Đáng tiếc không phải anh – Diệp Tử- Chương 2


Chúng tôi, một người là mùa hè còn người kia là mùa thu,

Lần đầu gặp nhau, tôi không biết rằng sau này chúng tôi lại trở thành bạn thân…

Trúc Huyên là người bạn đầu tiên mà tôi quen khi bước chân vào đại học. Hôm đó là ngày các tân sinh viên tới làm thủ tục nhập học, thực ra tâm trạng của tôi vô cùng vui vẻ. Tôi đã thực sự bước vào cuộc sống tự lập xa nhà.

Sau khi tôi đã làm mọi thủ tục theo trình tự ghi trên giấy báo nhập học: đăng ký, nộp học phí và đi nhận những vật dụng cần thiết hàng ngày, tôi đẩy cửa bước vào phòng 430 của ký túc xá. Lúc đó, cô ấy đang run rẩy trên chiếc thang nhỏ, ra sức móc một cái dây màn, quay đầu lại nhìn tôi, khuôn mặt đầy mồ hôi và bụi bẩn, lem nhem như một con mèo tam thể, trông rất buồn cười. Cô ấy chớp chớp đôi mắt đen láy nhìn tôi và cười rất tươi, vẻ mặt chân thành ấy khiến tôi cảm động.

Tôi chưa kịp tự giới thiệu thì sự việc xảy ra sau đó nằm ngoài khả năng dự đoán của tôi.

Tôi chỉ kịp nhìn thấy cô ấy cong người và dũng cảm nhảy phốc xuống đất, trợn mắt há miệng nhìn màn rơi tự do đẹp như trong phim của cô ấy. Cùng với cú nhảy đó là tiếng bing bing bing bing liên tiếp. Những chiếc lọ, bình trên nóc tủ ở góc tường cùng với chậu rửa mặt, rửa chân, tất cả rơi tứ tung dưới đất, còn cô ấy thì ngồi ở giữa đám lộn xộn ấy, nhìn tôi với vẻ mặt hết sức vô tội.

Sau vài giây quá đỗi bất ngờ, tôi phá lên cười, màn chào hỏi, đón tiếp kiểu này thật khiến người ta nhớ lâu.

Đó là cảnh tượng của lần gặp đầu tiên. Không ngờ, mọi việc mới chỉ là bắt đầu. Những lần tán gẫu trước khi ngủ trong phòng ký túc lại một lần nữa khiến tôi hiểu thêm về tính cách mạnh mẽ của cô ấy.

Buổi sáng chúng tôi sắp xếp phòng trong ký túc xá, buổi chiều tham dự lễ khai giảng và đại hội diễu hành. Thời trung học, đây là nghi lễ bắt buộc bắt đầu mỗi học kỳ. Không ngờ lên đại học vẫn không thoát được những màn này. Sau một ngày bận rộn, các bạn cùng phòng ai cũng mệt mỏi rũ rượi, kéo nhau về phòng. Đám con gái khi ngồi với nhau thì không thiếu đề tài để nói. Thế là chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết như quen biết từ lâu.

Cô gái có khuôn mặt như búp bê chính là Mai Mai, người nhiều tuổi nhất trong phòng ký túc có bảy người này, và đương nhiên cô ấy phải đảm nhận chức vụ trưởng phòng.

Bối Tử Du, ăn nói nhỏ nhẹ, dáng vẻ dịu dàng, ngồi ở đầu giường nghe chúng tôi thảo luận, không nói gì nhiều, nhưng những câu nói hài hước thêm vào rất đúng lúc của cô ấy khiến tôi cười nghiêng ngả.

Còn Trần Đông, Trúc Huyên bỗ bã đặt cho cô ấy nick-name là Bí Đao. Thực ra, cô ấy trắng nõn nà, lại thêm hai núm đồng tiền rất đáng yêu, nick-name này rất hợp.

Cái tên đẹp nhất thuộc về Liễu Như Yên. Theo như suy đoán của cô ấy, thì là khi mẹ cô ấy mang thai, chắc nghiền rất nhiều truyện của nữ văn sĩ Quỳnh Dao, vì thế lúc nào cũng mong cô ấy giống các nữ nhân vật chính trong truyện, duyên dáng yểu điệu như cây liễu, mờ ảo như sương như khói. Theo cách nói ác ý và cũng có phần ghen tức của Trúc Huyên thì cô ấy thật xứng đáng với những gì mọi người mong đợi, cái tên rất hay, nghe như khói tản mây tan, hồn ma tan biến vậy!

Trình Anh, nữ sinh duy nhất trong phòng là người ở nơi khác tới, vô cùng đam mê truyện võ hiệp. Cô ấy mang theo hai cái va li thì một cái chứa đầy những bộ tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, thứ “lương thực tinh thần” không thể thiếu của cô ấy. Châm ngôn của cô ấy là: có thể không ăn cơm, nhưng không thể không đọc Kim Dung. Về mức độ sùng truyện kiếm hiệp của cô ấy thì có thể thấy rõ từ chính cái tên. Đệ tử của Hoàng Dược Sư, xinh đẹp như tiên nữ, lại một lòng một dạ với Dương Quá, tuy nhiên tấm chân tình đó lại được giấu kín trong lòng, cũng từng để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong tôi.

Không biết là do trùng hợp hay do giáo viên cố ý sắp xếp, bảy người với bảy tính cách khác nhau được phân vào ở cùng một phòng, đều thuộc cung Thiên Bình. Điều này khiến chúng tôi thấy rất vui.

Cứ mười giờ là ký túc xá tắt điện, chúng tôi đều lên tiếng tỏ vẻ bất bình nhưng rồi cũng ai về giường người nấy.

Đang là thời khắc giao mùa, cuối hè đầu thu, thời tiết rất ẩm ướt, nhưng chỉ cần vận động nhẹ là trán cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Tôi lần xuống dưới gối tìm công tắc của chiếc quạt mini, bấm được nút quay, một làn gió mát thổi tới thật dễ chịu. Trong lúc đó, tiếng cánh quạt chuyển động, những tiếng ù ù cứ như thúc thẳng vào tai. Đúng lúc tôi đang mơ mơ màng màng sắp ngủ, thì Trúc Huyên ở giường đối diện đột nhiên nói: “Này các cậu, có muốn nghe mình kể chuyện cười không?”.

“Được đấy”, tôi đột nhiên thấy hứng thú, liền lên tiếng hưởng ứng.

Mấy người còn lại thấy vậy cũng vui vẻ thò nửa người ra khỏi giường, giục: “Mau kể đi”.

Trúc Huyên hắng hắng giọng, làm ra vẻ thần bí. “Là chuyện hơi tục, mình phải nói trước thế, sau này đừng có nói là bị mình làm hư đấy.”

Có tiếng cười rúc rích vang lên, không biết là của ai. Trúc Huyên không thèm để ý, thấy chúng tôi không ai phản đối liền “vèo” một cái ngồi dậy, khoanh chân như lão tăng nhập tịnh, chậm rãi nói: “Có một người đàn ông, thân hình cao lớn, diện mạo tuấn tú, lại vô cùng giàu có, là mẫu người đàn ông trong mơ của tất cả các cô gái. Nhưng một người đàn ông toàn diện như vậy lại không thể tìm thấy cho mình một nửa lý tưởng, không phải vì anh ta đòi hỏi quá cao, mà bởi vì anh ta có bệnh khó nói”.

Kể tới đây, Trúc Huyên dừng lại, Liễu Như Yên nói chen vào: “Không phải là anh ta có tật xấu gì đấy chứ?”.

Trúc Huyên cười “hắc hắc” rồi kể tiếp: “Chỉ cần anh ta mở miệng ra nói, thì những cô gái đang hẹn hò với anh ta liền bỏ chạy mất dép. Nguyên nhân chính là giọng nói vừa sắc vừa ẻo lả của anh ta, chẳng khác gì giọng của các thái giám. Vì điều này mà anh ta buồn khổ rất lâu. Một hôm, không cam tâm bị người khác cười chê anh ta tới bệnh viện cầu cứu bác sỹ.

Sau khi bác sỹ tiến hành các xét nghiệm kiểm tra sức khỏe tổng thể cho anh ta, liền nói với anh ta rằng phương pháp duy nhất để thay đổi giọng nói là biến anh ta thành một thái giám thật sự, ngoài cách này ra, không còn cách nào khác. Một thanh niên đang ở thời tuổi trẻ sung sức thế này, làm sao dễ dàng đi vào khuân phép được. Do dự rất lâu, cuối cùng anh ta cũng quyết định không chữa nữa. Cùng với thời gian, tuổi tác ngày càng tăng, bạn bè lần lượt lấy vợ sinh con, chỉ có anh ta vẫn chăn đơn gối chiếc, trong lòng không trảnh khỏi buồn khổ. Thế là vào một buổi chiều muộn, anh ta một mình đi ra bờ biển cho khuây khỏa. Thấy xung quanh có rất nhiều người đang bơi, anh ta cũng ngứa chân ngứa tay, muốn xuống nước. Anh ta được cảnh báo rằng trong phạm vi một kilomet là vùng an toàn, ra ngoài vùng đó sẽ có cá mập.

Anh ta bơi một lúc, thấy tâm trạng khá hơn rất nhiều, cứ thế vui vẻ bơi tiếp mà quên mất lời cảnh báo kia, càng bơi càng xa, dần dần bơi ra khỏi vùng an toàn. Một cơn gió mang theo mùi tanh hôi thổi đến, bên tai dường như có tiếng người đang gọi mình. Lúc đó anh ta mới sực nhớ ra lời cảnh báo, vội vàng bơi vào bờ, nhưng không kịp nữa. Mắt anh ta hoa lên, vài con cá mập đang hung hãn lao về phía anh ta. Thấy phía thân dưới đau nhói, và trên mặt nước nổi lên những vệt máu dài, trong lúc hoảng loạn anh ta chỉ kịp kêu lên: “Cứu tôi với, cứu tôi với”.

Những lời miêu tả của Trúc Huyên rất sinh động, như chính mắt cô ấy nhìn thấy tất cả vậy, tôi hoàn toàn bị chìm trong không khí hoảng loạn, nguy cấp ấy. Đầu tiên cô ấy dùng giọng kim sắc nhọn để kêu lên vài tiếng “Cứu tôi với, cứu tôi với” sau đó cúi đầu xuống, dùng tay chặn ở cổ họng để hét lên những tiếng vừa lớn vừa thô: “Cá mập đến, cá mập đến”.

Trong phòng im lặng như tờ, cảm giác như có thể nghe thấy tiếng cây kim rơi xuống đất. Tôi vẫn đang chờ Trúc Huyên kể tiếp, nhưng cô ấy cứ ngồi đó và không nói gì. Hết rồi sao? Không đầu không cuối thế mà cũng gọi là chuyện. Tôi không thể nhẫn nại được nữa, liền hỏi: “Trúc Huyên, sao giọng cậu lại thay đổi như thế?”.

Sau một hồi im lặng, cả phòng vỡ òa ra trong những tràng cười lớn. Liễu Như Yên và Mai Mai cười nghiêng ngả, Trình Anh và Trần Đông thì ôm bụng, gập cả người xuống. Đến người được cho là hiền lành dịu dàng như Bối Tử Du mà cũng không nhịn được cười. Trúc Huyên đứng thẳng dậy, gầm lên: “Diệp Tử đáng chết, chính cậu mới là người thay đổi giọng nói”. Câu nói này lại châm ngòi cho một trận cười tiếp theo, chỉ có tôi là chớp chớp đôi mắt ngây thơ, không hiểu rút cục mình đã nói sai điều gì.

Cho tới tận khi người quản lý ký túc đi tới gõ cửa đánh tiếng nhắc nhở, bọn họ mới chịu im lặng.

Phải rất lâu sau đó, tôi mới ngộ ra hàm ý của câu chuyện cười, và cũng từ hôm ấy, mỗi khi nhắc tới cá mập thì tôi và Trúc Huyên trở thành đối tượng để các bạn trong phòng trêu trọc. Cũng vì thế mà không ít lần tai tôi bị Trúc Huyên trút giận.

Đương nhiên, sau buổi tối hôm ấy, cả phòng chúng tôi trở nên gần gũi, thân thiết hơn, tạo dựng được nền tảng vững chắc cho một cuộc sống chung hòa bình và giúp nhau cùng tiến bộ cho cả bốn năm về sau.

Advertisements

One comment on “Đáng tiếc không phải anh – Diệp Tử- Chương 2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s