Đáng tiếc không phải anh- Diệp Tử- chương 3


CHƯƠNG 3
Đôi khi, duyên phận nằm trong một cái chớp mắt nhẹ tựa lông hồng
Buổi chiều cuối thu, không khí đã se se lạnh.

Thật không cam tâm tình nguyện chút nào khi bị ba mẹ đẩy ra khỏi cửa, lại bắt đầu một cuộc hành trình dài.

Sau khi cảm giác mới mẻ của buổi ban đầu dần biến mất, tôi bắt đầu chán ghét những ngày chủ nhật, chán ghét mỗi cuối tuần lại phải đổi ba lần xe, vượt qua cả nửa Thượng Hải này để quay về trường. Tấm bảng tên trường như phát ra ánh hào quang lấp lánh thu hút cả thành phố, người ngoài thì chen nhau vỡ đầu để vào, còn người ở trong thì chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng được tốt nghiệp, thoát khỏi bể khổ.

Trên vai khoác một chiếc ba lô nặng chĩu, hay tay xách thêm túi táo lớn, tôi dùng đầu gối đẩy cửa vào phòng.

“Diệp Tử, cậu về rồi.” Một tảng thịt ở chiếc giường ngay cạnh cửa lao về phía tôi, “Nhớ chết đi được”.

Tôi bối rối, “Thật không ngờ mình lại được hoan ngênh đến thế?”, tôi liếc mắt sang nhìn Trúc Huyên, dấu túi táo đang cầm trên tay ra phía sau, “Không phải là cậu đang nhớ chúng đấy chứ?”.

“Mình là loại người đấy sao?” Trúc Huyên cười méo xẹo trề môi quay mặt vào tường.

Trong góc tường có một dãy các bình nước màu hồng được xếp gọn, chỉ duy nhất thiếu hai bình của Trúc Huyên. Tôi ném cái túi lên trên hòm đựng quần áo, tiếp theo là quăng ba lô lên giường, cười trêu: “Cậu lại bị mất bình nước à. Haizz, ai bảo cậu cứ nhất định phải mua cái bình màu xanh nhạt lạc đàn đó”. Tôi cười đến đau cả bụng, mắt híp lại.

“Cậu còn dám cười trên nỗi đau khổ của người khác sao?” Trúc Huyên thò ngón tay ra chọc tôi một cái, “Đây là lần thứ ba từ ngày nhập học rồi đấy”.

Tôi bị chọc đau kêu lên: “Sợ cậu quá rồi, Trúc Tử chết tiệt, ra tay mạnh quá đấy”.

“Mặc kệ, bây giờ cậu phải đi mua cùng với mình”, cô ấy bắt đầu níu vai tôi làm nũng, “Đi nhé”.

Tôi nổi hết cả da gà, “Trúc Huyên, cậu dùng chiêu này với bạn trai cũ chẳng phải là tốt hơn sao? Làm như vậy với mình cũng vô ích thôi”.
“Diệp Tử đáng chết, cậu mà còn nhắc tới hắn ta, thì đừng trách mình.” Trúc Huyên trợn mắt nhìn tôi, hừ mũi một tiếng.

Tôi biết mình đã chạm vào vết thương lòng của bạn, vội vàng lấy một quả táo trong túi ra đưa cho cô ấy, “Này, cầm lấy, coi như mình chuộc tội”.

“Thế này còn tạm được”, Trúc Hyên cười tít mắt nhận ngay, tiện tay giật chiếc khăn gần đấy lau lau, xoa xoa rồi đưa lên miệng cắn một miếng to. “Vừa giòn vừa ngọt, táo của cậu mang lần nào ăn cũng rất ngon.”

“Này, táo vẫn chưa rửa đâu.” Lần này thì đến lượt tôi trợn mắt nhìn cô ấy.

“Không sao, ăn bẩn sống lâu.” Trúc Huyên cắn nạo vỏ rồi nhổ xuống đất, cho vào miệng miếng cuối cùng, phủi phủi tay, kéo tôi “Đi thôi, đi mua bình nước”.

“Mình vừa mới tắm xong, mau bỏ cái tay bẩn của cậu ra.” Tôi làm động tác chặt tay, than trời: “Thô lỗ, cậu đúng là thô lỗ”.

“Đừng có bắt chiếc giọng ông già dậy môn quản lý học đó nữa, mình đang hận ông ấy đây.” Nhìn bộ mặt mướp đắng của Trúc Huyên, tôi cụt cả hứng.

Nhắc tới chuyện xấu hổ của Trúc Huyên hôm ấy, tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ, ai bảo cô ấy ngủ nướng dậy muộn, lại đúng vào tiết quản lý học của giáo sư Vương – sát thủ điểm danh. Tiếng “Có” ngày hôm đó đã thu hút mọi ánh nhìn trong lớp ra phía cửa, đầu bù tóc rối, cúc áo sơ mi thì cài lệch, và biệt danh “Thô lỗ” cũng ra đời từ đó, và cũng từ đó trở thành tiêu điểm của những câu chuyện cười trong khoa ngoại ngữ, đến cả đám trong phòng 430 bọn tôi cũng nhờ phúc của cô ấy mà tiếng nổi như cồn.

Nghĩ tới đây, tôi không nhịn được bật cười. Nhìn thấy cô bạn đang cau có không vui, nên cũng không đành trêu trọc thêm nữa.

Tôi dùng cùi chỏ thúc thúc vào Trúc Huyên, chỉ về mấy chiếc giường trống, “Những người khác đâu, còn chưa quay lại?”.

“Hẹn hò cả rồi, còn chưa quay lại chắc là vẫn đang ở nhà, chỉ có chúng ta ở đây cùng nhau trút bầu tâm sự.” Giọng điệu của cô vẫn còn vẻ bực tức lắm.

Nói ra kể cũng lạ, có thể là do khi còn học trung học đã bị quản lý chặt quá, bước chân vào giảng đường đại học ai ai cũng như con ngựa được tháo cương. Xu hướng của khoa ngoại ngữ là nam ít nữ nhiều, do đó con gái khoa ngoại ngữ nhanh chóng trở thành đối tượng tìm hiểu của các nam sinh khoa khác. Đặc biệt là hoa khôi phòng chúng tôi – Bối Tử Du (là do chúng tôi tự phong cho cô ấy), cũng là hoa khôi của cả khoa (được sự công nhận của nam sinh toàn khoa), chính là công chúa trong lòng nam sinh toàn trường, người theo đuổi cô ấy có thể xếp thành hàng dài từ quảng trường Nhân Dân tới bến Thượng Hải.

“Đừng có ghen tị nữa, mình với cậu đi mua bình nước.” Tôi móc ví tiền từ trong chiếc ba lô nặng trịch ra, quay đầu lại vẫn thấy Trúc Huyên đứng đó nói một mình.

“Diệp Tử, cậu nói xem vì sao hai đứa mình mặt mũi cũng không đến nỗi nào mà chẳng có ai theo đuổi nhỉ?”

“Cậu quên chuyện về 10 đại mỹ nhân đại học J chúng ta rồi à? Tài sắc vẹn toàn như Tử Du thật là hiếm có.” Tôi vỗ mạnh một cái từ phía sau, dọa cô ấy giật mình.

“Đấy là sự xúc phạm đối với chúng ta, cậu còn lấy ra làm chuyện cười được sao?” Trúc Huyên cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi trầm tư, tôi đẩy cô ấy ra ngoài, khóa cửa, vừa đi vừa nói: “Là xúc phạm cộng thêm vu khống, cậu cứ coi như đấy là do sự ghen tức của trường khác với chúng ta là được mà”.

Thật ra mà nói, con người Trúc Huyên là sự kết hợp giữa nét dịu dàng của con gái phương Nam và hào khí của con gái phương Bắc, chính sự kết hợp mâu thuẫn đó khiến bạn cùng phòng cô ấy sẽ không bao giờ cảm thấy nhàm chán.

Từ ký túc xá tới cửa hàng tạp hóa nhỏ trong trường phải đi qua một con đường rậm rạp và rất tối, đây là một trong những nơi khởi nguồn cho các câu chuyện về ma quỷ trong trường, nơi còn lại chính là các nhà vệ sinh ở hành lang của ký túc xá.

“Trúc Tử, cậu nhất định phải kéo mình đi theo, không phải là… sợ ma đấy chứ?” tôi cười ranh mãnh, mỗi lần đi qua con đường này tôi đều cố ý rùng mình ớn lạnh rồi thì thào vào tai Trúc tử.

“Diệp Tử chết tiệt!” Trúc Huyên thò tay ra cù tôi, khiến tôi cười phá lên.

Trêu trọc Trúc Huyên là thú vui nhất đời của tôi, cũng là một cách để làm cho cuộc sống sinh viên khô khan, buồn tẻ thêm chút sắc màu.
“Suỵt!”, tôi đưa một ngón tay lên môi.

“Cậu lại định làm trò gì nữa?” Cô ấy mắng tôi nhưng ngay lập tức cứng họng, còn vội vàng đưa tay sờ sờ vào chiếc bùa hộ mệnh nghe nói được xin ở trên núi Phổ Đà, lẩm bẩm: “Đồng ngôn vô kị, Đồng ngôn vô kị”.
Từ nhỏ tôi đã không tin mấy chuyện ma quỷ, nên vẻ mặt thành kính của cô ấy khiến tôi cười ngiêng ngả.

“Diệp Tử, đừng có cười nữa, cậu mau nhìn đi.” Trúc Huyên chỉ tay về phía chiếc ghế đá được đặt ở nơi khá khuất trên con đường một cách thần bí rồi kéo tôi nấp sau một cái cây, thập thò nhìn hai cái bóng đang vai kề vai ngồi quay lưng lại phía chúng tôi.
“Người yêu cũ?” Tôi bắt đầu thấy tò mò.

“Đội trưởng đội bóng đá, trưởng ban văn nghệ của trường, anh chàng đẹp trai nhất khoa máy tính – Hướng Huy.”
Trúc Huyên nuốt nước miếng.

“Chẳng phải cậu đã thề không phải dân ngoại ngữ thì không lấy sao? Giờ lại đờ đẫn ra thế kia?” Tôi nheo mắt, cố nhìn cho kỹ, nhưng với đôi mắt cận gần 3 độ lại không đeo kính nên tôi chỉ thấy một màu tối thui.
“Cắt. Đẹp cũng đâu thay được cơm. Nhìn thì còn được.” Sau khi chia tay mối tình đầu đầy đau khổ, cô ấy liền tuyên bố từ nay sẽ học tập phong thái yêu phóng khoáng tự nhiên của các đôi tình nhân nước ngoài.

Tôi nhìn chăm chú, “Người này nổi tiếng đến thế à? Sao tớ chưa từng nghe nói nhỉ?”.

“Diệp Tử, cậu từ sao hỏa rơi xuống chắc?” Trúc Huyên đập mạnh vào đầu tôi, thần sắc bỗng trở lên mơ màng, “Không biết người con gái bên cạnh cậu ấy là ai nhỉ…?”.

“Cậu quan tâm đến chuyện của người ta nhiều như thế làm gì? Mau đi thôi, đi nào.” Tôi nói rồi đẩy cô ấy bước đi, không buồn để ý tới anh chàng nổi tiếng kia, anh ta hẳn là miếng mồi ngon cho các Papazazi trong trường.

Siêu thị nhỏ này hẳn phải làm ăn rất tốt, hai nhân viên luôn chân luôn tay không hết việc, không chỉ vậy, ngoài cửa người chờ mua hàng còn đang xếp một hàng dài, vài sinh viên sốt ruột bắt đầu khó chịu càu nhàu.

Không khí trong siêu thị ngột ngạt, chật chội không còn kẽ hở cho gió lùa vào. Tôi nhíu mày, một tay vẩy qua vẩy lại lấy gió, tay kia với lấy vài gói mỳ ăn liền trên kệ.

Quả không ngoài dự đoán của tôi, Trúc Huyên với thẩm mỹ khác người, trên tay vẫn cầm hai bình nước màu xanh nhạt.

“Cậu không sợ lại mất nữa à?”

“Lần này sẽ viết tên của bản cô nương lên bình, xem kẻ nào dám lấy trộm nữa.” Cô ấy nhìn gói mỳ tôi đang cầm, liền giật lấy, “Cậu lại ăn thứ này à?”.

“Mình đang giảm béo, đừng có ngăn mình.” Tôi giật lại.

“Cậu toàn ăn mấy thứ này chẳng có tí chất nào cả.” Tôi im lặng không nói gì, cô bạn cùng phòng này rất quan tâm tới tôi.

“Cậu cứ coi như mình mua để dự trữ đi.” Bệnh chung của các cô gái, những kẻ luôn theo đuổi thời trang, những con nghiện shopping cuồng nhiệt. Hễ đến cuối tháng là túi rỗng tuếch, thường chỉ ăn mỳ tôm chống đói, đúng là một vòng tuần hoàn luẩn quẩn.

“Haizz, vậy mới nói mục đích cuối cùng của mình là tìm cho được một phiếu cơm dài hạn.” Trúc Huyên nhún vai, miệng hơi cong lên thổi tóc mái trước trán, một cơn gió nhẹ lướt ngang qua, mái tóc dài bay bay, so với mái tóc ngắn vén tai cố hữu 100 năm của tôi thì nữ tính hơn nhiều.

“Này! Diệp Tử.” Trúc Huyên híc vai liếc mắt.

“Mắt cậu bị chuột rút à?” Tôi cố ý trêu trọc cô ấy.

“Đi nào, sao phản ứng của cậu lúc nào cũng chậm hơn người khác thế?” cô ấy ghé tai tôi thì thầm, “Anh chàng đẹp trai tới rồi, tay nắm tay, cũng lãng mạn thật đấy”, rồi lắc lắc đầu, ra vẻ ngưỡng mộ vô cùng.

Tôi nhìn theo ánh mắt của Trúc Huyên, chỉ nhìn thấy hai tấm lưng, cô gái có dáng hình mảnh mai, cao ráo, người con trai thì cao hơn cô gái một cái đầu, vai rộng lưng to, cao lớn khỏe khoắn, tôi vẫn chưa có phúc được tận mắt nhìn thấy mặt anh chàng đẹp trai trong truyền thuyết ấy.

“Này, người ta đã đi xa rồi vẫn còn nhìn.” trong lúc nói chuyện, những người xếp hàng đợi trả tiền đã vơi đi một nửa, nên rất nhanh sau đó tới lượt chúng tôi, Trúc Huyên vẫn còn đứng ngây ra đấy mà nhìn đông ngóng tây, tôi phải kéo tai cô ấy mới hồi tâm.

Các tầng của ký túc xá lần lượt sáng đèn, chỉ có cửa sổ thứ 2 của tầng 4 tính từ phía trái tòa nhà vẫn tối đen như mực. “Mấy đứa nha đầu chết tiệt vẫn còn chưa về.” Trúc Huyên một chân đá bay viên sỏi dưới đất, “Mọi người đều cùng nhập học một ngày, tại sao đường tình duyên của mấy đứa nó lại tốt đến thế chứ? Tỷ lệ nam nữ trong khoa ngoại ngữ vốn không đồng đều, phải ra tay thật nhanh mới mong tóm được một tên”.

Tôi mỉm cười, mặc cho Trúc Huyên vừa đi vừa lảm nhảm, không buồn tiếp lời.

“Diệp Tử ở phòng 430?” Quản lý ký túc xá thò nửa đầu ra hỏi.
“Vâng, cháu đây dì Ngô.” Tôi cười ngọt lịm.

“Thư của cô, mau ký nhận vào đây.” Từ ô cửa sổ nhỏ thò ra một cuốn sổ, trông khá cũ kỹ, tôi vội vàng ký tên, nhận hơn 10 bức thư, vui mừng đi lên lầu.

“Mình nói này Diệp Tử, tuần nào cậu cũng nhiều thư nhất, chẳng trách đến dì Ngô vốn rất đãng trí mà cũng không bao giờ nhận nhầm cậu.” Trúc Huyên bắt đầu mở máy.

“Đừng có mà ghen tị, mình nhân duyên tốt.” Tôi búng tay tanh tách, thuận tay cốc vào trán cô ấy một cái.

“Lại vậy nữa, tiểu nhân đắc chí.” Cửa vừa mở ra, Trúc Huyên không buồn nói tiếp, quăng ngay đôi dép vừa tháo khỏi chân và bò lên giường với bộ dạng thảm hại.
“Cậu đúng là, đã dốt lại hay nói chữ”, tôi vẫy vẫy bức thư dầy nặng trong tay, “Cậu nên học theo Nhiên Nhiên nhà mình, người ta mới năm tuổi đã đọc Hồng Lâu Mộng, tám tuổi đọc Giản Ái”. Nhắc tới người bạn thân nhất của mình, tự nhiên tôi thấy lòng ấm áp vô cùng.

Trèo lên chiếc thang nhỏ ở cạnh giường để lên giường của mình, tìm một chỗ ngồi thật dễ chịu, cẩn thận mở thư ra, ung dung tự tại đọc lá thư dài với văn phong đa dạng của Uông Nhiên, cảm nhận những xúc cảm vui buồn của cô ấy.

“Diệp Tử, Diệp Tử”, tiếng gọi vọng sang từ phòng đối diện, “Từ ‘Yêu Thầm’ trong tiếng anh là gì?”.

“Mình không biết, cậu tự tra từ điển đi.” Tôi lờ đi, cô bạn này đúng là lười biếng, lười tra từ điển, lười tra tài liệu, cứ nghĩ rằng mở miệng ra hỏi là có người phải trả lời ngay.

“Mình học khoa Pháp, chẳng phải chuyên ngành của cậu là tiếng Anh sao, không hỏi cậu thì hỏi ai.” Một quyển từ điển từ giường bên kia bay vèo sang.

Tôi nghiêng người tránh, cười đắc ý, “Cậu không biết là mình phải siêu thế nào mới vào được trường này hay sao? Nhớ lại năm đó khi có điểm thi cuối cấp, ai ai cũng ngưỡng mộ tới rớt một con mắt luôn. Nhất là chủ nhiệm lớp mình, dự đoán mình chỉ vào được đại học loại II, nhìn thầy lúc đó đau khổ tự đánh vào miệng mới buồn cười chứ”.

Có một điểm mà tôi cố tình lược bớt, đó là nếu không có Lâm Sâm giúp tôi ôn tập vào trọng điểm, phụ đạo một cách có hệ thống, thì việc vào một trường đại học lớn mãi mãi chỉ là giấc mơ mà thôi.

“Đừng có đắc ý”, Trúc Huyên nhẩy tót sang giường tôi như một con khỉ, cầm cái gối ôm chen ngồi cạnh tôi, “Mà nghĩ lại, mình thấy Hướng Huy và người đàn ông trong mộng của cậu rất giống nhau”.

“Người đàn ông trong mộng của mình cậu cũng biết sao? Trúc Tử, cậu biến thành con giun trong bụng mình từ lúc nào thế?”

Biết cô ấy bắt đầu moi chuyện, tôi phải đề phòng ngay.

“Chẳng phải anh chàng XX đá bóng đấy là gì, bí mật bé xíu đó của cậu giấu sao được mình.” Cô ấy tự đưa tay vỗ vỗ ngực, bản chất của nữ bát quái bắt đầu lộ ra.

“Không hiểu thì đừng đoán mò, mình xem bóng chứ không xem người, đơn thuần chỉ là giải trí thôi.” Mặt tôi bắt đầu nóng lên, từng này tuổi rồi mà còn hâm mộ thần tượng với ngôi sao, nói ra thật mất mặt.

“Chậc, chậc, tin được cậu mới lạ.” Một tay véo má tôi, một tay cô ấy nhặt những lá thư lên xem, “Uông Nhiên, Lâm Sâm, Trương Lâm, Tiểu Yến… cũng nhiều đấy”.

“Cậu xem thì xem thôi, còn đọc lên làm gì?” Tôi tỏ vẻ không vui.
“Diệp Tử”, con người vô tư vô tâm như cô ấy không hề nhận ra là tôi đang bất mãn, vẫn tiếp tục hào hứng nói, “Haizz, Lâm Sâm của cậu vẫn chưa cam lòng, mỗi tuần một lá, sấm đánh cũng không thay đổi, lẽ nào cậu không hề cảm động?”.

“Mình và anh ấy chỉ là bạn bè, bạn bè cậu hiểu không?” Tôi giật lại những bức thư từ tay Trúc Huyên dúi xuống dưới gối, cứ để cô ấy đọc tiếp thì không biết còn nói ra những lời gì nữa.

“Cắt, đừng có nói với mình rằng cậu tin giữa nam và nữ tồn tại thứ tình bạn đơn thuần đấy”, cô ấy gõ gõ mười đầu ngón tay xuống giường.
“Tin thì sao mà không tin thì sao?” Tôi chậm dãi trả lời.

Trúc Huyên cầm cây bút bi tung lên cao rồi giơ tay ra đón lấy, cây bút vẫn còn quay thêm một vòng trong tay cô ấy. “Cậu tự nghĩ đi, kinh nghiệm tình trường của cậu còn ít quá, xin phép cáo từ, mình đi học từ vựng đây.”

Cô ấy quay người nhanh nhẹn xuống khỏi giường, tay cầm cuốn sách tiếng pháp miệng làm bộ lẩm nhẩm.

Sau mười giờ, các bạn cùng phòng cũng bắt đầu kéo về, còn sau khi tắt đèn là khoảng thời gian bắt đầu một ngày mới, khuôn viên trường cũng là nơi bắt đầu của những tin đồn lan truyền.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s