Yêu đôi môi em- chương XII


Triệu Nhan Lỗi cùng thư ký tới Công ty Kate, nhân viên của công ty đã mời họ vào phòng họp. Vừa đẩy cửa phòng họp, Triệu Nhan Lỗi đã thấy Lạc Tiểu Phàm thản nhiên ngồi trên ghế nên hơi ngạc nhiên. Anh không ngờ Lạc Tiểu Phàm lại là nhân viên của Kate, ngày trước anh thường tới đây nhưng không để ý tới. Khóe mắt Lạc Tiểu Phàm hơi sưng, sắc mặt cũng nhợt nhạt, hai hàng lông mi cong vút có vẻ gì đó buồn buồn, như một làn sương mỏng của mùa thu. Lạc Tiểu Phàm mặc một chiếc quần bò màu trắng, trên là một chiếc áo phông trắng rộng rãi có in hình các nhân vật hoạt hình, cả người cô có vẻ tiều tụy nhưng trông vẫn vô cùng xinh đẹp.

Lạc Tiểu Phàm thoải mái chìa tay ra, khuôn mặt nhỏ thoáng cười:

– Chào Tổng giám đốc Triệu, tôi thay mặt cho toàn bộ nhân viên Công ty Kate chào mừng anh tới đây, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.

Triệu Nhan Lỗi cũng mỉm cười:

– Từ lâu đã nghe tiếng Công ty Kate có một thiết kế nữ được người trong nghề xưng là “Quỷ tài”, hôm nay được gặp, đúng là vinh hạnh.

Gò má Lạc Tiểu Phàm lại thoáng ửng hồng, nhân lúc bắt tay, cô nắm mạnh bàn tay Triệu Nhan Lỗi, ngẩng cao đầu, khóe mắt cũng mỉm cười:

– Cảm ơn Tổng giám đốc Triệu đã khen ngợi, tôi cũng nghe nói anh là nhân tài trong giới kinh doanh thành phố, không ngờ tài năng khen ngợi của anh cũng hơn người.

Những người khác thấy họ vừa gặp nhau đã đấu khẩu, không khí rõ ràng sôi nổi hơn. Triệu Nhan Lỗi và Lạc Tiểu Phàm nhìn nhau cười, cảm tình dành cho đối phương cũng tăng thêm. Triệu Nhan Lỗi lắc đầu:

– Xem ra có cô Lạc ở đây thì tôi chỉ biết nhận thua thôi.

Lạc Tiểu Phàm chép miệng:

– Đâu có, anh quá khen rồi.

Có lẽ đây là lần Công ty Kate hợp tác vui vẻ nhất với Triệu Nhan Lỗi, Lạc Tiểu Phàm là một “cao thủ” trong việc đàm phán, Triệu Nhan Lỗi cũng là một “tướng giỏi” trong lĩnh vực này, nhưng hai người không hẹn mà cùng đưa ra mức giá và các điều kiện hợp đồng khiến bên kia hài lòng chấp nhận, chưa tới trưa, việc hợp tác đã thương lượng ổn thỏa, chỉ cần tiến hành thảo luận các chi tiết là không còn vấn đề gì nữa. Triệu Nhan Lỗi nhìn đồng hồ, 11 rưỡi trưa, thư ký đã thu xếp tài liệu xong xuôi. Triệu Nhan Lỗi đứng lên, nhìn Lạc Tiểu Phàm:

– Cô Lạc, nể mặt tôi ăn một bữa cơm nhé!

Lạc Tiểu Phàm quay lưng về phía người khác, làm mặt hề:

– Giám đốc Triệu nói gì vậy, tới địa bàn của chúng tôi thì sao để cho anh mời cơm được, để tôi đứng ra mời!

Triệu Nhan Lỗi cũng không tiện từ chối:

– Vậy thì tôi không khách sáo nữa.

Lạc Tiểu Phàm thầm đánh một dấu chấm than trong lòng, tháng này là những ngày tháng mà cô nghèo đói nhất, một đồng tiền phải chia đôi, cũng may trên thế giới này vẫn còn có một thứ giải quyết được nỗi lo trước mắt. Sờ sờ chiếc thẻ tín dụng trong túi, cô nói thầm: “Trông cậy vào mày cả”.
Hai người ngồi lên chiếc BMW của Triệu Nhan Lỗi, Triệu Nhan Lỗi quay đầu lại nói với Lạc Tiểu Phàm:

– Cô Lạc, cô thích ăn món gì, đồ ăn Hàn Quốc hay Nhật Bản.

Lạc Tiểu Phàm cười “he he” hai tiếng rất giảo hoạt:

– Tôi ăn gì cũng được, hôm nay tôi mời anh nên anh thích ăn gì thì tôi ăn đó. – Nhưng trong lòng cô lại thầm nghĩ, “chỉ cần là đồ ăn rẻ tôi đều thích cả. Tôi không muốn vì một bữa cơm mà cuối tháng phải uống nước lã và gặm mì tôm sống”.
Triệu Nhan Lỗi khởi động xe, thoáng cười nhẹ:

– Vậy thì tôi sẽ quyết định vậy.

Khi tới nơi, Lạc Tiểu Phàm thực sự hối hận với câu nói của mình. Họ dừng xe trước một nơi có cánh cửa sơn son thếp vàng, hai hàng bảo vệ mặc đồng phục đỏ với những chiếc cúc vàng sáng loáng, đây chính là Khách sạn Hương Xá – Khách sạn 5 sao duy nhất, cao cấp nhất trong thành phố này. Tới nơi này ăn cơm mà không có 5000 tệ thì đừng mong ra được khỏi cửa, cho dù chỉ là tiền bo cho gác cổng cũng đã bằng nửa tháng lương của cô, xem ra tháng sau Lạc Tiểu Phàm phải gặm mì tôm sống thật rồi.

Khuôn mặt nhỏ của Lạc Tiểu Phàm xị xuống như bánh bao nhúng nước, nụ cười vô cùng gượng gạo. Triệu Nhan Lỗi đỗ xe xong, nhìn nét mặt cô, cố nén cười, còn cố ý trêu chọc:

– Sao thế? Hối hận vì đã mời tôi ăn cơm sao? Bây giờ hối hận vẫn còn kịp, nếu để tôi vào ăn rồi thì cô chỉ còn cách trả tiền thôi.

Lạc Tiểu Phàm thu hết dũng khí:

– Ai bảo là tôi hối hận, đã nói là mời anh ăn cơm thì chắc chắn là tôi sẽ mời. – Nhưng trong lòng cô thầm kêu khổ: “Anh hai, anh chọn món gì đừng vượt quá 5000 tệ, thẻ tín dụng của tôi chỉ quẹt được 5000 thôi. Haiz! Ngộ nhỡ không được thì đành phải gọi Lão Béo tới cứu vậy, nói gì thì nói, Lạc Tiểu Phàm cũng không thể vừa kiếm tiền cho ông ta, vừa mời khách của ông ta ăn cơm như thế được.

Một người bảo vệ tiến lại gần, giúp Triệu Nhan Lỗi mở cửa xe, đang định nói gì đó thì Triệu Nhan Lỗi xua tay, đánh mắt ra hiệu cho người bảo vệ rồi đưa chìa khóa cho anh ta. Xuống xe, anh giúp Lạc Tiểu Phàm mở cửa:

– Mời cô Lạc.

Hôm nay Triệu Nhan Lỗi mặc một bộ comple màu trắng một hàng cúc, vô cùng hợp với vóc người sang trọng của anh, trên thực tế, anh là một người đàn ông rất đẹp trai, có thể vì tiếp quản việc kinh doanh của gia đình quá sớm nên so với những anh chàng công tử khác, trông anh có vẻ trưởng thành và trầm tĩnh hơn nhiều.

Lạc Tiểu Phàm xuống xe, Triệu Nhan Lỗi nắm tay cô. Người không có tiền thì tự nhiên cũng thiếu đi tự tin, trong đầu Lạc Tiểu Phàm chỉ nghĩ ngộ nhỡ không đủ tiền thì làm thế nào, thật là mất mặt quá. Nhưng làm thế nào? Làm thế nào? Mải nghĩ chuyện tiền nong, cô không cẩn thận bị trẹo chân, suýt chút thì ngã, Lạc Tiểu Phàm lại đỏ mặt. Với Lâm Nam Vũ cô còn có thể làm nũng chứ với Triệu Nhan Lỗi thì không. Triệu Nhan Lỗi khác với Lâm Nam Vũ, khi ở cùng Lâm Nam Vũ, cô muốn thế nào thì thế đó, nhưng khi ở cùng Triệu Nhan Lỗi, cô lại luôn cảm thấy rất căng thẳng. Triệu Nhan Lỗi làm ra vẻ không nhìn thấy gì, vừa bước vào cánh cửa lớn đã có một cô gái tới đưa họ lên tầng trên.

Chả trách người ta nói Khách sạn Hương Xá là khách sạn hào hoa nhất thành phố, cách trang hoàng bên trong quả thật không thua kém gì cung điện của hoàng gia: Chùm đèn pha lê lớn tỏa ra ánh sáng màu tím, thi thoảng lại va vào nhau vang lên những âm thanh rất thú vị; trần nhà hình vòng cung với những hình vẽ các nàng tiên tay cầm nhạc khí đang vui vẻ hát ca, những hình vẽ đều vô cùng sống động, khiến người ta có cảm giác họ có thể hóa thành người thật bất cứ lúc nào. Lạc Tiểu Phàm ngẩn ngơ quan sát. Đây là lần đầu tiên cô tới đây ăn cơm, nền nhà dưới đất cô được lát bằng những viên đá Đại Lý lớn màu trắng, bóng loáng, trơn tới mức khiến Lạc Tiểu Phàm cảm thấy chân mình sắp bị trượt đi.

Trong số những thực khách đi qua mặt cô, có rất nhiều người là các nhân vật nổi tiếng từng được đăng lên các báo, tạp chí, còn có Nghiêm Đạo, một ngôi sao lớn mà Lạc Tiểu Phàm rất thích, nhìn anh đẹp trai hơn trên tivi rất nhiều, không thua kém gì Lâm Nam Vũ, chiếc quần bò màu trắng bó sát đôi chân dài, chiếc áo phông màu đỏ, trông anh thật trẻ trung, nhất cử nhất động của anh đều thể hiện đẳng cấp của một ngôi sao lớn, khiến người khác không thể rời mắt ra được.

– Wa! Anh thấy có phải anh ấy còn đẹp trai hơn trong tivi không? – Lạc Tiểu Phàm kinh ngạc.

– Ha ha ha… – Triệu Nhan Lỗi cười lớn. Lạc Tiểu Phàm giận dữ quay đầu lại, lườm Triệu Nhan Lỗi rách cả khóe mắt:

– Anh cười cái gì? Tôi biết rồi, anh thấy người ta đẹp trai hơn anh nên trong lòng thấy khó chịu phải không? Hừ! Đố kị với người khác, chẳng phong độ chút nào!
– Ha ha ha… đàn bà thật là…

Lạc Tiểu Phàm không chịu thua kém:

– Đàn bà chúng tôi làm sao? Lẽ nào đàn ông các anh thích nhìn gái đẹp còn đàn bà chúng tôi thì không được sao? Ai quy định hả?

– Nghiêm Đạo… – Triệu Nhan Lỗi gọi to. Nghiêm Đạo quay lại, thấy Triệu Nhan Lỗi bèn quay sang nói vài câu với người bên cạnh rồi đi tới gần, vỗ vai Triệu Nhan Lỗi, nói:

– Triệu Nhan Lỗi cậu giỏi nhé, gần đây đi đâu vậy? Tìm cậu mấy lần mà không thấy, trận đấu lần trước của chúng ta còn chưa xong, hay là cậu muốn nhận thua? Nhưng như thế thì không giống với tính cách của cậu chút nào!

Triệu Nhan Lỗi cười mỉm:

– Ai thua ai còn chưa chắc, căn nhà sát biển đó của cậu trước sau gì cũng thuộc về tay tôi thôi, cứ cho cậu ở tạm vài ngày.

Lạc Tiểu Phàm nghe hai người nói chuyện với nhau, thì ra là họ quen thân nhau từ trước. Nhớ lại lúc nãy những lời mình nói về Nghiêm Đạo, không biết Triệu Nhan Lỗi có nói ra không.

Nghiêm Đạo cũng đã nhìn thấy Lạc Tiểu Phàm đứng cạnh Triệu Nhan Lỗi từ trước. Triệu Nhan Lỗi cái gì cũng tốt, chỉ có điều nghiêm túc quá, quen anh đã 10 năm mà chưa bao giờ thấy anh có tình cảm gì với những người phụ nữ khác. Hôm nay thấy

Triệu Nhan Lỗi đi cùng Lạc Tiểu Phàm, Nghiêm Đạo thực sự thấy tò mò. Triệu Nhan Lỗi thoải mái chỉ Lạc Tiểu Phàm:

– Nghiêm Đạo, đây là Lạc Tiểu Phàm, bạn của tôi, cũng là đối tác làm ăn của tôi.

Nghiêm Đạo đưa tay ra:

– Chào cô, rất vui được gặp cô.

Đây là lần đầu tiên Lạc Tiểu Phàm được đứng gần thần tượng của mình như vậy, trái tim đập dồn dập:

– Chào anh, tôi tên là Lạc Tiểu Phàm, tôi từng nghe anh hát bài “Trường hận

ca”, tôi thích lắm.

Triệu Nhan Lỗi đứng cạnh cười ha hả:

– Hay lắm! Nghiêm Đạo, fan của cậu đúng là chỗ nào cũng có. Vừa nãy có người còn nói tôi không đẹp trai bằng cậu nên sinh lòng đố kỵ.

Hai gò má Lạc Tiểu Phàm lập tức đỏ lên, nghiến răng nhìn Triệu Nhan Lỗi, dứ dứ tay ra vẻ uy hiếp. Nghiêm Đạo cố ý sờ mặt mình:

– Sao hả? Không thoải mái sao? Tôi vốn dĩ được lòng mọi người hơn cậu mà.

Ba người cùng cười lớn. Triệu Nhan Lỗi mời Nghiêm Đạo cùng hai người đi ăn cơm, lần này thì khiến Lạc Tiểu Phàm càng thêm điêu đứng, vốn dĩ hai người ăn cơm cô đã sợ không đủ tiền, giờ lại thêm Nghiêm Đạo, trước mặt thần tượng của mình mà không có tiền trả tiền cơm thì đúng là phải nhảy lầu tự tử mất. Triệu Nhan Lỗi lại còn thêm dầu vào lửa:

– Hôm nay là Tiểu Phàm mời cơm đấy, bởi vậy chúng ta phải ăn nhiều một chút, như vậy mới thể hiện được thành ý.

Nghiêm Đạo hơi khó hiểu, đang định nói gì đó thì Triệu Nhan Lỗi lại đánh mắt ra hiệu cho anh. Anh lập tức ngậm miệng lại, nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Lạc Tiểu Phàm, ho khan một tiếng:

– Muốn nói gì thì nói mau, đừng khiến người ta ăn cơm mất ngon.

Nhan Lỗi yêu cầu vào ngồi Phòng Phượng hoàng đắt nhất ở nơi này, Lạc Tiểu Phàm vừa nhìn thực đơn thì trong lòng liền bình tĩnh lại. Tiêu chuẩn một bữa ăn với phòng riêng ở đây là 1 vạn 8 nghìn tệ, Lạc Tiểu Phàm sờ chiếc thẻ tín dụng trong túi, dù sao tiền của cô cũng không đủ, không nghĩ nhiều nữa, cứ ăn xong rồi tính sau, Triệu Nhan Lỗi và Nghiêm Đạo nhìn Lạc Tiểu Phàm ăn uống thoải mái thì đều quay sang nhìn nhau. Triệu Nhan Lỗi cố ý nói:

– Lạc Tiểu Phàm, cho dù có uống rượu say thì cũng vẫn phải trả tiền đấy.

Lạc Tiểu Phàm đang ngậm canh cá chép trong miệng, không hài lòng lườm Triệu Nhan Lỗi một cái:

– Đương nhiên là tôi trả tiền rồi, nhưng giả sử như tôi không đủ tiền thì ba người chúng ta đành phải ở đây rửa bát đĩa trả tiền thôi, đừng trách tôi không nhắc nhở hai người, cứ ăn no trước đi còn có sức mà làm việc.
Nghiêm Đạo chép miệng:

– Haiz! Tôi biết là trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phí mà, đúng là thế thật! Cũng may mà tôi đã chuẩn bị trước, mang theo cả quần áo để lên sân khấu hát, đành phải bán giọng để trả tiền ăn thôi.
Triệu Nhan Lỗi làm bộ nói:

– Vậy thì tôi biết làm cái gì, tôi nghĩ tôi thích hợp với việc làm Tổng giám đốc ở đây, hay là tôi làm vài ngày để trả nợ vậy.

Lạc Tiểu Phàm suýt nữa thì phun cả rượu trong miệng ra, trong lòng cô, Triệu Nhan Lỗi là người vô cùng nghiêm túc, nhưng những gì anh nói ngày hôm nay thật khác với bình thường, Lạc Tiểu Phàm thực sự muốn cười.

Nghiêm Đạo quay đầu lại nhìn Lạc Tiểu Phàm:

– Vậy Tiểu Phàm, hai chúng tôi đều đi kiếm tiền trả nợ, cô sẽ làm gì?

Lạc Tiểu Phàm uống nốt ngụm canh cá rồi hài lòng lau miệng:

– Vậy sao? Thế thì cứ ngồi đây chờ các anh trả hết nợ.

Triệu Nhan Lỗi bật cười lớn.

Nói mãi nói mãi, Lạc Tiểu Phàm bắt đầu thấy không yên tâm, nghĩ một hồi, xung quanh cô chẳng ai có tiền, hình như chỉ có Lâm Nam Vũ là giàu có nhất, nhưng cô và anh lại không có mối quan hệ gì, sao có thể đòi tiền của anh? Nghĩ đi nghĩ lại, hình như chỉ còn mỗi Lão Béo, đã quyết định như vậy, đành phải gọi Lão Béo ra giải cứu cho mình thôi, giả sử Lão Béo còn cần người tài như mình thì lão buộc phải tới.

Nghiêm Đạo nhấp một ngụm rượu:

– Chúng ta ngốc thật, việc gì phải phiền phức như thế, nghe nói Tổng giám đốc của khách sạn này còn thiếu một bà vợ, chi bằng Tiểu Phàm hy sinh một chút, gả cho anh ta là xong.

Lạc Tiểu Phàm lắc đầu nguầy nguậy:

– Bữa cơm này đắt quá, tôi không thèm gả cho một ông già đâu.
Nghiêm Đạo liếc Triệu Nhan Lỗi, Triệu Nhan Lỗi chỉ cười. Nghiêm Đạo dường như hiểu ra điều gì đó, nói:

– Sao cô biết là một ông già, ngộ nhỡ là một người trẻ tuổi đẹp trai như Triệu Nhan Lỗi thì sao, cô có chịu không?

– Không. – Lạc Tiểu Phàm trả lời rất nhanh chóng. – Tôi có quen anh ta đâu, cho dù anh ta còn trẻ đã lên làm Tổng giám đốc thì cũng chẳng liên quan gì tới tôi cả.

Nghiêm Đạo cười cười, không nói nữa. Lúc này, một nhân viên phục vụ bước vào:

– Tổng giám đốc, ông bà chủ đang ăn cơm ở phòng bên cạnh, mời ông qua một lát để gặp vài người bạn.

– Được, cô xuống trước đi! Nói lát nữa tôi qua. – Triệu Nhan Lỗi nói.
Nghiêm Đạo đứng lên:

– Nếu bác trai đã gọi cậu thì tôi cũng đi luôn đây, mấy người bạn còn đang chờ tôi, hôm khác chúng ta sẽ chơi bóng với nhau.

Triệu Nhan Lỗi gật đầu:

– Được rồi! Có thời gian thì gọi điện cho tôi.

Nghiêm Đạo làm mặt hề với Lạc Tiểu Phàm:

– Tôi không trả nợ cùng cô nữa, hôm khác tôi sẽ mời cô ăn cơm. – Nghiêm Đạo vừa đi khỏi, Lạc Tiểu Phàm không biết phải làm thế nào, cô không muốn đụng phải em gái của Triệu Nhan Lỗi, không phải là cô sợ, chỉ là không muốn mọi người đều thấy khó xử, nói không chừng Lâm Nam Vũ cũng có mặt ở đó, vậy thì mọi chuyện sẽ càng thêm phức tạp.

Triệu Nhan Lỗi kéo tay Lạc Tiểu Phàm:

– Đi thôi, Tiểu Phàm.

Lạc Tiểu Phàm giằng khỏi tay anh, khó xử:

– Tôi không đi nữa, sợ không tiện, anh đi một mình đi!

– Có gì mà không tiện, chỉ là bố mẹ tôi thôi, chắc chắn họ sẽ thích cô lắm.

Lạc Tiểu Phàm vẫn hơi do dự, nhưng không từ chối được lời mời nhiệt tình của Triệu Nhan Lỗi, đành gật đầu đồng ý. Hai người đi sang phòng ăn bên cạnh, Lạc Tiểu Phàm chỉnh lại quần áo, trong lòng bất giác thấy căng thẳng.

Nhân viên phục vụ mở cửa ra, trong phòng chật người, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía họ, Lạc Tiểu Phàm càng cảm thấy khó chịu hơn, chỉ có Triệu Nhan Lỗi là vẫn thoải mái nắm tay cô, ngồi vào chiếc ghế cạnh một cặp vợ chồng trung niên, nói:

– Ba mẹ, không phiền khi con đưa bạn cùng tới chứ!

Một phụ nữ trông khoảng 40, 50 tuổi đứng lên, khuôn mặt hiền lành, nhìn Lạc Tiểu Phàm từ trên xuống dưới rồi tới gần nắm tay cô:

– Đương nhiên là được rồi. Lỗi, cô gái này là ai?

Triệu Nhan Lỗi thân mật đặt tay lên vai Lạc Tiểu Phàm:

– Cô ấy là bạn tốt kiêm bạn làm ăn của con, Lạc Tiểu Phàm.

Bà Tuyết Y chưa bao giờ thấy con trai mình đưa bất cứ người con gái nào về nhà, bà cũng rất sốt ruột, không ngờ cuối cùng con trai bà cũng đã nghĩ thông suốt, bà nhìn Lạc Tiểu Phàm, thầm đánh giá, thấy cô thân hình đẹp, mặt mũi xinh xắn mà cũng có vẻ là có học, ngồi cạnh con trai mình đúng là rất xứng đôi. Ông Triệu Cương từ giây đầu tiên khi Lạc Tiểu Phàm bước vào, ánh mắt đã không hề rời khỏi khuôn mặt cô, lúc không cẩn thận, ông làm đổ cả tra ra ngoài. Nhân viên phục vụ vội vàng đi tới thu dọn. Trương Chính Viễn ngồi cạnh đó nắm chặt tay ông, ông mới bình tĩnh lại được. Lạc Tiểu Phàm quá giống một người, một người cũ của hơn 20 năm trước, sao cô lại giống như thế?

Trương Chính Viễn với ông là quan hệ thượng cấp và hạ cấp, nhưng trên cả, họ là hai người bạn cùng nhau lớn lên, người đó ông cũng đã từng gặp. Triệu Cương quay lại nhìn Trương Chính Viễn, Trương Chính Viễn gật đầu, nói nhỏ:

– Giống, giống quá, cứ như là một người vậy.

Bà Tuyết Y thấy chồng mình cứ nhìn Lạc Tiểu Phàm chăm chăm như người mất hồn thì hơi giận, quay sang nguýt ông một cái:

– Anh nói gì đi chứ, làm gì mà như người mất hồn vậy!

Lúc này Triệu Cương mới sực tỉnh, đứng lên:

– Hoan nghênh các bạn trẻ cùng tham gia, nếu chỉ có người già chúng tôi nói chuyện với nhau thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, có các cháu ở đây, chúng tôi thấy không khí sôi nổi hơn nhiều. – Những người khác có mặt ở đó đều cười, những người này đều là những người cùng Triệu Cương tạo nên “vương quốc” Triệu Thế, nói là cấp trên cấp dưới nhưng thực ra thân nhau như anh em, bạn bè.

Lạc Tiểu Phàm cũng tỏ ra hiền thục, chỉ cười nhẹ:

– Cháu chào hai bác! Cháu tới đường đột quá, cũng không chuẩn bị quà cáp gì, mong hai bác thông cảm. – Nhưng đôi mắt cô đã nhanh chóng lướt qua một vòng, thấy Lâm Nam Vũ và Triệu Tiểu Mạn không có mặt ở đó, thở phào nhẹ nhõm.

Triệu Cương lại một lần nữa quan sát kỹ Lạc Tiểu Phàm, giọng nói có phần không bình tĩnh:

– Không cần phải khách sáo, mau ngồi xuống, ngồi xuống đi.

Bà Tuyết Y cũng kéo tay Lạc Tiểu Phàm ngồi xuống:

– Cô Lạc đang làm gì vậy?

– Cháu… – Lạc Tiểu Phàm đang định nói thì Triệu Nhan Lỗi tỏ ra không vui:

– Mẹ, mẹ hỏi gì nhiều thế.

– Cái thằng bé này! – Tuyết Y lườm con trai. – Mẹ chỉ tiện miệng hỏi thế thôi, đúng thật là… Bây giờ chưa gì đã bảo vệ người ta rồi, mẹ hỏi vài câu cũng không được.

Lạc Tiểu Phàm thấy họ hiểu lầm thì hơi ngượng, vội nói:
– Bác gái, cháu làm thiết kế ở Công ty Kate, là bạn làm ăn với Tổng giám đốc Triệu, hôm nay bọn cháu vừa ký hợp đồng hợp tác với nhau nên mới tới đây ăn cơm.

Bà Tuyết Y nhìn Lạc Tiểu Phàm với ánh mắt là lạ rồi lại nhìn Triệu Nhan Lỗi:

– Ừ, ừ… – Rồi đẩy bóng sang chồng mình. – Anh cũng nói vài câu đi!
Triệu Cương nói nhỏ:

– Em nói hết rồi, em còn bảo anh nói gì?

Bà Tuyết Y thở dài:

– Đã 30 tuổi rồi còn chưa lập gia đình, khó khăn lắm mới thấy nó đưa một người về, lại không phải, anh bảo làm mẹ như em có không lo lắng được không?

Lạc Tiểu Phàm thấy họ cứ thì thầm to nhỏ với nhau, chắc chắn là đang nói mình thì càng thấy ngượng hơn, thật muốn biến khỏi đây ngay lập tức. Triệu Nhan Lỗi thò tay xuống gầm bàn nắm tay Lạc Tiểu Phàm mới phát hiện ra lòng bàn tay cô toàn là mồ hôi, không nhịn được bật cười, nói nhỏ bên tai Lạc Tiểu Phàm:

– Bố mẹ tôi là hổ hay sao mà cô phải sợ như thế? Từ ngày quen cô, chưa khi nào thấy cô sợ thế. – Lạc Tiểu Phàm nhìn khuôn mặt nhẹ nhàng của anh, giận dữ dẫm mạnh lên chân anh, khiến anh đau đớn cau mày lại, miệng xuýt xoa. Những hành động đó đều lọt vào mắt bà Tuyết Y, xem ra hình như cũng không tệ như mình nghĩ. Bà đích thân đặt một bát cháo tổ yến vào tay Lạc Tiểu Phàm, tươi cười nói:

– Cháu chưa ăn cơm phải không! Xin lỗi, bác chỉ mải nói chuyện mà quên mất, mau ăn cháo tổ yến đi.

Lạc Tiểu Phàm cũng không tiện từ chối, chỉ có điều vừa nãy ăn nhiều quá nên bây giờ không muốn ăn nữa, thi thoảng cô lại đạp xuống chân Triệu Nhan Lỗi, hy vọng anh nói câu gì đó. Ai ngờ Triệu Nhan Lỗi cứ giả vờ như không biết. Lạc Tiểu Phàm không còn cách nào khác, đành phải ăn bát cháo.

Bà Tuyết Y thăm dò:

– Tiểu Phàm, sau này thường xuyên bảo thằng Lỗi đưa tới nhà bác chơi nhé, nhà bác tuy không lớn nhưng đằng sau có một cái bãi cỏ rộng, khung cảnh đẹp lắm, còn có thể cưỡi ngựa, bác nghĩ chắc là giới trẻ các cháu thích trò này.

– Bãi cỏ… – Hai mắt Lạc Tiểu Phàm lập tức sáng lên, hồi du học bên nước ngoài, cô cũng thường xuyên cùng bạn bè đi cưỡi ngựa, sau đó về nước không còn cơ hội nữa, vừa nghe nói được cưỡi ngựa cô lập tức thấy hưng phấn hơn.

Bà Tuyết Y thấy khuôn mặt vui vẻ của Lạc Tiểu Phàm thì nói ngay với Triệu Nhan Lỗi:

– Mai là thứ bảy, con đưa Tiểu Phàm tới nhà mình chơi, mẹ sẽ nấu món ngon cho hai đứa.

Triệu Nhan Lỗi nhìn Lạc Tiểu Phàm, gật đầu:

– Vâng, con sẽ đưa cô ấy tới.

Lạc Tiểu Phàm lúc đầu thì đúng là rất hưng phấn, nhưng bỗng dưng nghĩ ra rất có thể sẽ đụng phải Lâm Nam Vũ và Triệu Tiểu Mạn ở đó, trong lòng lại thấy không thoải mái, nhưng nhìn nét mặt nhiệt tình của bà Tuyết Y, cô cũng không biết nói gì hơn.

Bà Tuyết Y càng nhìn càng thích Lạc Tiểu Phàm, những cô gái xinh đẹp không những thu hút hứng thú của đàn ông mà ngay cả những người đàn bà như bà cũng thích. Bởi vì thích Lạc Tiểu Phàm nên bà muốn tìm hiểu thêm về thân thế của cô, xem hai nhà có hợp với nhau không:

– Tiểu Phàm, có thời gian thì hẹn ba mẹ cháu tới uống trà với bác nhé!
Sắc mặt Lạc Tiểu Phàm lập tức tái nhợt:

– Ba mẹ cháu qua đời từ khi cháu còn nhỏ.

Câu nói này vừa mới thốt ra không những khiến bà Tuyết Y biến sắc mà cả ông Triệu Cương cũng kinh ngạc, không nhịn được, bật hỏi:
– Sao lại chết?

Bà Tuyết Y véo chồng một cái rồi nắm tay Lạc Tiểu Phàm, an ủi:
– Tại bác, tại bác, làm cháu nhớ lại chuyện đau lòng.

Lạc Tiểu Phàm cười đắng chát:

– Không trách bác được, hồi mẹ cháu còn sống, không có ngày nào là không sống trong đau khổ, với mẹ cháu mà nói, có khi chết lại là một sự giải thoát.

Bà Tuyết Y thương yêu vuốt ve tay Lạc Tiểu Phàm:

– Con ngoan, đừng nghĩ nữa, không ai nói tới chuyện này nữa nhé. – Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng bà lại thầm tính toán, những đứa trẻ không có cha mẹ thì thường có khiếm khuyết, huống hồ một gia đình như nhà họ, yêu cầu chọn con dâu rất cao. Lạc Tiểu Phàm đúng là không tệ, nhưng thân thế gia đình cô lại không tốt, thấy hai người tình cảm còn chưa sâu sắc, phải mau tách họ ra. Vừa nghĩ vậy, khuôn mặt bà lập tức trở nên lạnh nhạt hơn. Lạc Tiểu Phàm cũng có thể cảm nhận được điều này, vốn dĩ cô chẳng có ý gì với Triệu Nhan Lỗi nên cũng không quan tâm nữa.

Triệu Cương nghe nói ba mẹ của Lạc Tiểu Phàm đều đã qua đời, rồi lại nói mẹ cô cả đời sống trong đau khổ thì trái tim như bị hàng ngàn mũi dao cứa vào, đúng lúc Lạc Tiểu Phàm đi rửa tay, ông cũng lập tức đứng lên, đi theo ra ngoài. Lạc Tiểu Phàm vừa từ nhà vệ sinh đi ra, Triệu Cương đã bước tới, sắc mặt quan tâm và thân thiết:

– Bác muốn hỏi cháu một chuyện, nhưng lại sợ quá đường đột.

Nhưng bác nhìn thấy cháu, bỗng dưng nhớ ra một người bạn cũ, bởi vậy muốn hỏi mẹ cháu tên là gì.

Lạc Tiểu Phàm hơi ngạc nhiên, nhưng cô vẫn nói:

– Tần Tự Quyên.

Triệu Cương vừa nghe thấy cái tên này đã như bị người ta đánh trúng, dựa lưng vào tường, miệng lẩm bẩm:

– Tần Tự Quyên… – Cái tên quen thuộc này đã nằm sâu trong đáy lòng ông suốt 20 năm nay, khiến ông không phút giây nào không sống trong đau khổ và dày vò, hôm nay một lần nữa nghe thấy cái tên này, vậy mà đã âm dương cách biệt.

Lạc Tiểu Phàm thấy Triệu Cương tái mặt đi thì lo lắng đỡ cánh tay ông:

– Bác trai, bác làm sao thế?

Triệu Cương lắc đầu:

– Bác không sao, bác không sao, cháu vào trước đi! Bác ngồi một mình một lát.

Thấy Lạc Tiểu Phàm đã đi xa, ông Triệu Cương quay về phòng làm việc của mình, mở ngăn kéo ra, lấy trong đó ra một cái hộp gỗ. Mở cái hộp gỗ, ông lấy ra một bức ảnh, người trong bức ảnh xinh đẹp như hoa, đôi mắt bồ câu như biết nói, khuôn mặt vô cùng dịu dàng, khóe miệng nhỏ hơi nhếch lên, có cái gì đó đáng yêu và tinh nghịch. Nước mắt Triệu Cương rơi xuống, lẩm bẩm:

– Tiểu Quyên, tại anh phụ lòng em! Tại anh phụ lòng em! Anh không phải là người, thực sự không phải là người! Em có biết không? Hôm nay anh gặp con gái em rồi, giống em như đúc. Con gái em chính là con gái anh, anh phản bội em là chuyện khiến anh hối hận nhất cuộc đời này, chắc chắn anh sẽ đối xử với con gái em như con gái ruột của mình. Những gì người khác có, anh cũng sẽ cho nó; những gì người khác không có, anh càng phải cho nó. – Nghe thấy tiếng gõ cửa, ông vội vàng cất ảnh đi, lau nước mắt rồi mới nói lớn. – Mời vào.

Triệu Nhan Lỗi bước vào
, thấy sắc mặt ba mình có vẻ không bình thường, anh lo lắng chạy lại dìu ông:

– Ba, ba sao thế? Có phải thấy không khỏe không?

Ông Triệu Cương lắc đầu, bỗng dưng nắm chặt tay Triệu Nhan Lỗi, sắc mặt vô cùng nghiêm túc:

– Nhan Lỗi, con nói thật với ba, con có quan hệ gì với Lạc Tiểu Phàm.
Triệu Nhan Lỗi hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của ba mình, ba anh bình thường không thích quản lý chuyện của con cái, nhưng anh vẫn thật thà trả lời:

– Cô ấy chỉ là bạn làm ăn của con thôi, không có quan hệ gì cả.

Triệu Cương nhìn Triệu Nhan Lỗi chăm chăm:

– Thật sao?

Triệu Nhan Lỗi hoảng hốt khi nhìn ánh mắt của ba mình:

– Ba làm sao vậy?

– Ba muốn con cưới cô ấy, hơn nữa phải đối xử với cô ấy thật tốt, ba muốn cô ấy thành con dâu nhà họ Triệu.

Triệu Nhan Lỗi thấy ba mình nói vậy thì ngẩn ngơ:

– Ba làm sao thế?

Triệu Cương đứng lên:

– Chỉ cần Tiểu Phàm thích con thì con phải cưới nó, nếu không đừng mong thừa kế sản nghiệp nhà họ Triệu, con có hiểu không?

Triệu Nhan Lỗi ngẩn ngơ, nhưng thấy ánh mắt nghiêm túc của ba mình, anh đành gật đầu:

– Con sẽ cố gắng.

Lúc này Triệu Cương mới hài lòng gật đầu:

– Có điều chuyện này không được để mẹ con biết.

Triệu Nhan Lỗi lo lắng nhìn ba mình:

– Con thấy mẹ không hài lòng với hoàn cảnh gia đình của Lạc Tiểu Phàm, con sợ mẹ sẽ không đồng ý đâu.

– Con không cần lo về mẹ con, chỉ cần con đối xử tốt với Lạc Tiểu Phàm, những việc khác ba sẽ giúp. – Nói xong, ông đi ra khỏi phòng, để lại một mình Triệu Nhan Lỗi vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Khi Triệu Nhan Lỗi quay lại thì ba mình đang nói chuyện rất vui vẻ với Lạc Tiểu Phàm, ánh mắt của ông tràn đầy sự yêu thương, quan tâm, ông chưa bao giờ dành ánh mắt này cho anh và em gái. Anh luôn cảm thấy giữa ba anh và Lạc Tiểu Phàm có chuyện gì đó, nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp nhau, sao có thể như thế được?

Triệu Cương nhìn bộ quần áo trên người Lạc Tiểu Phàm, vừa nhìn đã biết là hàng rẻ tiền thì thấy khó chịu trong lòng, quay đầu nói với Triệu Nhan Lỗi:
– Nhan Lỗi, lát nữa con đưa Tiểu Phàm tới siêu thị nhà mình chơi, con bé thích cái gì thì mua cho nó, tính vào tài khoản của công ty ba. – bà Tuyết Y liếc chồng một cái, thấy ông hôm nay có vẻ bất thường, bình thường bà đi mua đồ đều phải tự thanh toán, vậy mà hôm nay vì một người xa lạ mà ông lại phá vỡ quy định của công ty.

Triệu Nhan Lỗi cũng có rất nhiều nghi vấn, nhưng anh vẫn nhanh nhẹn đồng ý. Chỉ có Lạc Tiểu Phàm là thấy ái ngại, vội từ chối:

– Cảm ơn bác, cháu không cần gì đâu, tấm lòng của bác cháu xin nhận.
Triệu Cương bây giờ chỉ muốn đền tội, chỉ tiếc là ông không thể cho Lạc Tiểu Phàm mọi thứ mà mình có, nên quay sang nói với Triệu Nhan Lỗi:
– Đừng ngồi đây với mấy ông bà già nữa, bọn trẻ các con đi chơi đi! Tới đó kiểu gì cũng có đồ mà Tiểu Phàm thích! Đi đi!

Lạc Tiểu Phàm cũng không tiện nói gì thêm, bèn đứng lên, cùng Triệu Nhan Lỗi đi ra ngoài. Ngồi trên xe, cô cũng như Triệu Nhan Lỗi, lòng tràn đầy nghi vấn:

– Ba anh bình thường cũng đối xử với người khác như thế hả?

Triệu Nhan Lỗi cười:

– Vậy thì cô không hiểu ba tôi rồi, ông ấy rất khó gần, đừng nói là nói chuyện thân mật với những người ít tuổi. Có điều hình như hôm nay ba tôi đối xử với cô hơi khác thường!

Lạc Tiểu Phàm nghĩ một lúc lâu:

– À! Đúng rồi, chắc chắn ba anh tưởng tôi là bạn gái anh nên mới tốt với tôi như thế, người già ai cũng thích được bế cháu cả.

Triệu Nhan Lỗi cười cười, khởi động xe:

– Đừng nghĩ nữa, nếu ba tôi đã ra lệnh bắt tôi đưa cô đi mua đồ thì chỉ cần cô thích, tôi sẽ mua hết, dù sao cũng có người trả tiền cho cô, việc tốt như thế này biết tìm ở đâu?

Lạc Tiểu Phàm cũng mắc một căn bệnh chung của phụ nữ, đó là thích mua sắm, nhưng để ba Triệu Nhan Lỗi trả tiền, thứ nhất là hai người mới gặp mặt nhau lần đầu tiên, mà cứ cho là thường xuyên gặp mặt, nhưng hai bên không có quan hệ gì, cũng không thể để người ta trả tiền được. Cô tỏ ra khó xử:

– Tôi thấy hay thôi đi! Tôi cũng chẳng thiếu cái gì, để ba anh trả tiền thì ngại lắm.

– Có gì đâu mà ngại, nếu thực sự thấy ngại thì tôi trả tiền cho cô là được chứ gì!

– Chúng ta ăn cơm vẫn chưa trả tiền, có phải như thế không được không hả?

Triệu Nhan Lỗi nhìn khuôn mặt ăn năn của Lạc Tiểu Phàm thì bật cười:

– Ăn cơm của nhà mình mà còn phải trả tiền sao?

Lạc Tiểu Phàm kinh ngạc:

– Khách sạn Hương Xá là của nhà anh?

Triệu Nhan Lỗi gật đầu:

– Đó là do ông ngoại tôi thành lập. Sau khi ông ngoại mất, ba tôi tiếp quản, quản lý các công việc thường ngày, tôi có thời gian cũng tới giúp ba tôi.

Lạc Tiểu Phàm giận dữ chu miệng:

– Vậy sao anh không nói sớm, làm tôi cứ sợ không đủ tiền trả.

Triệu Nhan Lỗi nhướng mày:

– Tôi đâu thấy cô lo lắng, chỉ thấy cô ăn nhiều hơn, uống nhiều hơn người khác. Đúng là một chú heo ham ăn.

Lạc Tiểu Phàm mạnh miệng nói:

– Tới một nơi đắt đỏ như thế ăn cơm, đương nhiên là phải ăn cho bõ, nếu không thì tôi thiệt thòi hả?

– Ha ha ha… – Triệu Nhan Lỗi cười xong bèn quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Lạc Tiểu Phàm, ánh mắt sâu thẳm. – Tiểu Phàm, cô cảm thấy tôi thế nào? Ở cùng tôi có vui không?

Lạc Tiểu Phàm gật đầu như bổ củi:

– Đương nhiên là vui rồi, tôi mà có người anh như anh thì thích thật, thật là ngưỡng mộ em gái anh.

Triệu Nhan Lỗi không hiểu đang suy nghĩ điều gì, chỉ nhếch miệng cười:

– Chỉ muốn có người anh trai như vậy, lẽ nào không nghĩ gì khác sao, cái gì đại loại như là bạn tri kỷ hay là chồng gì gì đó? – Nói xong, anh nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của Lạc Tiểu Phàm thoáng thay đổi trong gương chiếu hậu.

Lạc Tiểu Phàm nghịch ngợm làm mặt hề:

– Không dám vọng tưởng, một con nhóc nhà nghèo như tôi gả cho một anh nông dân sẽ tốt hơn, không dám có ý gì với hoàng tử đâu.

Triệu Nhan Lỗi thoáng sầm mặt lại, Lạc Tiểu Phàm cũng có vẻ trầm tư, hai người rơi vào im lặng.

Advertisements

3 comments on “Yêu đôi môi em- chương XII

  1. Cho tớ địa chỉ của Vanviet’s book ở Hà Nội đi. Hôm qua ra Đinh Lễ xem, thì thấy có quyển Yêu đôi môi em rồi 😀 tớ cũng muốn mua sách xịn, vừa đẹp lại có thể ủng hộ nhà xuất bản được, nhưng vì thòm thèm đọc đoạn kết và cũng muốn lưu giữ lại trong nhà nên “nhắm mắt làm liều” >.<
    Không biết sách xịn có thêm gì khác sách ở Đinh Lễ không haiz

    • Các sách của Văn Việt ở Đinh Lễ là sách thật đó bạn ơi, cám ơn bạn đã ủng hộ nhé. Nhưng mừ đi mua sách nên chú ý hình thức một chút, bởi có một số cuốn bị bên nhà in gấp mép không chuẩn lắm. Mình giữ sách nên chọn lựa cẩn thận một chút 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s