Tình yêu là một lần cảm cúm- C3 (tiếp)


Ân Tá giữ cậu lại:

– Bảo em nhận tội thay không phải ý của anh, khi đó anh nằm trong bệnh viện, còn hôn mê, sau khi tỉnh dậy mới biết bố bắt em đi nhận tội thay anh! Em tin anh, anh không hại em đâu!
Một sự lạnh lùng đáng sợ dâng lên trong đáy mắt A Triệt.

– Anh bảo tôi tin anh? Anh sẽ chuyển tài sản sang tên tôi?

– Anh nói được làm được.

– Vậy sao anh không viết vào di chúc? Tại sao bây giờ anh không
chết luôn đi?

Chết đi. Chết đi.

Tại sao bây giờ anh không chết luôn đi?

– Anh… – Ân Tá đang định phân bua, bỗng cảm thấy một dòng nước tanh tanh dâng lên trong cổ họng rồi tràn ra ngoài. Anh không kịp cúi người xuống, lòng bàn tay đang bịt miệng đã thấm máu, máu chảy tràn qua các kẽ tay, anh như cảm thấy hơi thở của Thần Chết đã rất gần. Anh kinh ngạc nhìn vệt máu trong tay mình, tốc độ xâm nhập của con ma bệnh vượt quá dự liệu của tất cả mọi người.

– Anh, anh… – A Triệt thấy anh ném chiếc khăn giấy thấm đầy máu vào thùng rác trong ô tô. – Đừng có giả vờ, vở kịch này không lừa được tôi đâu!

– … – Đầu anh nặng chình chịch, Ân Tá dựa vào thành xe nghỉ ngơi, nhưng không đứng vững được, người khẽ nghiêng đi rồi đổ xuống đất.

– Này! Sao lại như thế? Từ trước tới giờ sức khỏe của anh rất tốt mà! – A Triệt dìu anh đứng lên.
Cơ thể của Ân Tá như một cục bông mềm, không có chút sức lực nào, một lúc lâu sau mới hồi phục lại.

– Anh, rốt cuộc anh bị làm sao?

– Mấy tuần trước đi kiểm tra sức khỏe, phát hiện bị mắc bệnh dạ dày. – Ân Tá an ủi cậu. – Yên tâm đi, không nặng lắm.

– Vậy sao anh… – A Triệt ý thức được rằng có việc gì đó đáng sợ hơn sắp xảy ra. Lâm Ân Triệt từ nhỏ đã lười biếng, thích hưởng thụ nhưng không thích làm việc, cho dù là con nhà tỷ phú thì cũng có ngày miệng ăn núi lở. Cậu đã tính toán là sẽ lấy một ít cổ phần từ chỗ anh trai, không cần lo việc ở công ty, chỉ cần ngồi không hưởng lợi nhuận được chia là được rồi. Hôm nay anh trai bị bệnh, trọng trách của gia tộc chẳng phải sẽ chỉ do mình cậu gánh vác hay sao? A Triệt nhớ lại hồi nhỏ cùng anh trai ra bờ sông chơi xây lâu đài cát, mỗi lần mặt trời đã xuống núi, cậu vẫn khóc lóc không chịu về nhà, hai anh em người dính đầy cát về tới nhà lúc nào cũng không tránh được bị bố đánh cho một trận, những lúc đó đều là anh trai đứng ra bảo vệ cậu, một mình gánh vác toàn bộ trách nhiệm.

Cơn gió lớn bên bờ sông thổi về biết bao ký ức ấm áp những ngày xưa cũ, A Triệt đang định dìu anh trai vào xe nghỉ ngơi thì trong đầu lại xuất hiện cảnh tượng của vụ đụng xe 4 năm trước.
Cậu đã uống khá nhiều trong bữa tiệc, gọi anh trai lái xe tới đón. Tối hôm đó cảnh đêm rất đẹp, trong không khí tràn ngập ý thơ. A Triệt nửa nằm nửa ngồi ở ghế sau, đôi mắt mông lung nhìn anh trai lái xe như bay. Anh trai cậu đang đuổi theo một chiếc xe nhỏ màu trắng, hai chiếc xe âm thầm đua với nhau. Tốc độ và những cú xóc khiến A
Triệt buồn nôn, cậu gọi:

– Anh, lái chậm một chút.

Lời còn chưa nói xong, trước mặt xuất hiện một ngã rẽ, chiếc xe màu trắng hình như muốn vượt xe Ân Tá ở ngã rẽ đó. A Triệt nghiêng người về sau, cảm thấy rõ ràng xe của mình đang tăng tốc, anh trai nhanh chóng lái qua ngã rẽ, nhưng chiếc xe trắng thì lại không may mắn như vậy, lao thẳng vào thanh chắn đường!

Anh trai không ngờ chiếc xe sau lưng mình bị đâm, hơi lơ đãng một chút, không kịp tránh chiếc xe tải đằng sau ngã rẽ đang bị nổ lốp, đâm thẳng vào đó, trong phút chốc, trán anh chảy máu rồi lập tức rơi vào hôn mê.

A Triệt ngã ra khỏi ghế sau, tỉnh rượu. Chiếc đệm ôm lúc ngủ và tấm thảm dày trải sàn xe vô tình làm đệm cho cậu nên cậu không hề bị thương.

– Anh! Anh! – Cậu sợ hãi gọi Ân Tá, nhưng không có tiếng trả lời. Cậu xuống xe, thấy ba người ngồi trong chiếc xe trắng không có động tĩnh gì, một sợi dây thép nhỏ xuyên thẳng vào não trái của người lái xe.

A Triệt ngã ra đằng sau, hai chân mềm nhũn.

– Có chuyện rồi! Có chuyện rồi! – Cậu hồn xiêu phách lạc bò về xe của mình, trong lúc hoảng sợ không nhớ ra việc phải gọi xe cấp cứu mà chỉ biết gọi về nhà.

Bố mẹ cậu còn tới sớm hơn cả cảnh sát, sau khi bác sĩ đưa Ân Tá đi, bố bèn kéo A Triệt lúc đó còn chưa tỉnh hẳn rượu về một bên, dạy cậu lát nữa gặp cảnh sát thì nên nói thế nào.

– Con nói rằng người lái xe là con, chiếc xe phía sau muốn vượt xe mình nên mới gây ra sự cố. Hiểu chưa? – Ý của bố là bảo A Triệt nhận tội thay cho anh.

– Tại sao? – Cậu tỏ ra bất bình. – Rõ ràng là anh lái, liên quan gì tới con?

Bố bèn thay đổi sắc mặt:

– Sao lại không liên quan tới con? Nếu con không gọi Ân Tá tới đón thì đâu có xảy ra chuyện này? Tai nạn giao thông chẳng có gì to tát cả, bỏ tiền ra lo liệu, cùng lắm là bị nhốt vài ngày, bồi thường ít tiền. Anh trai con đang du học ở Mĩ, nếu phải gánh vác chuyện này sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ, con có hiểu không hả?

– Con vào rồi thì không ảnh hưởng tới tiền đồ hả? – Từ lâu cậu đã
biết bố thiên vị, nhưng không ngờ lại thiên vị tới mức này.

– Con lúc nào chịu yên tâm học hành? Con làm được việc gì ra hồn chưa? – Không phải là bố không thương cậu con bé, chỉ là ông quá hiểu thói quen của con trai mình, cậu không phải là người có thể gánh vác trọng trách gia đình. Mặc dù nói con nào cũng là con, nhưng ông vẫn phải phân biệt chủ thứ, nặng nhẹ. Để con trai bé đi nhận tội cũng là vì bất đắc dĩ! Nghĩ tới đây, ông lại khuyên con trai. – Chỗ này cách xa chỗ đặt camera, cảnh sát không nhận ra đâu, con lại là em nó, không ai phân biệt được hai người đâu. Bố sẽ lo liệu mọi việc bên ngoài giúp con, tới chỗ cảnh sát đừng có nói lung tung, cần phạt thì cứ phạt, bố có cách để bảo lãnh cho con ra. – Thế là A Triệt vốn dĩ chỉ bị xử tội vô tình gây ra tai nạn giao thông, vì trong thời gian bị giam đánh thương bạn tù, lại còn suýt nữa ra tay với cai ngục, tội càng thêm nặng nên bị phạt 4 năm tù giam.

Bốn năm sau ra tù, việc học không thành, những người bạn ngày trước cũng coi thường cậu, tất cả đều đã thay đổi. Tất cả những điều này đều do anh trai hại cậu, đều là anh ta! Nghĩ tới đây, chút đồng cảm của Lâm Ân Triệt dành cho người anh trai đang bị bệnh nhanh chóng tan thành mây khói.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s