Tình yêu là một lần cảm cúm- Chương 3


CHAPTER 3 MÂY

– Cậu nhóc, có cần giúp đỡ không? – Ân Tá thấy An Ninh thành thạo mở ngăn kéo ra lấy tài liệu, mở MSN ra rồi nhập mật mã vào, ấn phím E để mở tài liệu trong máy tính, cảm thấy vô cùng thú vị. – Chắc chị em đã dạy em hết rồi… Không cần anh nữa.

Lúc nhân viên lễ tân đưa An Ninh bước vào, những cô gái “già” trong phòng đều thốt lên “Trời, dễ thương quá”. Sau đó không ngừng có các “chị” mang cho cậu đồ ăn vặt, đồ uống, cà phê… Nhân tiện họ lại véo má cậu:

– Đúng là đáng yêu quá, sau này ở lại đây làm việc, thay cho chị em nhé.
Tiểu Thang vốn dĩ rất được mọi người quý mến nhưng giờ đứng im một góc, không ai thèm chú ý đến, cậu núp sau máy tính nhìn An Ninh, ghen tị lườm tới rách cả mắt.

An Ninh không quan tâm gì tới những chuyện này, chỉ chăm chú làm việc.
Thấy cậu chăm chỉ như vậy, Ân Tá hơi thất vọng, bèn tìm cơ hội ngồi bên cạnh cậu, hỏi nhỏ:

– Chị của em… vẫn khỏe chứ?

An Ninh không ngẩng đầu lên :

– Rất khỏe, đang ở nhà dưỡng bệnh.

– Anh có tới nhưng không ai ra mở cửa. – Ân Tá cố gắng lấy lòng An Ninh. – Sau khi tan làm, anh về cùng em thăm chị em, được không?
Tiểu Ninh trả lời rành rọt:

– Em thì không có vấn đề gì, nhưng chị em bảo lúc ốm trông chị ấy rất xấu nên không chịu gặp ai.

– Vậy sao? Có phải chị ấy giận anh không?

– Anh làm chuyện gì để chị ấy giận sao? – An Ninh hỏi ngược lại, Ân Tá đành phải nói lảng:

– Thôi bỏ đi, không có gì.

Nhân viên lễ tân nhẹ nhàng bước vào phòng, nhắc Ân Tá là chủ biên sợ anh làm ảnh hưởng tới công việc của mọi người, bảo anh nếu không có việc gì thì có thể về trước.

Ân Tá giơ hai tay ra dấu đầu hàng:

– Được rồi, được rồi.

Anh vẫn giữ nụ cười, nụ cười rất dịu dàng nhưng lại có một sức hút nguy hiểm.

Cô nhân viên lễ tân thấy anh cười, đỏ mặt quay về chỗ ngồi.

Cuối cùng thì anh cũng đi.

Bảo Lam ngồi sau máy tính, nhìn theo bóng Lâm Ân Tá đi đã xa, thở phào nhẹ nhõm, thoải mái ngồi thẳng lưng lên.

Đóng giả con trai thật là mệt. Không, thực ra thì ngoại hình của mình đã là của con trai rồi, nhưng phải thể hiện mình là con trai cả từ lời nói tới cử chỉ thì thực sự là rất khó. Ngải Linh Linh tìm người làm giả một cái chứng minh thư, mất 200 tệ, thế là trên thế giới có thêm một chàng trai tên là “An Ninh”.
Bận ngập đầu cho tới lúc trời đã tối, nhà nhà đã lên đèn, “cậu” mới ngẩng đầu lên khỏi bản báo cáo của mình, khi đó phòng của chủ biên đã tắt đèn, Ân Tá cũng đã đi – nghĩ tới việc nơi đây còn mỗi một mình, “cậu” thu dọn đồ đạc rồi
đi xuống lầu.

Trời bên ngoài đã tối om. An Ninh mệt mỏi hoa mắt, cứ như thể vừa từ thế giới trong mơ trở về với thế giới hiện thực. An Ninh ngậm ống hút trà sữa, đi xem các cửa hàng quần áo bên đường, định mua một ít quần áo con trai.

Ở nhà chỉ có quần áo cũ của bố, size của bố cũng lớn hơn mấy số. Hai con mắt “cậu” đảo qua đảo lại trước mấy chiếc tủ, thật không ngờ rằng trong đời này mình còn có cơ hội đi mua quần áo nam cho chính mình mặc.

– Này, em ở đây hả? – Một bàn tay lớn đặt lên vai của An Ninh, khiến “cậu” giật nảy mình.

Ân Tá không ngờ An Ninh lại dễ giật mình như vậy, quả nhiên là một cậu bé nhát gan y như chị. Lúc ở cửa hàng sô cô la, cô nghe nói tối đó phải ở lại cửa hàng một mình, sợ tái cả mặt.

– Đi dạo phố một mình hả? – Ân Tá thân mật hỏi. – Sao không về nhà?
Chàng trai ngậm ống hút trà sữa, có vẻ như không muốn nói chuyện, cứ đi thẳng về phía trước. Ân Tá gọi “cậu” lại:

– Vẫn còn giận hả? An Kỳ đã biết là mình đổ oan cho chị của em rồi.

Chàng trai không thèm để ý tới anh.

– Định mua quần áo hả, để anh tặng em, coi như là xin lỗi, được không?

– Không cần đâu, cảm ơn. – Nếu ở cạnh anh thêm một lúc, “cậu” sợ sẽ để lộ thân phận thật của mình mất. Không ngờ anh vẫn đi theo.

– Này, quần áo không tặng không cho em đâu, Tiểu Ninh, em cũng giúp anh, mang quà của anh về cho chị em được không?

– Quà? – An Ninh đứng lại. – Tại sao lại tặng quà? Không cần phải phiền phức như vậy.

– Có phải tặng cho em đâu, việc gì mà em bảo là phiền phức? – Nói xong, Ân Tá kéo “cậu” bước vào một cửa hàng thời trang nam cao cấp, cửa hàng nổi tiếng với các loại quần áo với mức giá cao trên trời. Vừa vào tới bên trong, lập tức có bốn, năm nhân viên phục vụ vây quanh lấy họ hỏi han này nọ, Ân Tá nhanh nhẹn giúp “cậu” chọn một chiếc áo sơ mi, một chiếc áo khoác, một quần bò, một bộ comple, một sợi cà vạt và nhét cả vào tay “cậu”.

– Tiểu Ninh, em vào thử đi. – Anh đẩy “cậu” vào phòng thay đồ. An Ninh đứng trong đó xem giá của quần áo, con số trên đó khiến “cậu” mở tròn hai mắt. Lúc này “cậu” nghe thấy tiếng Lâm Ân Tá nói với nhân viên của tiệm. – Quần áo tính cả vào tôi.

– Dạ vâng, thưa anh Lâm. – Giọng nói của cô nhân viên rất nhẹ nhàng, có vẻ như đã quen biết anh từ lâu. Chẳng cần nghĩ cũng biết Lâm Ân Tá là khách hàng VIP của cửa hàng này.

Năm ngoái mới tốt nghiệp, vừa về nước lập tức mở một công ty tiết kế, ngoài ra còn có một cửa hàng sô cô la cao cấp chỉ chuyên đón tiếp các khách trong giới thượng lưu, cho dù là về thân thế, con người hay địa vị, anh đều không giống như một sinh viên vừa mới tốt nghiệp một, hai năm.

Khả năng duy nhất là anh xuất thân từ một gia đình giàu có.

An Ninh nhớ lại lần đầu tiên gặp anh – khuôn mặt anh tuấn, đàn ông, mùi chanh thoang thoảng, tất cả đều khiến người ta khó mà quên được.

– Được chưa, Tiểu Ninh? – Ân Tá đứng ngoài hỏi vọng vào.
An Ninh rụt rè bước ra, mặc một chiếc áo khoác ngoài và quần bò, trông đáng yêu như những chàng thiếu niên trên các tạp chí quảng cáo. Ân Tá cười “cậu”:

– Nhìn em còn xinh đẹp hơn cả chị em.

Chàng trai đỏ mặt không lên tiếng.

– Được rồi, được rồi. – Ân Tá xoa đầu “cậu”. An Ninh thoáng khựng lại, thì ra Ân Tá có thói quen xoa đầu mọi người, cho dù là con trai hay con gái chứ không chỉ riêng với Bảo Lam.

– Anh rất thích xoa đầu người khác phải không? – An Ninh lại tỏ ra không vui.
Ân Tá thoáng khựng lại, rụt tay về:

– Sorry, em không thích hả? – Anh có vẻ ngượng ngập. – Thực ra… vừa nhìn thấy em là anh nhớ tới chị em, bởi vậy mới xoa đầu em.
An Ninh nghe thấy vậy, tim khẽ đập nhanh hơn một nhịp, âm thầm cảm thấy thích thú.

– Có thích bộ quần áo này không?
An Ninh gật đầu, Ân Tá lập tức bảo nhân viên trong tiệm gói quần áo lại. Giá của chỗ quần áo này chắc chắn phải lên tới mấy số 0. An Ninh bình thường không bao giờ tùy tiện nhận quà từ người khác, lần này lại không từ chối, không biết vì sao, tất cả những yêu cầu, đề nghị, lời mời… của anh đều khiến người khác khó có thể từ chối được, phảng phất như chỉ cần từ chối là sẽ làm tổn thương tới anh.

Chỉ còn biết đi theo anh, cùng anh nhảy vào một dòng sông đang cuồn cuộn chảy, cùng anh bơi theo dòng nước.

Họ cùng đi ăn tối, lần này Ân Tá không giành trả tiền, nhưng anh lại chỉ gọi mấy món ăn rẻ nhất, cố ý tiết kiệm tiền giúp An Ninh.

Pizza được mang lên, anh giúp An Ninh cắt thành từng miếng và đặt vào chiếc đĩa trước mặt “cậu”.

– Chị gái em có thích ăn Pizza không?

– Thích ạ.

– Con gái hình như đều thích… Hồi ở Mỹ anh ăn mấy đồ này nhiều, tới khi về nước chỉ thích ăn thức ăn Trung Quốc.

An Ninh ngượng ngùng nhìn anh.

– Sao vừa nãy anh không nói?

– Bởi vì em thích mà. – Ân Tá hỏi. – Chị em bị cúm hay là…

– Đại khái là thế…

– Có nặng không? Anh muốn tới thăm cô ấy.

– Ồ, không sao, không chết được đâu.

– Em phải thương chị em chứ. – Giọng nói của Ân Tá rất nặng nề. – Cô ấy cũng vất vả nhiều.

An Ninh thấy dáng vẻ trịnh trọng của anh, rất muốn cười.

– Anh lúc nào cũng bảo vệ chị ấy. – “Cậu” uống một hơi hết ly nước ngọt để giấu nụ cười của mình.

– Cái đó thì đương nhiên rồi. – Ân Tá cúi đầu, giọng nói bỗng dưng không còn lưu loát. – Em nói… nếu… nếu anh theo đuổi chị gái em, có được không?
Phụt, An Ninh phun đầy ngụm nước trong miệng vào mặt Ân Tá.
Anh lau nước trên mặt:

– … Có cần phải kích động như vậy không?

Không, không, không.

Không phải là kích động, không phải là phản cảm, là… có một chút vui vẻ. Mặc dù rất bất ngờ, nhưng ở một góc sâu thẳm nhất trong tâm hồn, An Ninh vẫn thấy thật ngọt ngào.

– Em nói đi, nếu anh theo đuổi chị em, liệu có được không? – Anh sốt ruột hỏi.
An Ninh không nói gì, chỉ mỉm cười.

– Có được hay không còn phải xem hành động của anh như thế nào. – “cậu” chớp chớp mắt. – Em chỉ là em trai chị ấy thôi? Hỏi em thì có tác dụng gì?
Đương nhiên là có tác dụng rồi! – Ân Tá nhìn “cậu” bằng con mắt khẩn cầu. – Em là người hiểu Bảo Lam nhất.

– Ha ha, vậy thì xem ra… – An Ninh nhún vai. – Chẳng có cách nào cả.

– Khó vậy sao? – Ân Tá vỗ vai “cậu”. – Giúp anh đi. Lần sau em muốn tán cô gái nào, chắc chắn anh sẽ giúp em.

– Không có ngày đó đâu, em chẳng thích người con gái nào cả…

– … – Ân Tá nghĩ ra cái gì đó. – Lẽ nào em…

– Không phải đâu! Anh nghĩ linh tinh cái gì thế? – An Ninh đỏ mặt. Ân Tá cười lớn, xoa tóc “cậu”. Ân Tá hôm nay không giống với ngày thường. Khi ở trước mặt cô lúc cô là con gái, anh luôn rất nho nhã, lịch sự và chu đáo, bây giờ anh giống như một chàng trai đáng yêu hơn.

– Anh ở trước mặt chị em hình như không như thế này? – “Cậu” hỏi.

Ân Tá suy nghĩ.

– Đương nhiên, ai ở trước mặt người mình thích đều sẽ khác mà. – Anh nói nhỏ, ánh mặt rất dịu dàng, dường như mỗi chữ anh nói ra đều sẽ biến thành một viên kim cương quý giá, khiến cả buổi đêm cũng dịu dàng hơn. – … ai bảo anh lại thích chị em cơ chứ?

Giây phút đó, An Ninh thực rất muốn cảm ơn Jason. Đúng vậy, khi Thượng đế đóng lại một cánh cửa, chắc chắn sẽ lại mở ra một cánh cửa mới, để bạn nhìn thấy một phong cảnh khác đẹp hơn.

– Nhớ giúp anh nhé, giúp anh nói vài câu trước mặt chị em.

– Ừm, được rồi. – “Cậu” đồng ý, uống từng ngụm nước nhỏ. Ăn cơm xong, Ân Tá nhờ “cậu” mang quà về cho “chị cậu”, hai người đi qua cửa hàng Cartier, Ân Tá dừng lại, ánh mắt anh hướng về một chiếc nhẫn có viên kim cương hình trái tim rất đẹp.

Thật là đẹp!

Ngay cả An Ninh cũng dừng lại dán mắt vào cửa sổ. Sự gia công khéo léo, tỉ mỉ đã khiến viên kim cương thể hiện hết được vẻ đẹp vốn có của nó, nếu người yêu mình đích thân lồng chiếc nhẫn này vào tay, nói rằng sẽ không bao giờ rời xa mình thì cuộc đời này thật là… đáng sống!

Nhìn Tiểu Ninh dán mắt vào chiếc nhẫn, Ân Tá nghi ngờ:

– Này, nhóc con làm gì thế? Nhẫn là con trai mua để cầu hôn, đâu có phải để tặng em!

– Xì, hôm gặp Jason, chẳng phải anh bảo là anh sẽ mua sao? – Lời vừa nói ra khỏi miệng, Ân Tá đã cảnh giác hỏi:

– Sao em biết?

An Ninh giật mình, chết rồi! Thân phận của mình bây giờ là con trai mà – là em trai An Ninh! Sao lại nói những chuyện mà chỉ có “chị Bảo Lam” mới biết?

“Cậu” vội vàng giải thích:

– Chị em nói cho em biết, chị nói anh rất tốt bụng, lại chu đáo nữa.

Ân Tá lập tức hỏi dò:

– Cô ấy còn nói gì anh nữa?

An Ninh giả vờ bí ẩn:

– Không nói cho anh biết. Hừ…

– Mau nói cho anh biết đi, anh sẽ mua kẹo cho em.

– Được rồi, anh đúng là một con cáo mà.

– Nói linh tinh, anh đối xử thật lòng với chị gái em mà!

An Ninh nghĩ một lát:

– Chị em nói anh là người chu đáo, rất phong độ. Tối nay mới phát hiện ra anh cũng trẻ con lắm, vừa người lớn, vừa trẻ con.

– Trời, em còn là trẻ con mà lại nói anh. – Ân Tá xoa tóc “cậu”, – Nhớ nhé, trước mặt chị em, nhớ nói tốt về anh.

An Ninh nhìn mấy túi quần áo trong tay mình.

-… Được rồi. – Đúng là há miệng mắc quai.

Tối hôm đó, Ân Tá còn chọn một con nai bằng thủy tinh, bảo người ta gói lại cẩn thận, buộc thêm cả nơ.

Tối hôm đó, An Ninh hỏi:

– Tại sao vừa nhìn là anh chọn ngay con nai thủy tinh này?

– Bởi vì đôi mắt của chị em giống như mắt của một chú nai, sáng lấp lánh. – Ân Tá cười dịu dàng. An Ninh phát hiện ra, chỉ cần nhắc tới tên người mà mình thích, đôi mắt của anh đều vô cùng dịu dàng, tất cả những sắc bén thường ngày dường như đều được mài mòn.

Tối hôm đó, An Ninh về nhà tìm khắp nơi, cuối cùng phát hiện trong khe nhỏ bên cạnh máy giặt có rơi một hộp nhẫn. Chiếc nhẫn của An Kỳ bị rơi ra một bên, mặt trong có khắc chữ “Ann” rất tinh xảo. Trong phút chốc, cô hiểu ra tất cả. Sự tin tưởng và yêu quí của anh khiến cô xúc động.

– Đúng là đồ dở hơi! Người ta tặng có một con nai bằng thủy tinh mà cả ngày cứ ngồi ôm lấy nó. – Ngải Linh Linh cốc mạnh vào trán Bảo Lam. – Tớ thấy lúc cậu biến đổi trở lại cũng còn không vui như thế.

Bảo Lam chẳng buồn đáp lại, chỉ vui vẻ nâng niu con nai trong lòng bàn tay, ngồi trên ghế salon ngắm nghía.

Lần này cô biến thành con trai đúng một tuần, sáng qua tỉnh dậy, vừa soi gương, phát hiện ra mình đã biến về hình dạng con gái, cô vui vẻ chạy lung tung trong nhà, véo mạnh vào má mới tin rằng đây là sự thực, lập tức gọi Ngải Linh Linh và Liệt Nùng tới. Họ một người bên trái, một người bên phải nắm cánh tay Bảo Lam nhìn chăm chú, ánh mắt họ như muốn lột hết da Bảo Lam.

– Tác dụng phụ của loại thuốc này rất khó nói. Lần này khôi phục lại nhanh, nhưng rất có thể lần sau sẽ có sự thay đổi, em cần có sự chuẩn bị tâm lý. – Liệt Nùng nói.

Anh lúc nào cũng như vậy, trầm tĩnh, chậm chạp, có một chút lạnh lùng của bác sĩ, phảng phất như trong hơi thở của anh cũng có mùi thuốc. Bao nhiêu năm nay, chỉ cần gặp anh là đầu óc Bảo Lam lập tức trở nên căng thẳng.

– Ừm, ít uống rượu, ít kích động, ít cảm cúm?

– Không phải ít cảm cúm mà là không được cảm cúm, hiểu không? – Liệt Nùng bổ sung. – Tốt nhất là đừng có yêu ai, không có tâm trạng thay đổi liên tục sẽ không tốt đâu. – Anh đặc biệt nhấn mạnh vào cụm từ “đừng có yêu ai”.

Ngải Linh Linh kéo cô về một bên, nói nhỏ:

– Mặc kệ anh tớ, chỉ cần không bị cảm cúm, tâm trạng không kích động thì sẽ không bị biến đổi, hiện nay vẫn có thể khống chế được. Anh ấy không quan tâm việc cậu có người yêu mà quan tâm việc cậu yêu ai. Ha ha ha, đồ ngốc này, ngay cả con chó con mèo cũng nhận ra là anh ấy thích cậu, nhưng anh ấy không chịu nói, thấy cậu ở cùng người khác thì lại ghen. Đúng là đồ ngốc.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s