Huyên thảo chưa tàn- chương X(1)


CHƯƠNG X: ĐƯỜNG MỘT CHIỀU
Trong giấc mơ, anh từng cùng em khiêu vũ hết cuộc đời

1.
Hôm sau khi Đồng Đồng tới trường, Trần Đinh Hòa tới tìm cô.
Từ sau lần Lục Hy Thần làm mối cô cho anh bất thành, Đồng Đồng mới chỉ gặp lại anh ba lần.

Nghe nói Trần Đinh Hòa đã trở thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp cho một tạp chí điện ảnh. Nhìn anh vô cùng thoải mái, không giống như những sinh viên sắp tốt nghiệp đang chạy đôn chạy đáo lo lắng viết luận văn.

Anh tới tìm Đồng Đồng để chụp vài bức ảnh làm kỷ niệm.

Bên cạnh sân thể dục cũ kỹ ở phía Bắc trường có một vườn trúc rất già, những cây trúc thẳng đứng vươn cao, thêm vào đó là những bụi cỏ cao ngang thân khiến cảnh sắc nơi đó vô cùng nổi bật.

Hứa Hân Di đang đứng ở đó chờ họ. Khi nhìn thấy Đồng Đồng, Hứa Hân Di mỉm cười chào cô, Đồng Đồng hơi ngạc nhiên nên không biết phải nói gì.

Trần Đinh Hòa vừa điều chỉnh tiêu cự của máy ảnh, vừa nói:
– Hứa Hân Di, nghe nói em tiếp tục làm mọt sách hả?
Hứa Hân Di vỗ vai anh nói tiếp:

– Phải nói là siêu mọt sách mới đúng. Em làm sao mà bì được với anh, ngày nào cũng lái ô tô, vác máy ảnh ra vào những nơi sang trọng, đúng là kiểu mẫu của con người giới thượng lưu. – Cô lại quay sang hỏi Đồng Đồng. – Cậu thì sao, tìm được việc chưa?

Đồng Đồng lắc đầu, nói:

– Còn đang chờ thông báo.

Trần Đinh Hòa cầm máy ảnh đi ra xa một chút, ống kính hướng về phía Đồng Đồng và Hứa Hân Di.

Đồng Đồng hỏi nhỏ Hứa Hân Di:

– Cậu không giận tớ nữa hả?

Hứa Hân Di cười nói:

– Là lỗi của tớ. Tớ cứ buồn là cảm thấy như cả thế giới này nợ tớ vậy. Chuyện Lục Hy Thần thích cậu làm tớ ngạc nhiên quá, khó có thể chấp nhận được, bởi vậy tớ mới nói mấy câu khó nghe như thế. Sau đó tớ rất hối hận, nhưng lại không dám xin lỗi cậu.

Nhìn điệu bộ thoải mái của Hứa Hân Di, tâm trạng Đồng Đồng cũng nhẹ nhõm hơn. Hứa Hân Di lại hỏi:

– Cậu và Lục Hy Thần… thế nào rồi?

Đồng Đồng nói:

– Anh ấy đối với tớ rất tốt.

Hứa Hân Di chỉ “ồ” một tiếng, sau đó hai cô gái lại như bình thường, quay về phía ống kính, mỉm cười rạng rỡ, Hứa Hân Di còn thân mật nắm tay Đồng Đồng.

Sau đó, ba người họ tìm một nơi để ăn cơm, chủ đề tập trung vào việc mọi người có dự định gì sau khi tốt nghiệp – Trần Đinh Hòa định làm việc khoảng một, hai năm rồi tới Bắc Kinh phát triển sự nghiệp, Hứa Hân Di thì có chí hướng cao hơn, học nghiên cứu sinh được hai năm, có thể cô sẽ ra nước ngoài du học.

Trần Đinh Hòa mỉm cười gật đầu:

– Du học? Sau khi tốt nghiệp em không kết hôn với Ninh Kỳ Phong sao?

Hứa Hân Di lắc đầu:

– Tan rồi!

Đồng Đồng kinh ngạc:

– Tại sao?

Hứa Hân Di thản nhiên nói:

– Hợp thì đến, không hợp thì đi! Ninh Kỳ Phong lúc nào cũng thích hái hoa bắt bướm, tính khí lại khó chịu, chuyện gì cũng coi mình là trung tâm, cứ như thể cả thế giới này có mỗi anh ta là đàn ông vậy! Hai người đều không thành thật khi đến với nhau, cần gì phải lãng phí thời gian.

Lúc này, trong phòng khách vọng ra một bài hát, cứ lặp đi lặp lại một câu hát – Yêu… yêu… yêu…

Trần Đinh Hòa nói:

– Cô gái này thiếu tình yêu à?

Hứa Hân Di “ừ” một tiếng rồi nói:

– Em cũng là một người thiếu tình yêu!

Trần Đinh Hòa nói:

– Anh cũng vậy – thiếu tình yêu.

Đồng Đồng rót bia cho họ, nói:

– Hai người đều thiếu tình yêu, vừa vặn đẹp, ghép thành một đôi!
Trần Đinh Hòa vui vẻ, vỗ tay nói:

– Hay lắm, Hứa Hân Di, hay là chúng ta yêu nhau?

Hứa Hân Di đấm mạnh anh một cái, nói:

– Anh chán sống hả? Chúng ta là bạn bè lâu như vậy rồi, còn đùa vô duyên thế nữa.

Những cuộc gặp gỡ của các sinh viên năm thứ tư vô cùng nhiều, thêm vào đó là học sinh nào cũng có tâm trạng buồn bã, bởi vậy thời gian này cũng có thêm rất nhiều đôi mới.

Lúc này, Hứa Hân Di nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay của Đồng Đồng, nói:

– Bao giờ thì hai người kết hôn?

Đồng Đồng đỏ mặt:

– Còn sớm mà.

Hứa Hân Di lật tay cô lại, xoay một vòng chiếc nhẫn, ánh mắt thất thần. Phát hiện Đồng Đồng đang nhìn mình, Hứa Hân Di bèn ngẩng đầu lên, mỉm cười:

– Nhẫn của cậu to quá, nên mang tới tiệm trang sức gia công lại một chút.

Một bữa cơm hết hai tiếng đồng hồ rồi giải tán.

Trần Đinh Hòa và Hứa Hân Di cùng đi tản bộ. Đồng Đồng đứng đằng sau nhìn theo bóng họ, hy vọng họ có thể tới với nhau.

Một tháng sau, khi Đồng Đồng mang chiếc nhẫn có viên đá mắt mèo tới tiệm kim hoàn để gia công, cô gặp Hứa Hân Di và Trần Đinh Hòa. Họ nắm tay nhau, trò chuyện rất vui vẻ. Họ mới cùng nhau đi du lịch ở thành Phượng Hoàng, Hứa Hân Di còn mua không ít trang sức bằng bạc thật, nhưng kiểu dáng không như ý nên mang tới tiệm kim hoàn gia công lại.

Đồng Đồng đùa với cô:

– Hai người ai tán ai vậy?

Hứa Hân Di cười nói:

– Cái gì mà ai tán ai? Tạm thời hẹn hò với nhau, sớm muộn gì anh ấy cũng đi Bắc Kinh, tớ thì đi du học, tương lai của bọn tớ không cùng một hướng, sau này chắc không có kết quả đâu.

– Cậu không có dự định lâu dài sao?

– Cả đời này tớ chỉ thích có một người, những người khác chỉ là để dùng tạm thôi. Tùy duyên phận! Với lại, tình yêu là thứ khó tin tưởng nhất, ai mà biết được giây tiếp theo chúng ta có đánh mất cảm giác yêu một người hay không? Cậu nói với tớ xem tớ nên làm gì?
– Nói không chừng…

Hứa Hân Di lạnh lùng ngắt ngang lời Đồng Đồng, nhìn chiếc nhẫn trên tay Đồng Đồng, cô nói:

– Thứ mà cậu đạt được là đá mắt mèo, hãy trân trọng nó! Nếu cậu phụ lòng Hy Thần, tớ sẽ không tha cho cậu đâu.

Đồng Đồng mỉm cười trước câu nói này, cầm chiếc nhẫn đi tìm Lục Hy Thần.

Lục Hy Thần nhìn chiếc nhẫn mà cô đã sửa xong, nói:

– Bóp chặt lại tốt hơn, như vậy có phải sẽ bị trói chặt cả đời không?

Đồng Đồng bâng quơ đáp:

– Ai mà biết được.

Lục Hy Thần gõ vào đầu cô, nghiêm túc nói:

– Nếu em mà dám làm mất nó thì em chết chắc rồi.

Đồng Đồng xoay xoay chiếc nhẫn, nói:

– Không cẩn thận có ngày anh lại đòi nó về.

Lục Hy Thần nhìn cô chăm chú rồi nói:

– Đồng Đồng, em có tâm sự gì à? Anh gọi điện thoại cho em, cảm thấy em luôn buồn bực. Gần đây ánh mắt em luôn như đang trốn tránh cái gì đó, không giống như bình thường.

Đồng Đồng đang định cãi lại anh vài câu thì điện thoại di động trong túi đổ chuông.

Hứa Hân Di nói trong điện thoại:

– Bao giờ thì tới lấy ảnh? Đinh Hòa chụp đẹp lắm! Cậu có
USB không, tớ gửi qua máy tính cho cậu hay phải rửa ra?

Đồng Đồng nói:

– Tớ thích cả hai. Cậu gửi trước vào email cho tớ. Thứ ba tuần sau tớ tới lấy ảnh, được không?

Hứa Hân Di cười nói:

– Được, thứ ba tuần sau tớ mang cho cậu.

Cúp điện thoại xong, Lục Hy Thần nói với Đồng Đồng:
– Chủ nhật anh đi Hàng Châu. Mấy năm nay anh chưa về đó, nên muốn về tảo mộ cho mẹ.

Đồng Đồng tinh nghịch nói:

– Có cần em đi tiễn không?

Lục Hy Thần kéo hai tay cô:

– Anh muốn em đi cùng. Tảo mộ xong, chúng ta ở lại đó mấy ngày. Em chưa đi Hàng Châu, anh đưa em đi xem Đoạn Kiều và Tô Đề, thế nào?

Đồng Đồng nói:

– Bố anh có đi cùng không?

– Không, bố có việc, không đi được, hai đứa mình đi thôi.
Đồng Đồng nghĩ, tới đó chơi một chuyện cũng tốt. Phong cảnh Hàng Châu rất đẹp, cũng có thể giải tỏa bớt áp lực của cô, nếu không cứ ở đây mãi, chỉ khiến cô suy nghĩ lung tung. Chắc là Hy Thần cũng biết tâm trạng cô không tốt nên muốn đưa cô đi cho vui. Anh rất ít khi nói những lời ngọt ngào, nhưng những việc anh làm lại vô cùng chu đáo, tận tâm. Trong lòng cô thầm nghĩ, Đồng Đồng, có một người bạn trai tốt như vậy, mày còn muốn gì?

Đồng Đồng nghĩ, được rồi, Tề Vũ, hãy để em quên anh đi!

2.
Đồng Đồng chuẩn bị rất nhiều thứ cho chuyến du lịch! Cô còn mua cả một chiếc ba lô du lịch màu xanh, nhét một đống đồ vào trong đó. Nghe nói Hàng Châu khí hậu ẩm ướt và hay mưa, Đồng Đồng không biết phải mang theo bao nhiêu quần áo thì đủ. Lục Hy Thần nói, chỉ

cần cô mang theo một tâm trạng tốt là được rồi, tất cả đều đã có anh.
Ai mà biết được buổi trưa chuẩn bị xuất phát thì có một việc xảy ra làm đảo lộn kế hoạch của Đồng Đồng.

Cô đeo ba lô lên vai, nhét tai nghe vào tai rồi chuẩn bị lên đường, bỗng dưng nhận được điện thoại của Hạ Khả. Hạ Khả hoảng hốt nói với Đồng Đồng là Tề Vũ bị đau dạ dày, còn bị nôn ra máu, đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê. Cô hoảng sợ không biết phải làm thế nào nên mới nhờ Đồng Đồng tới giúp đỡ.

Đồng Đồng biết Tề Vũ lại mắc bệnh cũ, nếu xuất huyết quá nhiều, có thể sẽ nguy hiểm tới tính mạng. Anh chàng này chỉ biết vẽ tranh, không biết cách chăm sóc bản thân.

Đồng Đồng vội vã bảo Hạ Khả gọi điện cho 120 gọi xe cấp cứu, còn nói cô sẽ lập tức tới đó.

Đồng Đồng vừa chạy vừa gọi điện cho Lục Hy Thần:

– Hy Thần, em thay đổi ý định rồi, không đi nữa.

Lục Hy Thần rất ngạc nhiên, hỏi:

– Mọi thứ chuẩn bị xong hết rồi, sao em lại thay đổi ý kiến đột ngột như vậy?

Đồng Đồng đành vội vã tìm kiếm lý do:

– Em… em… cơ quan phỏng vấn vừa gọi điện cho em, yêu cầu một bài thi viết, hôm nay không đi được.

– Thật không?

– Thật mà.

Lục Hy Thần thất vọng nói:

– Được rồi, thế thì anh đi đây. Có chuyện gì gọi điện thoại cho anh.

Đồng Đồng tắt điện thoại, không hề nghĩ là Lục Hy Thần sẽ cảm thấy như thế nào. Trong đầu cô lúc này chỉ là hình ảnh Tề Vũ đang quằn quại ôm bụng và không ngừng ho ra máu. Cô chỉ biết nếu nói thẳng với Lục Hy Thần sự thật, chắc chắn anh sẽ ngăn cản cô đi gặp Tề Vũ. Lục Hy Thần là một người nhạy cảm, đa nghi, sau này chuyên này sẽ trở thành một nút thắt giữa hai người. Nếu cô giải thích với anh rằng cô làm như vậy chỉ xuất phát từ tình bạn với Tề Vũ thì sao?
Ngay cả cô cũng không tin được.

Khi Đồng Đồng bắt taxi đi tới đường Văn Khúc Nam, xe của bệnh viện đã tới, Hạ Khả đang cùng mấy nhân viên y tế mặc áo blouse trắng đưa Tề Vũ vào xe. Đồng Đồng lên lầu lấy mấy thứ đồ dùng cá nhân và quần áo để thay mặc cho Tề Vũ, sau đó cùng Hạ Khả theo xe cấp cứu tới bệnh viện.

Hạ Khả lo lắng lắc lắc cánh tay Đồng Đồng, hỏi:

– Anh Tề Vũ không sao chứ? Em sợ quá!

Đồng Đồng nhìn sắc mặt tái nhợt của Tề Vũ, nói:

– Không sao đâu, anh ấy chỉ bị chảy máu dạ dày thôi. Lần này cũng giống như lần trước. Truyền nước vào, một, hai tiếng sau là tỉnh lại. Đừng lo. Có phải mấy ngày vừa rồi anh ấy chỉ ở trong phòng tranh, ăn toàn bánh quy không?

Hạ Khả thở phào một hơi như thể vừa trút được một gánh nặng:
– Hôm đó sau khi anh ấy ở trường về cứ im lặng chẳng nói lời nào, em nói chuyện với anh ấy, anh ấy cũng chẳng buồn để ý! Suốt nửa tháng nay hầu như ngày nào anh ấy cũng vẽ tranh suốt đêm, nói là để cho kịp cuộc triển lãm tranh ở Bắc Kinh. Em ở đấy cùng ăn mì gói với bánh quy với anh ấy, chán tới phán nôn lên được!
Đồng Đồng nói:

– Trời đất, cách nhà 100m có một quán ăn và quán mì mà!
Hạ Khả lắc đầu, nói:

– Ngoài những lúc đi mua đồ uống, anh ấy không ra khỏi cửa – Hạ Khả nhìn Tề Vũ đang nằm hôn mê trên giường, lại hỏi nhỏ. – chị Đồng Đồng, bây giờ chúng ta nên làm gì.

Đồng Đồng nhìn thời gian, đã hơn 5 giờ, không biết Lục Hy Thần đi tới đâu rồi. Cô bèn đứng lên, nói:

– Bây giờ đi ăn tối. Chị về ký túc xá lấy phích nước đã, sau đó chúng ta tìm quán ăn nào đó có cháo để ăn cơm.

– Vâng! Em đi cùng với chị!

Hạ Khả cùng Đồng Đồng đi ra khỏi bệnh viện. Họ về ký túc xá trước, sau đó tới một tiệm ăn ở gần rạp chiếu phim ăn cơm, mua một hộp cháo thơm phức, mùi vị còn ngon hơn rất nhiều so với cháo lần trước Đồng Đồng nấu. Đi được nửa đường, Hạ Khả nói:

– Chị Đồng Đồng, em cảm thấy chị thay đổi rất nhiều.

– Sao lại nói thế?

– Bây giờ chị làm việc gì cũng bình tĩnh, không hoảng loạn, hoàn toàn khác với chị ngày trước.

Đồng Đồng nghĩ, trải qua nhiều việc như vậy, sao có thể không thay đổi được? Sắp tốt nghiệp rồi, cô không thể là một cô gái ngốc nghếch rụt rè mãi được, lúc nào cũng nhớ tới những u buồn của tuổi xuân và cuộc sống, nếu vậy thì thật là ủy mị, ấu trĩ. Nghĩ tới những điều này, Đồng Đồng lại thấy có chút gì buồn bã.

Tề Vũ tỉnh lại lúc hơn 7 giờ tối, sắc mặt của anh nhợt nhạt, môi không có một chút sắc hồng nào, trông anh vô cùng yếu ớt.

Câu đầu tiên sau khi anh tỉnh lại là:

– Hạ Khả, muộn rồi mà sao em còn ở đây, mau đi về đi!

Hạ Khả ngồi bên cạnh giường, chống tay vào cằm, mở lớn mắt, phụng phịu nói:

– Anh tỉnh dậy là lại đuổi em.

Tề Vũ nhẹ giọng:

– Mai em còn phải đi học, với lại có Đồng Đồng ở đây rồi!
Hạ Khả vỡ lẽ ra. Cô vui vẻ nói:

– Được rồi, anh đừng vội đuổi em đi, hai người cứ nói chuyện đi. – Lúc đi ra, cô còn ý tứ đóng cửa lại.

Trong phòng bệnh vẫn còn hai giường để trống, cả phòng yên lặng như tờ, thêm vào đó là màu trắng bao phủ cả căn phòng, khiến không khí càng thêm yên tĩnh. Trên cửa sổ dán một bức tranh phong cảnh màu xanh, những cành cây xanh biếc in bóng mình lay động trên cửa sổ mỗi khi có gió thổi qua.

Tề Vũ nhìn Đồng Đồng chăm chú.

Đồng Đồng cảm thấy không thoải mái, cô quay người đi rót cho mình một ly nước, mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

Tề Vũ nói:

– Mỗi khi anh cần sự giúp đỡ thì em đều xuất hiện.

Đồng Đồng nói:

– Đừng nghĩ em tốt quá, vì Hạ Khả gọi điện thoại cho em nên em mới tới.

Tề Vũ nhìn thấy chiếc ba lô du lịch đằng sau cô, kinh ngạc nói:
– Em định đi đâu xa hả?

Đồng Đồng khi đó chạy vội quá nên quên bỏ ba lô xuống, lúc về ký túc lấy phích nước cũng quên mang về, không biết làm thế nào vội vàng phủ nhận:

– Không! Em vừa mới mua để đựng sách!

Lời nói dối thật vụng về, chắc chắn Tề Vũ cũng không tin. Đồng Đồng đỏ mặt.

Tề Vũ chỉ ly nước đặt trên bàn, nói:

– Anh muốn uống nước.

Đồng Đồng ngồi bên giường, rót nước vào ly cho anh. Tề Vũ không nhận ly nước, chỉ gọi “Đồng Đồng!”. Nói xong anh kéo mạnh đầu cô về phía mình, hôn cô. Nụ hôn của anh như cưỡng đoạt, tràn ngập nỗi buồn. Đồng Đồng nhắm mắt lại, đôi môi khô run rẩy.

Tề Vũ hôn cho tới khi cả hai cùng không thở được nữa mới buông cô ra.

Đồng Đồng không hề đẩy anh ra. Đôi môi của Tề Vũ dịu dàng và ấm áp, mang theo một luồng điện lan xuống khắp cơ thể Đồng Đồng. Đồng Đồng không biết phải làm thế nào, đôi mắt mở to, như một chú gấu đồ chơi đã hết điện. Chiếc ly vẫn nằm trên tay cô, nước bên trong song sánh, trào cả ra ngoài, rớt vào ngực Tề Vũ.

Đồng Đồng biết mình sẽ yêu Tề Vũ suốt đời, anh luôn mang tới cho cô một thứ tình cảm cháy bỏng, cảm giác đó bao vây cô lại, khiến cô không không còn đường lùi, muốn thoát ra cũng không được.

Cô biết mình cũng thích Lục Hy Thần, giống như rất nhiều cô gái bình thường khác lúc nào cũng muốn chọn một người đàn ông chu đáo, yêu mình và cho mình cảm giác an toàn. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, bất giác nước mắt Đồng Đồng trào ra.

Tề Vũ ôm chặt cô trong tay, khó hiểu hỏi:

– Em sao thế?

Đồng Đồng lắc mạnh đầu, nước mắt càng rơi ra nhiều hơn, cuối cùng biến thành một dòng sông.

Tề Vũ nói:

– Đồng Đồng, đừng cảm thấy có lỗi, đều là lỗi của anh, là vì lúc trước anh mê muội quá. Cái cảm giác lớn theo thời gian đó rất mạnh mẽ, chúng gặm nhấm trái tim anh vào mỗi đêm, mặc dù – anh đã không xứng đáng để cầu xin tình yêu của em nữa…

Đồng Đồng ra sức lắc đầu, sau đó lẩm bẩm:

– Hy Thần đối với em rất tốt, em không thể phụ lòng anh ấy, không thể…

Tề Vũ nhìn Đồng Đồng bằng đôi mắt tuyệt vọng, sau đó nhẹ nhàng hôn lên dòng nước mắt lăn dài trên má cô:

– Anh biết em sắp đi xa, mặc dù anh không biết có phải anh đã làm phiền tới em và cậu ấy không, nhưng anh hy vọng em có thể nghe theo sự lựa chọn trong trái tim mình, chỉ cần em hạnh phúc là được… Nếu anh vẫn còn một chút hy vọng, anh sẽ không bao giờ bỏ qua… Đồng Đồng, cả đời này… cho dù em ở cùng ai, anh cũng chỉ yêu em…
Nước mắt giàn giụa trên mặt Tề Vũ, anh không dám đối mặt với Đồng Đồng, chỉ đành vùi mặt vào tóc cô.

Đồng Đồng ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh, bàn tay nhẹ nhàng vuốt má anh:

– Em luôn tưởng rằng chúng ta không thể nào… Tại sao… Tại sao bây giờ anh mới nói với em những điều này? Tại sao?

Tề Vũ không chờ Đồng Đồng nói hết, lại nhẹ nhàng hôn lên môi cô, rất lâu sau anh vẫn không muốn rời ra.

Anh dịu dàng vuốt tóc cô, lặp lại câu nói bên tai cô:

– Ông trời trừng phạt anh, tại anh lạc đường nên để mất em, bởi vậy mới nhốt em vào trái tim anh… Đồng Đồng, anh yêu em, anh xin lỗi…

Nước mắt của Đồng Đồng khó khăn lắm mới khô lại được, giờ lại đua nhau trào ra. Cô biết mình nên từ chối anh, nhưng ba tiếng anh vừa nói ra lại khiến cô vứt bỏ mọi nguyên tắc, lần đầu tiên cô đáp trả lại nụ hôn của anh.

Trái tim cô đầu hàng rồi.

Hình dáng Lục Hy Thần liên tục xuất hiện trong đầu của Đồng Đồng, tiệm hoa, đường Mục Điền, quán ăn, phòng làm việc, trong cơn mưa… Đồng Đồng dường như đột ngột tỉnh giấc, cô ngồi nhích ra xa, sau đó nói:

– Không thể như vậy. Hy Thần đối với em rất tốt, em không thể phụ lòng anh ấy. Bọn em đã thề với cây thánh giá ở nhà thờ, rằng chắc chắn bọn em sẽ ở bên nhau.

Tề Vũ sững sờ, rất lâu sau mới thốt lên được hai chữ:

– Thật sao?

Lúc này, nước trong bình dịch truyền đã sắp hết, Đồng Đồng vội ấn chuông gọi y tá tới thay bình mới. Sau khi thay bình nước mới, Tề Vũ nằm trên giường, thất thần nhìn lên trần nhà như thể anh bị lời nguyền phải nằm bất động. Đồng Đồng ngồi bên cạnh anh, cũng không biết nói gì để an ủi.

Hai người họ đã gặp nhau trong phút chốc rồi vĩnh viễn cách xa.

Advertisements

One comment on “Huyên thảo chưa tàn- chương X(1)

  1. Sao mà càng lúc càng không thích anh Tề Vũ, chẳng hiểu tại sao nữa. Truyện khó đoán kết thúc thiệt nha.
    Tuy nhiên theo mong ước thì mình vẫn muốn Đồng Đồng có hạnh phúc bên anh Lục Hy Thần…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s