ta cùng đi, cậu thấy sao?”

“Nhưng mà Trúc Du không biết tiếng Pháp, còn Minh Đạo Liên thì biết tiếng Pháp mà!”, tôi vội vàng nói.

“Không biết tiếng Pháp thì có sao? Trúc Du là người thông minh, đến đó từ từ học cũng được! Hơn nữa chẳng phải đã có tôi rồi sao, tôi sẽ chăm sóc cho cậu ấy!”, Mê Cúc lườm tôi, thản nhiên lên tiếng phản bác.

Hơ….

“Trúc Du không quen đồ ăn của Pháp! Các người xem, anh ấy đã gầy như vậy rồi, nhìn là đã biết sức khỏe không được tốt, làm sao anh ấy có thể tồn tại được trong một môi trường lạ lẫm như vậy?”, tôi cố gắng moi ra một lí do nào đó.

Xin thượng đế hãy giúp con! Thực ra, Nam Trúc Du ăn uống rất dễ, không hề kén chọn, về cơ bản thì chỉ cần là thức ăn thì anh ấy chẳng chê bai gì hết. Hơn nữa, xét về vấn đề sức khỏe, mặc dù Nam Trúc Du trông có vẻ hơi gầy, nhưng theo như anh ấy từng nói thì đã 10 năm nay anh ấy chưa từng phải vào bệnh viện lần nào. Bởi vì tiền khám chữa bệnh, tiền thuốc thang quá đắt đỏ nên ý chí mạnh mẽ của anh không cho phép bản thân anh ấy bị ốm sơ sơ chứ càng không nói đến chuyện phải vào bệnh viện.

“Tiểu Vũ, cậu lo nghĩ hơi quá rồi. Đồ ăn của Pháp có thể nói là nổi tiếng ngon trên thế giới! Hơn nữa, cứ cho là Trúc Du có không quen đồ ăn thì cũng có sao? Bố tôi đã nói trước rồi, nếu như không ăn quen thức ăn của Pháp, bố tôi sẽ cho đầu bếp đi theo chúng tôi ra nước ngoài. À đúng rồi, còn có cả bác sĩ nữa! Bố tôi đã liên hệ với các bác sĩ ở bệnh viện cạnh trường Thần Nam đến làm bác sĩ tư cho chúng tôi rồi. Vì thế, về vấn đề sức khỏe, Tiểu Vũ không cần phải lo lắng đâu!”, Mê Cúc đắc chí nói.

Hài…thôi được rồi, Mê Cúc là một người mạnh mẽ vô địch mà! Nhưng mà….

“Đi Pháp thì có gì hay chứ? Người thì không quen, hơn nữa bên đó đến một người bạn cũng chẳng có, làm sao mà dễ chịu bằng ở trong nước được! Ở đây, ít nhất bên cạnh còn có người thân và bạn bè!”, tôi vẫn không chịu thua cuộc.

“Tôi không có người thân!”, người lên tiếng lần này là Nam Trúc Du, giọng nói lạnh nhạt như gió nhẹ thoảng qua, “Còn về bạn bè, Đạo Liên…”

Trúc Du ngoảnh đầu nhìn Minh Đạo Liên vẫn đang ngồi trầm ngâm bên cạnh hỏi: “Khi nào rảnh rỗi cậu sẽ đến Pháp thăm tôi chứ?”
Như vậy là sao?

Người tôi như đang run lên, hoang mang nhìn Nam Trúc Du. Không phải anh ấy định nhận lời mời đi Pháp của Mê Cúc đấy chứ?
Không, không được….

Tôi nhìn Minh Đạo Liên đầy hi vọng, hi vọng anh ấy lắc đầu, kiên quyết nói “Không”, nếu như Minh Đạo Liên không đi thăm Trúc Du, vậy thì cậu ấy có đi Pháp nữa không?

“Không được!”, Minh Đạo Liên quả nhiên lắc đầu từ chối, “Trúc Du không được đi đâu hết! Cậu ta phải ở bên cạnh tôi! Đồ yêu quái, cô mau biến đi!”

“Tại sao không được?”, Mê Cúc nhướn mày nhìn Mê Cúc, gằn giọng nói từng tiếng một: “Cậu vẫn còn tính toán món nợ 500 vạn đó sao? Tôi có thể trả giúp cậu ấy! Chỉ cần Trúc Du đồng ý đi Pháp với tôi!”
“Cái gì?”, cả tôi và Minh Đạo Liên cùng kêu lên.

Vẻ mặt của Mê Cúc càng trở nên đắc ý, cô ấy khẽ gật đầu, rồi quay sang nói với Trúc Du: “Cậu sẽ đi Pháp cùng tôi chứ? Tôi thực sự rất muốn cùng đi với cậu!”

Một hồi lâu sao…

“Cứ như vậy đi! Mê Cúc, tôi sẽ cùng đi Pháp với cậu!”, tôi nghe thấy giọng nói của Nam Trúc Du rất nhẹ, rất nhẹ thoảng qua trong không gian.

Tôi cũng nghe thấy nhịp đập trái tim mình đã dừng lại.

Thế giới bỗng nhiên trở nên quá yên lặng, yên lặng tới mức ngột ngạt, ngột ngạt tới mức nghẹt thở…

Tôi muốn kêu gào thật lớn bất chấp tất cả, muốn bỏ chạy thật nhanh ra khỏi cái nơi ngột ngạt này.

“Thu Mê Cúc, sao lúc nào cậu cũng như vậy? Từ nhỏ đến lớn, cậu lúc nào cũng thích cướp đi những thứ mà tôi yêu thích: đồ chơi tôi thích, sách báo tôi thích, còn cả người mà tôi thích…Cậu thừa biết tôi thích hội trưởng Mậu Nhất, thế là cả ngày cậu cứ bám lấy anh ấy không rời nửa bước. Như vậy tôi cũng có thể nhắm mắt cho qua, thế mà bây giờ cậu còn muốn cướp đi Nam Trúc Du, lôi kéo anh ấy đến Pháp là sao?”, tôi thật sự đã gào thét, điên cuồng gào thét, bất chấp tất cả mọi thứ.
Nam Trúc Du sẽ ra đi, anh ấy sẽ đi cùng với Mê Cúc đến Pháp. Mê Cúc cũng sẽ đi, cô ấy sẽ đi cùng Nam Trúc Du đến Pháp…

Ngoài việc gào thét, tôi không biết phải dùng cách gì để trút hết tâm trạng của mình lúc này. Trái tim tôi đang đau, đau lắm!

“Tiểu Vũ…”, hội trưởng Mậu Nhất căng thẳng nhìn tôi. Anh đưa tay ra, kéo tôi vào lòng, “Tiểu Vũ! Tiểu Vũ à!”

Anh ấy liên tục gọi tên tôi, hết lần này đến lần khác.

“Tiểu Vũ, trong mắt cậu, tôi chỉ là người như vậy sao? Chỉ là người thích cướp đi những thứ mà cậu yêu quý sao?”, lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được sự đau thương trên khuôn mặt của Mê Cúc.
Không, đương nhiên là không. Mê Cúc trong mắt tôi mặc dù có hơi tùy tiện, kiêu ngạo nhưng vẫn là một người bạn rất lương thiện, rất chân thành.

“Đúng!”, tôi cắn chặt môi đáp. Nam Trúc Du quyết định nhận lời đi pháp với Mê Cúc đã khiến cho tôi hoàn toàn sụp đổ, vì vậy mặc kệ trong lòng có nghĩ thế nào tôi cũng vẫn gật đầu đáp lại câu hỏi của Mê Cúc.

“Nhưng người mà tôi muốn dẫn đi là Nam Trúc Du mà!”, Mê Cúc đau đớn nói, “Tôi đâu có mang người yêu thương của cậu ra đi?”

Người mà tôi muốn dẫn đi là Nam Trúc Du mà……Tôi đâu có mang người yêu thương của cậu ra đi

Đúng vậy…

Câu nói của Mê Cúc khiến cho tôi cứng đờ người lại.

“Đúng thế! Tiểu Vũ à, Mê Cúc không phải là người như vậy đâu!”, Nam Trúc Du khẽ lên tiếng phản bác tôi.

Đây là lần đầu tiên Nam Trúc Du phản bác lại tôi, lại là bởi vì một người con gái khác….

“Mê Cúc sẽ không lừa tôi đâu!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, đôi mắt thuôn dài quyến rũ chất chứa một nỗi đau đớn sâu sắc…. “Hơn nữa đi Pháp là quyết định của tôi!”

“Đúng vậy! Trúc Du à, chúng ta sẽ cùng nhau đi Pháp!”, nói dứt lời, Mê Cúc hài lòng cúi đầu, khẽ đặt mọt nụ hôn lên đôi môi của Trúc Du.
Khoảng khắc ấy, lớp học quyến rũ như vỡ tung ra. Tất cả mọi người đều reo lên, trừ tôi….

Thế giới của tôi như đã đổ sập xuống dưới chân rồi!

Tại sao mọi thứ trước mắt tôi trở nên mơ hồ như vậy?

Tôi quay người, lao vào vòng tay của hội trưởng Mậu Nhất.

Đủ rồi, thế là đủ lắm rồi, Lâm Xuân Vũ ạ!

Nam Trúc Du hiện giờ, đã không còn bên cạnh tôi nữa! Anh ấy đã nói tạm biệt với tôi, anh ấy đã trả lại chiếc vòng cho tôi, anh ấy muốn đi Pháp với Mê Cúc, anh ấy sẽ không bao giờ nhìn thấy sự đau thương và buồn bã trong mắt tôi nữa…

Anh ấy cũng không bao giờ để ý đến sự đau thương và buồn bã của tôi nữa.

Thế là đủ lắm rồi Lâm Xuân Vũ ạ! Đừng khóc! Đừng để anh ấy nhìn thấy mình khóc!

Tôi nép vào lòng Mậu Nhất, rất lâu….rất lâu….

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s