Yêu nữ quầy bar- Mỹ Nữ Biến Đại Thụ ( Chương 6-9)


Chương 6.

Vừa tan làm tôi lao ngay đến chợ hoa.

Bách hợp bách hợp bách hợp, cả đời mình tôi chưa từng tặng hoa ai bao giờ, kể cả bạn gái cũ.

Nhắc đến bạn gái cũ thực lòng tôi vẫn còn đôi chút hoài nhớ, mặc dù giờ đây tất cả chỉ còn là một tấm hình cài trong ví. Trong tình yêu tôi rất đơn giản, đơn giản đến đáng thương.

Tôi lớn lên trong gia đình truyền đời theo nghiệp binh, tất yếu phải vào đại học Quân sự, cả trường ngoài một quản giáo nữ, còn từ già đến trẻ xanh rì một lũ đực rựa, ngày ngày không lên lớp chuyên ngành thì vào lớp chính trị học hành huấn luyện, đến tối mềm nhũn như con sên, vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ.

Chẳng hề biết đến cái thứ tình yêu lãng mạn dưới mái trường.

Hồi mới đi làm tôi yêu thầm một cô gái, ngờ đâu tình cảm chỉ phát sinh một chiều, còn chưa kịp tỏ tình, một gã cùng cơ quan đã nhanh chân đến trước.

Sau đó tôi có quen một em làm trong vũ đoàn Đông Phương, gọi là em nhưng cô ta hơn tôi 4 tuổi, khi ấy cô ta đang cặp với một ông tây Canada, tôi chẳng qua cũng chỉ là một mảnh vá lấp vào chỗ còn trống của cô ta.

Nhưng tôi vẫn xem đó như người bạn gái duy nhất của mình, sau khi cô ta cưới chồng về trời tây, tôi vẫn không gỡ tấm hình ra khỏi ví.

Tôi phải thừa nhận là tôi lười yêu.

Thế nên, tôi thực sự không biết chiều phụ nữ thế nào.

Nghe chừng có vẻ vừa nhạt nhẽo vừa đáng ngán.

Nhưng rất may, tôi còn nợ Diệp Tử 4000 tệ, nhìn thấy tiền, có khi cô ấy sẽ chịu gặp tôi?

Đẩy cánh cửa phòng.

Giật thót!

Cả phòng toàn gái đẹp!

Ngoài Diệp Tử, Tiểu Ngọc, còn 4 cô gái nữa, trong một phút, tôi hơi lảo đảo.

Diệp Tử hôm nay rất giữ thể diện cho tôi trước đám chị em, không hề như buổi trưa nhắm tịt mắt lại, còn hướng về tôi nở một nụ cười. Nụ cười ấy quả thật nghiêng nước nghiêng thành.

“Anh mang Bác Hợp đến thật đấy à? Đến đây, giới thiệu chút nhé,” em chỉ vào đám con gái, “Tiểu Ngọc thì anh biết rồi, còn đây là Ức Đình, Tiểu Vân, Thanh Thanh, Tuyết Nhi……Còn đây là bạn tao- Lý Hải Đào.”
(Ức Đình- gái Tứ Xuyên, 25 tuổi, những năm 90 sớm đã lang bạt tới Hải Nam trở thành gái bán hoa, sau đó theo chân Bắc Hạ Đại Quân tới Bắc Kinh, bề ngoài nữ tính, kinh nghiệm phong phú, đối với ngành này như cá gặp nước, thuộc hạng hàng hấp dẫn.

Tiểu Vân- gái Thiên Tân, 20 tuổi, mặt thanh mắt to, phong thái sắc lạnh, người ngợm rất chuẩn.

Thanh Thanh- người Giang Nam, 21 tuổi, không cao lắm, ngực 70D, mặt tròn xinh, mắt to, thuộc tuýp nhỏ xinh.

Tuyết Nhi- gái Đại Liên, cao 1m73, da trắng ngần, nhỏ tuổi nhất, vừa tròn 17, tóc quăn tự nhiên, không đẹp theo tiêu chuẩn truyền thống mà trông rất giống tây.

Tiểu Ngọc- gái Đông Bắc, 23 tuổi, tóc vàng, mắt bé lông mi thưa,người xương, hành tung choang choác liều mạng, trông đĩ hơn cả đĩ

DIỆP TỬ- người Thanh Đảo, 22 tuổi, nghe nói đã học 8 năm múa, là ca sĩ của vài hộp đêm trước đó, gái đẹp được công nhận thuộc hàng cao cấp.

“Chào mọi người, chào mọi người”

“Ôi, gặp qua rồi, gặp qua rồi……”Ba bà đã như chợ vỡ, giờ tận 5 cô thi nhau nói, bỗng chốc làm tôi liên tưởng đến cảm giác sượng sùng của Tôn Ngộ Không trước mặt thầy Đường Tăng, tôi đành phải trốn đi hỏi y tá về ……cái vỉ đập ruồi.

Chúng tôi tán về đủ thứ chuyện, em có duyên lắm, biến cái phòng bệnh gần bằng quán nhạc, giả sử chỗ này có thêm đầu máy karaoke, là tôi có thể ngồi thu vé rồi.

Diệp Tử cười sảng khoái, nghe nói trước đây em từng đi hát, chất giọng tốt ấy vẫn chưa hề mất.

Diệp Tử dựa lưng vào gối, mái tóc màu hạt dẻ hơi rối, có một sợi tóc hightlight nhuộm dưới mái, trông cực ấn tượng, hấp dẫn.

Diệp Tử đưa tay trái lên dụi mắt, một móng tay sơn màu vàng chanh đã tróc sơn, hình ảnh ấy thân thiết với tôi như thể em là cô con gái người hàng xóm.

Diệp Tử gầy rộc đi, đôi mắt càng to càng sáng, đôi lúc em nhìn sang làm tôi mòng mòng hoa mắt.

Gườm cổ trắng mềm của em đeo một sợi dây chuyền bạch kim, mặt của nó óng ánh sáng bóng.

Vành tai em rất đẹp, cong hồng như miếng tôm rán tôi thích ăn ngày nhỏ.

Diệp Tử mắt sáng má thơm, Diệp Tử thơ thướt mỏng mảnh

Diệp Tử, Diệp Tử, Diệp Tử……


Chương 7.

Chưa ngồi được mươi phút, Tiểu Ngọc đã dấm dẳng kêu đói bụng, muốn ăn, lào xào như rán chảo, trừ Diệp Tử, cô nào cô nấy đều đồng loạt thấy bụng đói meo, tình huống gần như là em Tiểu giơ tay ra hiệu lệnh, các mĩ nhân nghe theo một cách vô điều kiện.

“ Thôi đi, thôi đi, mịe chúng mày chứ qua thăm tao hay là qua phá tao đấy? Đi hết cả đi, ai kia nữa,” Diệp Tử hất đầu về phía tôi, “Anh mời mấy chị em đi ăn đi!”

“ Nhất trí……..Còn em ăn gì?”

“ Ở đây cũng có cháo.Mà em cũng không muốn ăn.”

“ Em có muốn anh mua gì về không?”

“Ối, đợi anh về á……” Diệp Tử cười , “Cũng được, mang cho em hộp dưa muối, em chẳng muốn ăn”

Không khác gì đội trưởng, tôi dẫn đoàn 5 em ra quán cơm gần bệnh viện.

Nói thật thì, tôi vẫn muốn ở lại bên Diệp Tử, sợ gì chuyện bị đói rạc hay không?

Đám “ruồi” nữ bắt đầu “vo ve” lầm rầm nói chuyện, những câu chuyện của họ xoay quanh thế giới đàn ông, cụ thể là bộ phận đàn ông thích chơi hoa ghẹo nguyệt.

Đàn ông- Tình dục- Tiền bạc mãi mãi là chủ đề của họ.

Chỉ làm nghề này, mới có thể lùa ba thứ cọc cạch đó lại với nhau.

Họ trẻ, đẹp, nhưng chỉ như những hạt bụi lượn bay vật vờ, không có nguồn cội. Họ có một đám đàn ông vây quanh, nhưng theo một chừng mực nào đó bên họ không có lấy một người, thế nên, không có cuộc sống tình yêu thật tốt, không có chuyện để nhọc lòng.

Không tình không đau đớn, tiền lại đầy ứ trong tay, thả nào càng ngày càng có nhiều các cô rảo bước trên cung đàn vật chất.

Tôi không có quyền phát ngôn về luận đề này, chỉ là tôi có hay biết đôi phần

Cơm canh sắp hết, tôi hỏi: “Mấy em muốn đi đâu? Cần anh tiễn về không?

 “ Được ạ được ạ….” Gần như 5 mồm một giọng.

Dở hơi tôi rồi! Lại còn nhớt thêm nữa! Giờ thì chỉ muốn vả vào miệng mình.

5 bà mợ này mỗi bà đều muốn về nhà thay đồ mông má để lên ca, lại không cùng ở với nhau, dù đường không tắc, đưa được từng cô về xong, hỡi ôi, cũng đã gần 9 giờ tối!

Quầy bán hàng không có loại dưa muối nào ngoài cải bẹ muối. Cô bé Diệp Tử này cũng lạ, không thích gì lại chỉ muốn dưa muối.

Tôi nói với bà bán hàng: “ Cho 10 gói”

cải bẹ muối

Cô y tá trong bệnh viện thậm chí không ngước lên nhìn tôi, chỉ nói một câu làm tôi rụng rời: “ Đã quá giờ thăm nom, mai anh đến sau nhé!”
Tôi vẫn đứng lì ra muốn xin xỏ thêm, thế mà thiên sứ mặc áo trắng yêu dấu của chúng ta tay cầm cái bút gõ gõ lên bảng qui định gắn trên tường, “Giờ giấc chẳng đã trưng cả ra đây rồi hay sao?

Tôi gọi vào máy Diệp Tử, di động tắt máy.

Bỗng nhớ lại nụ cười lưỡng nghĩa em dành cho tôi trước lúc bước ra cửa, ngay từ đầu em đã tiên liệu được rằng tối nay tôi sẽ không kịp về với em.

Tôi cầm lấy 10 gói rau vất ra ngoài cửa xe.

Chuông điện thoại reo.

“ Kìa,mày đang ở đâu đấy? Bọn tao đang tụ ở Đá trần gian, V1, mày đến đi!” là ông bạn Trương Bác.

“ Sáng mai tao còn phải đi làm, mệt không cựa được rồi!”

“ Con lạy bố, hôm nào bố chả phải đi làm! Đêm nào bố chả chơi đến khuya? Nhanh lên đi, lên chào ông chủ của công tuy Quang Hóa, cho có thêm không khí, tìm vài em chơi”

“ Tao tìm đâu được? Tao đâu phải chó săn!”

“ Nhưng mày là đệ tử của chó săn à! Chẳng phải mày quen với một đứa khá nổi tên Diệp Tử ư? Mày gọi nó đến phục vụ luôn đi, tao vừa ra ngoài tìm một túm mà chưa thấy”

“ Thế à? Thế mày tìm túm khác đi!”

“ Con nhỏ đấy ngon lắm, là đại ca muốn nó…”

“ Khỏi cần tìm, họ không có ở đó đâu”

“ Ồ……sao mày chắc thế? Thằng ôn con……Thôi không nói nhiều, nhanh ,nhanh,nhanh, đến đây nói tiếp!”

Tôi đưa Tiểu Vân tới V1, cái tay họ Châu, chủ tập đoàn Quang Hóa đang ngả nghiêng.

Tôi vẫn nghĩ về 10 gói cải bẹ, tâm trạng hẳn không tốt. Tôi đã không thể bỏ 10 gói cải bẹ ra khỏi đầu. Thằng Trương Bác cứ nghĩ hôm nay tôi vớ được vàng, vì bình thường một giọt rượu tôi cũng không biết uống, bình thường chỉ uống chút thôi, là lảo đảo dọc nghiêng rồi.
Nôn xong đầu tôi hơi nhức, vừa ra khỏi nhà vệ sinh tôi đâm sầm vào một người, một mùi nước hoa sộc thẳng lên mũi, tôi ngạt thở đến mức càng quay cuồng hơn

Chương 8.

Chưa nhìn rõ mặt người, đã thấy hay cánh tay khẳng khiu quàng lên cổ tôi, một mái đầu vàng khè cọ vào tai, Tiểu Ngọc dán chặt đôi ngực nở mềm của mình vào lưng tôi, thầm thì bên tai: “Cưnggg, cưng uống rượu à?”

Cô ta dìu tôi vào phòng riêng.

Đầu óc tôi quay cuồng, chỉ muốn nằm vật xuống đâu đấy để ngủ.

Mơ màng nghe thấy tiếng Trương Báć: “Lái xe được không?……Thôi khỏi, để anh em đưa mày về!Hả cái gì……à,à thế thì được, thế thì việc của hai bạn vậy….”

Tôi lòng mòng thấy thang máy.

Lòng mòng thấy hiện ra gương mặt Diệp Tử……

Mơ thấy Diệp Tử hôn tôi, mơn miết đầu lưỡi tôi…..

Mơ thấy Diệp Tử nói: “ Người anh toàn mùi rượu thôi……”

Tôi mơ thấy cùng Diệp Tử làm chuyện xác thịt, có hai ngày mà em gầy đi nhiều, ngực cũng teo lại……

Tôi mơ thấy Diệp Tử đi rửa người, giúp tôi mở máy lạnh……

Mơ thấy 10 gói cải bẹ muối đập liên hồi lên đầu tôi……

Mơ thấy tôi đi nhẹ, tìm lên tìm xuống không tìm thấy cửa vào……

Tôi tỉnh lại vì buồn tiểu.

Đầu đau như có ai tách đôi ra, chẳng lẽ 10 gói rau ấy lại có sức nén ép đến thế?

Tôi mở mắt, cái đầu tiên tôi nhìn thấy là một trần nhà, phía trên có treo một chiếc đèn 3 chùm, không phải của nhà tôi.

Rồi tôi nhìn thấy bức tường, trên tường treo một bức ảnh khá lớn, người con gái trong ảnh trông quen quen, hình như đã gặp qua ở đâu. Bức tường này cũng không phải của nhà tôi.

Đầu vẫn rất đau, quan trọng nhất là tôi không rõ tình trạng hiện tại, thây kệ, tôi muốn thoát hết chỗ nước trong bụng ra đã.

Vừa cựa mình, tay tôi đã chạm vào một tấm thân thơm nồng ấm áp, một khuôn mặt, mắt tôi đầy một màu vàng ruộm- Đây cũng không phải nhà tôi, nhà tôi không có cái màu này, đây là cái gì vậy…….tóc!

SƯ TỬ VÀNG!

Tôi hơi tỉnh lại!

Tiểu Ngọc quay lưng về phía tôi, người trần truồng, trên bụng chỉ đắp độc một chiếc khăn mỏng.

Và tôi? Có mặc mới là lạ!

Chẳng phải dài dòng nữa, việc này nói cũng chẳng tới đâu.
Tôi nhẹ nhàng mặc lại quần áo, và tìm ngay được nhà tắm

Giật nước xong, đậy nắp bồn cầu xuống, tôi ngồi thụp xuống nghĩ ngợi một lúc lâu, nhưng chẳng nghĩ ra được điều gì, tôi đờ ra như phỗng. Có một điều thật rõ, đó là tôi không yêu cô ta, kể cả thích cũng không có.
Rượu có thể làm loạn tính, ai nói mà đúng mười mươi.

Nếu tối qua không đưa mấy cô kia đi ăn, nếu chị y tá mở lưới cho tôi một đường thoát vào thăm Diệp Tử, nếu không phải tôi giận việc Diệp Tử biết tôi không kịp về vẫn sai tôi đi mua rau muối, nếu không phải thằng bạn Trương Bác gọi tôi đi Đá quí trần gian, nếu không phải vì tôi uống nhiều phải vào nhà vệ sinh nôn, nếu không phải Tiểu Ngọc đúng lúc đụng vào tôi ở cửa, tôi……nói không chừng có thể cô ta sớm đã mưu tính cả rồi.

Ôi, nếu……

Nếu Diệp Tử biết được việc này…….

Than ôi, đầu đau muốn chết, tôi thề là sẽ không bao giờ uống rượu nữa, ít nhất là không như tối qua hết nốc rượu tây lại nốc bia, uống như hôm qua chả khác tự mình chuốc mình say.

Ra khỏi phòng vệ sinh, tôi gọi điện về cơ quan xin nghỉ, tôi cần phải về nhà ngủ tiếp

Giờ đã là 11h kém mười.

Nghĩ rồi, tôi rút trong ví ra 3000 tệ(khoảng 6 triệu VNĐ) để dưới ấm trà bày ở phòng khách.

Tôi không muốn sau này có bất kì quan hệ nào với Tiểu Ngọc.
Lần đầu tiên làm tình phải trả tiền, mặc dù đang trong lúc nhầm lẫn không phân biệt được đối phương là ai.

Nghĩ lại tôi vẫn chỉ là một gã còn trẻ dại dột, cho dù việc tôi đã làm thật nhơ bẩn.

“ Hey, cưng, còn sớm mà? Cưng đang làm gì thế?” Tiểu Ngọc trần truồng bước ra từ phòng ngủ.

Bắt gặp tôi đang để tiền xuống bàn, trong vòng 5 phút, cô ta nhìn chòng chọc vào tôi, rồi nhếch mép cười. Tôi không thể hình dung nổi đây là kiểu cười gì nữa.

“Bao nhiêu?”

 “Ba nghìn”

“ Cũng biết luật phết nhỉ” Cô ta hất hất tóc, “ Em không cần!”

“ Em không cần, thật đấy!” Cô ta nói thêm, “ Anh muốn nghĩ thế nào thì tùy, em vẫn không cần, anh NỢ em một TÌNH NGƯỜI.”

Nói rồi cô ta vuốt vuốt tiền, đút nó vào túi quần tôi, tóm chặt lấy tay tôi, “ Lý Hải Đào, anh khinh em quá đấy, nếu em vì kiếm tiền, em có thể ngã giá với anh lúc anh còn tỉnh, hiểu không?”

Tôi lắc đầu không hiểu.

“ Được rồi, anh có việc thì cứ đi trước, cưng à, NHƯNG……hôm nay anh vẫn đi làm chứ?……3 rưỡi chiều anh qua đón em đi, chúng mình cùng qua đón Diệp Tử, hôm nay nó được ra viện rồi.”

“Thế còn……”

“ Thế còn cái gì, nào,lại ôm cái nào……”

Tiểu Ngọc siết lấy vai tôi.

 Ra khỏi căn nhà, tôi đến chỗ bậc thêm cạnh cửa và ngồi thụp xuống.
Tiền trong ví cộm lên, không thiếu một xu.

Chương 9.

Tôi đã nghĩ rất lâu, rốt cuộc tôi có nên xuất hiện dưới nhà Tiểu Ngọc vào lúc 3 rưỡi không, rốt cuộc tôi có nên cùng cô đến đưa Diệp Tử ra viện, tôi phải có biểu hiện thế nào khi đối diện với Diệp Tử.

Tiểu Ngọc quen biết với Trương Bác nữa, cô ta nhất định sẽ kể hết với Diệp Tử.

Tôi cũng chỉ là người bình thường, tôi chẳng chối từ việc con gái thích tôi, trớ trêu thay người thích tôi và người tôi thích không đội trời chung.

Lại phải nói thật, tôi có đôi phần lo sợ, chỉ nghĩ đến việc phải đối mặt với đôi mắt đẹp của Diệp Tử, lòng tôi ăn năn như đã làm một việc tội lỗi. Chuyện tình cảm khó nói được ai đúng ai sai, tôi biết Diệp Tử không hề yêu tôi, thậm chí em đã chọc nát tim tôi, nhưng……

2 giờ 50 phút, 3 giờ 5 phút, 3 giờ 10 phút……

Vào đúng 3 giờ 15 tôi tắt di động.

Tôi thà chọn lựa sự tháo chạy hơn là phải đối mặt với cái nhìn đầy sự trừng phạt.
  
Tôi chỉ hi vọng có cơ hội để Diệp Tử trực tiếp nghe tôi giải thích, nhưng một khi Tiểu Ngọc còn đó, sự việc chỉ càng thêm khốn. Chỉ trong một đêm nhân sinh quan và nguyên tắc làm người của tôi đã thay đổi quá nhiều, 25 năm qua, lần đầu tiên tôi đã bội ước, và cũng lần đầu tiên, tôi đã bỏ trốn bạt mạng.

Chỉ vì một người con gái.

Một người làm tôi mụ mị, làm tôi tiến thoái lưỡng nan.

Đầu vẫn đau, có cách nào cho tôi ngủ được bây giờ? Chỉ cần ngủ thôi là không nghĩ ngợi gì nữa.

Tôi mở ngăn kéo lấy ra một vỉ thuốc cảm, không ngờ cái thứ bỏ đi này vẫn còn tác dụng, chưa đầy nửa tiếng tôi đã thấy lơ lửng, đây đâu phải thuốc giải cảm, là thuốc chữa chứng mất ngủ đấy chứ.

Chuông điện thoại réo từng hồi từng hồi, tôi mơ mơ màng màng, phản ứng đầu tiên là: không thể là các cô ấy chứ?

Không thể nào, đây là chuông điện thoại nhà, không phải di động.
“Thằng này sao lại tắt máy? Không sao chứ? Đêm qua thế nào? Uống phiêu rồi chứ gì? Ha ha ha……..” lại là gã ranh con Trương Bác.
“ Không hề hấn gì, tôi có hơi đau đầu, gì đấy? Có việc gì không?”
“Tối thế nào? Tập hợp tí?”

“Không đi đâu, đang mệt lắm”

“ Dậy tí đi……ông đuội thế, uống có tí đã không dậy nổi à?” Thì ra hắn muốn rủ tôi cùng hội chơi bài mạn chược. Giết tí thời gian cũng tốt, tôi không muốn trong đêm nằm nhà nghĩ đến cô gái đó. Còn nếu vẫn mệt thì về ngủ tiếp, ngày mai đi làm bận rộn tất sẽ quên đi hết thảy.
Đêm đó tôi thua thảm hại, đã mất 1 vạn lại nợ thêm 3000.

Chúng tôi hẹn nhau đêm thứ hai cậu nào thắng thì chi tiền đi ăn hải sản ở nhà hàng Thuận Phong.

Chiều thứ hai tôi nhận được điện của Tiểu Ngọc. Chuông đổ được ba hồi tôi miễn cưỡng nhấc máy.

Tôi vừa áp tai vào ống nghe, đã nghe tiếng Tiểu Ngọc tru tréo trong điện thoại: “Cái anh Lý Hải Đào kia, anh có ý gì đấy, hôm qua đợi mãi anh không đến, gọi thì anh tắt máy, anh cũng gớm lắm……”

“ Không phải, thật sự anh đau đầu quá, ngủ lịm đi, di động thì hết pin, xin lỗi em nhé……”

“ Thế anh làm gì mà tỉnh dậy không gọi cho bọn em?”

“ Anh ngủ một giấc tới tận sáng nay, chẳng phải đó là giờ ngủ của bọn em sao? Anh đã định đến chiều gọi lại, nếu không vì bận quá……Thế anh không đến bọn em sao rồi…….”

“ Tụi em nhờ mấy người bạn khác thôi……Thôi không chấp anh nữa” giọng trong điện thoại ngừng bặt, rồi một âm thanh êm ái vọng ra: “ Thế hôm nay anh đến hay không đến thăm em nào, anh có nhớ em không, cưng?”

“ Hai ngày nay tôi rất bận, để sau nhé, Diệp Tử có sao không?

“ Chẳng sao nữa rồi, tối nay là nó lại đi làm. Anh quan tâm đến nó thế sao…….”

“ Cũng không hẳn……thôi không nói chuyện nữa, tôi phải nhận điện thoại……”

Sau khi tan ca, tôi đến ngân hàng rút ra 1 vạn tệ, rồi đi tiệm ăn hải sản Thuận Phong

Không ngờ, ở đây tôi đụng phải……

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s