Tình yêu là một lần cảm cúm- C4 (tiếp)


Một buổi sáng sớm hai tuần sau, y tá giúp Bảo Lam tháo băng quanh mắt dưới sự hướng dẫn của bác sĩ. Lâu ngày không nhìn thấy ánh sáng, cô chớp chớp mắt, trong ánh sáng mờ mờ, hình như cô nhìn thấy Ân Tá đứng đằng sau bác sĩ, cô lập tức mở lớn mắt, đúng là anh!

– Anh… sao anh lại ở đây? – Cô lắp bắp hỏi. Ân Tá gầy đi rất nhiều, hai mắt thâm quầng. Bác sĩ và y tá đồng loạt nói:

– Anh ấy à? Sợ cô đuổi anh ấy đi nên không dám lên tiếng. Lúc nào anh ấy cũng ở đây, suốt nửa tháng rồi! Còn dặn chúng tôi không được nói cho cô biết!
Vậy nửa đêm cô gọi tên anh, hỏi y tá có ai tới thăm cô không… Những chuyện này Ân Tá đều biết? Bảo Lam đỏ mặt.

Cô y tá ôm mặt:

– Nếu tôi mà có một anh người yêu vừa chung tình vừa đẹp trai như thế…

Ân Tá nắm tay cô, dìu cô xuống giường, giúp cô mặc áo khoác ngay trước sự chứng kiến của mọi người. Anh mua một đôi tất và một đôi dép lê mới, quỳ xuống xỏ vào cho cô. Khi bàn tay ấm áp của anh chạm vào đôi chân lạnh giá của cô, mấy cô y tá bên cạnh đều thì thầm với nhau:

– Nếu có người đối xử với mình tốt như vậy…

Đúng vậy, Bảo Lam, có người đối xử tốt với mày như thế, mày còn đòi hỏi cái gì? Giây phút đó, hình như cô đã nghĩ thông suốt, nắm chặt tay anh:

– Sau này… cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng không được lừa em.

Ân Tá sững sờ rồi vội vàng đáp:

– Sau này chúng ta không có bí mật gì giấu nhau nữa, sẽ không bao giờ xa nhau.
Hai người nắm chặt tay nhau, cô không khóc, nhưng nhìn thấy ánh sáng của một
giọt lệ ấm áp trong đáy mắt anh.

Không rời xa. Không bao giờ rời xa.

Vết thương coi như đã khỏi, Bảo Lam thông báo tin này cho người mẹ vẫn đang ở dưới quê. Bà Âu Dương Tú vội vàng quay lại, đón con gái ra viện.

– Mẹ, đây là… – Bảo Lam đỏ mặt. – Bạn trai của con, Lâm Ân Tá.
Lâm Ân Tá?

Âu Dương Tú kinh ngạc, mấy túi đồ trên tay rơi xuống đất. Ân Tá nhiệt tình đón một cái túi lớn trong tay bà, nhưng Âu Dương Tú không chịu buông tay.

– Bác gái, để cháu giúp bác.

– Không, không… – Âu Dương Tú hoảng sợ nhìn Ân Tá. 10 phút trước, bà nghĩ tới cô con gái đang bị thương, vô cùng lo lắng, nhưng 10 phút sau, trong trái tim bà không chỉ có sự lo lắng mà còn là những suy đoán, căm hận và hoảng sợ, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Về tới nhà, Âu Dương Tú đi nấu một nồi canh tẩm bổ. Ân Tá cẩn thận bế Bảo Lam ra ghế, đặt một bát canh trước mặt cô rồi múc từng thìa cho cô uống.

– Nóng không? – Anh hỏi.

Cô ngơ ngẩn cười, nụ cười rất ngọt ngào:

– Không nóng. – Hạnh phúc tràn đầy trên khuôn mặt cô. Người mẹ ngồi trên chiếc ghế khác uống canh, chiếc thìa sứ khuấy đều trong bát, vang lên những tiếng lạch cạch.

– Anh Lâm. – Bà lên tiếng gọi anh.

– Bác cứ gọi cháu là Ân Tá được rồi.

– Ồ, Ân Tá. – Bà đặt chiếc thìa xuống, đứng lên. – Cậu qua đây với tôi, ngoài ban công có một cái móc bị hỏng…

– Mẹ, mẹ coi anh ấy là thợ sửa cho nhà mình hả? – Bảo Lam trách mẹ. Bà lườm cô rồi cười nói. – Còn chưa gả cho người ta mà đã quên mẹ rồi.

– Mẹ! – Bảo Lam đỏ mặt, không biết nói gì. Ân Tá đặt chiếc thìa vào tay cô. – Em tự uống đi, ngoan nhé! – Anh xoa đầu cô rồi theo Âu Dương Tú ra ban công.

– Bác gái, cái móc nào bị hỏng? – Ân Tá ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ nghe thấy tiếng thở dài lạnh lùng của người mẹ:

– Cậu Lâm, coi như tôi cầu xin cậu, tránh xa Bảo Lam nhà tôi ra được không?

– Cái gì ạ? – Trái tim anh nặng trĩu. – Bác… thấy phiền vì vụ tai nạn năm đó?

– Nếu là cậu, cậu quên được không? – Bà nói, anh mắt tràn đầy sự oán hận. – Bảo Lam lúc nào cũng nghiêm túc trong tình yêu, bây giờ nó đang yêu nên nói gì nó cũng không nghe đâu. Có ngày nào đó cảm giác này qua đi, chắc nó cũng thấy phiền lòng! Bố nó qua đời có liên quan tới cậu, cậu có chối được không?
Anh im lặng. Những việc này không phải là anh không nghĩ tới, anh còn sợ mất đi Bảo Lam hơn bất cứ người nào khác. Cho dù chỉ là giả thiết, anh cũng đã thấy trái tim mình đau nhói. Ân Tá ngập ngừng:

– Bác gái… Những việc này cháu đã bàn với Bảo Lam, chúng cháu đều tin rằng…

– Tin cũng vô dụng!

Lần đầu tiên Ân Tá thấy bà tỏ ra kích động như vậy, sắc mặt bà nặng nề, rõ ràng là đang lo lắng, nhưng cũng đang do dự, không biết nên nói thế nào.

– Cứ cho là lúc trước tôi có lỗi với mẹ con cậu, sau đó chồng tôi qua đời, coi như đã trả món nợ này, tôi cầu xin cậu, cậu đừng trả thù con gái tôi…

– Bác gái! – Anh hạ thấp giọng khẩn cầu. – Bác phải tin cháu… – Xoảng! Trong phòng khách vang lên tiếng vỡ của đồ sứ, Ân Tá biết có chuyện chẳng lành, vội chạy nhanh tới, thấy Bảo Lam đã ngã xuống khỏi ghế, khuôn mặt đỏ bừng. Bát thìa bằng sứ vỡ khắp nền nhà.

– Tội nghiệt mà! – Người mẹ kêu lên đau đớn.

– Em chóng mặt quá, thế là… – Cơ thể Bảo Lam vẫn còn rất yếu. Ân Tá dìu cô đứng lên, trong đầu lại vang lên câu nói của bà Âu Dương Tú lúc nãy…

“Cứ cho là lúc trước tôi có lỗi với mẹ con cậu, sau đó chồng tôi qua đời, coi như đã trả món nợ này, tôi cầu xin cậu, cậu đừng trả thù con gái tôi…”.
Ánh mắt khẩn cầu của Âu Dương Tú khiến anh không biết phải làm thế nào.
Tiếng điện thoại vang lên gấp gáp, Ân Tá liếc vào màn hình, là mẹ anh gọi tới. Mẹ anh rất ít khi gọi điện tới cho anh.

– Con trai, về nhà ăn tối, Quý Vãn tới đây chơi. – Nghe giọng nói có thể biết hôm nay tâm trạng của mẹ anh rất tốt. Ân Tá vừa nghe đã thấy có gì không ổn, bèn hạ thập giọng, từ chối:

– Mẹ, tối nay con không về ăn cơm đâu, có việc.

– Con có việc lớn bằng trời cũng phải về đây cho mẹ. Trừ phi con không nhận người mẹ này nữa. – Mẹ anh lên tiếng rồi cúp mạnh điện thoại. Bảo Lam cố đứng vững, hỏi:

– Mẹ anh gọi tới hả?

– Ừm, cũng không có việc gì.

– Chắc chắn là có việc rồi, nhìn sắc mặt anh khó coi quá. Anh chăm sóc em lâu thế rồi, mau về nhà xem thế nào đi. – Cô nói. – Nếu không mẹ anh lại trách em cướp mất con trai bà.

– Vợ anh bắt đầu từ lúc nào lại hiểu chuyện như thế? – Ân Tá véo nhẹ má Bảo Lam, nụ cười ngoan ngoãn của cô như một đóa hóa cúc vàng rực trong ánh nắng mặt trời, ấm áp và ngọt ngào.

Nhà Ân Tá nằm ở “khu nhà giàu” rất có tiếng trong thành phố, những người sống ở đây đa số đều là những người giàu có và quyền lực tới mức sợ mình bị người khác ám sát hoặc bắt cóc. Xung quanh khu này được canh gác rất nghiêm ngặt, nhà nào cũng có thang máy ra vào, trên đường thi thoảng sẽ có những chiếc xe sang trọng đi qua, rất ít khi nhìn thấy người nào khác ngoài bảo vệ. Xe của Ân Tá vừa lái qua cánh cổng lớn của tòa nhà, bà mẹ trong phòng khách đã nhìn thấy con trai về nhà qua camera, vui vẻ sai người làm đi mở cửa.

– Ôi… đúng là Ân Tá nhà chị về rồi. – Dì Tiêu cố gắng kéo dài chữ “ô”, cô gái Quý Vãn bên cạnh đứng lên, ngọt ngào gọi “anh yêu”.

– Chị xem Vãn Vãn nhà chúng tôi, bao nhiêu năm không gặp Ân Tá rồi mà mở miệng ra vẫn còn gọi “anh yêu”. – Dì Tiêu nhìn mẹ Ân Tá cười, hai bà già trao đổi ánh mắt cho nhau như đã hoàn thành một thỏa thuận nào đó. Ân Tá thầm kêu khổ trong lòng, lại nhìn thấy ánh mắt đưa tình của Quý Vãn, lập tức hiểu ra mục đích mẹ mình cứ nằng nặc gọi anh về ăn cơm bằng được.
Nếu xét về ngoại hình, Quý Vãn đúng là một cô gái được lòng các chàng trai. Cao 1m67, thân hình và khuôn mặt đều đẹp, là người tình trong mơ của rất nhiều người, những lời mời đóng phim không bao giờ dứt. Chỉ tiếc là Ân Tá cảm thấy cô “đẹp thì có đẹp, nhưng không có hồn”. Cô nói chuyện nhõng nhẽo, luôn học theo cách Sử Tương Vân gọi Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng, rõ ràng phải gọi anh là “anh hai” thì từ nhỏ đã cố tình gọi chệch đi là “anh yêu”, khiến mọi người đều gán ghép anh cho cô.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s