YÊU ĐÔI MÔI EM- CHƯƠNG IX- TÌNH YÊU CŨ ĐàCHẾT


Khương Hạo bước xuống từ chiếc xe BMW, trên má vẫn còn vết sưng đỏ. Anh không biết đây là lần thứ mấy cô ta đánh anh trước mặt người khác, chỉ có điều lần này là trước mặt người con gái anh thương yêu nhất và cũng thương yêu anh nhất. Anh biết, người đó rất muốn giáng cái tát này lên mặt cô. Anh nghiến rắng, cố gắng giữ bình tĩnh, người bảo vệ ở cửa nhìn thấy anh từ xa đã chào:

– Ông Khương về rồi hả, lần này ông đi công tác lâu thật.

Anh thực sự hy vọng đây chỉ là một lần mình đi công tác, người con gái thương yêu anh nhất vẫn đang ngồi trên chiếc xích đu bằng gỗ, mỉm cười ngọt ngào, giống như một chú cáo nhỏ đáng yêu, giang hai tay về phía anh, khuôn mặt vẫn còn vương nét ngây thơ, đòi anh ôm cô vào lòng, giống như một đứa trẻ được bố mẹ chiều chuộng đã quen. Chỉ có anh là biết, cô mới là người chiều chuộng anh. Anh gật đầu với người bảo vệ, người bảo vệ nhìn thấy chiếc BMW anh đậu bên đường, trong đáy mắt ánh lên sự ngưỡng mộ:

– Ông Khương, ông lại thay xe mới hả? Chả trách không lái chiếc Chevrolet nữa.

– Không phải đâu, đây là xe của công ty. – Câu này do anh nói ra mà ngay cả anh cũng không hiểu được vì sao anh lại nói như vậy, trong lòng anh vẫn mong chờ điều gì sao? Anh nhìn chiếc xe Chevrolet màu đen đậu trong công viên gần đó đang lặng lẽ tỏa ánh sáng thu hút: Giống như ngày trước khi anh còn ở đây. Anh tò mò tới gần, sờ lên thân xe, không có một hạt bụi nào. Sao có thể như vậy được? Anh quay đầu lại cảm kích nhìn người bảo vệ. – Cảm ơn anh giúp tôi rửa xe. – Rồi thò tay vào ví, lấy ra 200 tệ, định đưa cho người bảo vệ.

Người bảo vệ đỏ mặt lắc đầu rồi lại ra sức xua tay:

– Không phải tôi, không phải tôi, là vợ anh, ngày nào cô ấy cũng giúp anh lau rửa xe. Anh Khương, tôi thực sự rất ngưỡng mộ anh, có một người vợ vừa xinh đẹp lại chu đáo như thế, đúng là có phúc.

– Cái gì? – Khương Hạo sững sờ, đôi mắt hoe đỏ, vội vàng tạm biệt người bảo vệ rồi bước chân lên cái cầu thang quen thuộc, dường như anh vẫn còn nghe thấy văng vẳng đâu đây tiếng cười đùa của cô và anh, vẫn còn nhìn thấy hình ảnh anh nắm tay cô thật ngọt ngào, hạnh phúc. Anh cười trong vô thức, rẽ vào hành lang, trước tiên anh ngửi thấy một mùi thơm, đó từng là một mùi hương rất quen thuộc. Hàng xóm của họ là một cặp vợ chồng già rất vui tính, thích bày những loại hoa cỏ nhiều màu sắc trên hành lang, nói rằng như vậy cuộc sống sẽ có thêm mùi hương của cây cỏ, tâm trạng sẽ thoải mái hơn nhiều. Anh dừng lại ở nơi quen thuộc đó, cánh cửa gỗ màu vàng với những vệt sơn bằng màu nước, ở giữa còn treo một chiếc chuông gió hình các chú gấu nhỏ đáng yêu, trên cửa vẫn còn một cái nơ bướm được thắt bằng sợi ruy băng tím. Lạc Tiểu Phàm từng nói, đây chính là cánh cửa nhà trong mơ của cô, lãng mạn, đáng yêu, khiến người ta vừa nhìn đã thích chủ nhân của căn nhà, bởi vì đó là một người yêu cuộc sống.

Khương Hạo lật tấm thảm hoa trước cửa lên, một chùm chìa khóa vẫn như trước kia, yên lặng nằm ở đó, chờ đợi sự trở về của chủ nhân, tất cả đều không thay đổi. Khương Hạo dùng chìa khóa mở cửa, một mùi thơm thoang thoảng của hoa lan quấn quít lấy mũi anh, chiếc xích đu với những dây leo xanh ngắt vẫn ở giữa bụi trúc, thoáng lay động trước cơn gió ở ban công, một cái áo sơ mi màu trắng đặt trên đó. Khi ở nhà, Lạc Tiểu Phàm thường thích mặc áo sơ mi của anh, để lộ ra đôi chân thon dài, vạt dưới của chiếc áo sơ mi vừa vặn che đi đôi mông săn chắc và gợi cảm của cô. Lần nào nhìn thấy cô trong hình dáng này, anh đều không nhịn được, ôm cô vào lòng mà hôn, cô sẽ cười thật lớn, hít hà mùi hương trên áo anh rồi nhắm mắt lại:

– Hạo, em thích mùi hương trên quần áo anh, thật dễ chịu.

Anh sẽ ra sức ngửi quần áo mình, nhưng không ngửi thấy mùi gì, lúc này Lạc Tiểu Phàm thường cười rất vui vẻ và nói:

– Trên đời này chỉ có em ngửi thấy mùi của anh thôi, bởi vì anh là của em, là vật sở hữu riêng của em. Bởi vậy, cả đời này anh không được rời xa em, phải yêu em, thương em, chiều chuộng em, bởi vì em là người yêu anh nhất trên đời.

Nước mắt của Khương Hạo không nhịn được lại trào ra, anh đã làm cái gì? Đã làm việc gì? Làm tổn thương tới người con gái yêu thương anh nhất, chỉ vì một chức vụ, chỉ vì một tòa biệt thự lạnh lẽo. Anh thực sự hy vọng đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà anh sẽ tỉnh ngay giây tiếp theo, khi anh mở mắt ra, Lạc Tiểu Phàm mà anh yêu thương nhất đang nằm bên cạnh anh, nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy sự yêu thương, dùng bàn tay nhỏ ấm áp của mình sờ lên mặt anh, lên môi anh, cằm anh, rồi cô hôn anh, nói rằng như vậy vẫn chưa đủ, nói rằng chỉ cần có anh, cô có thể nằm cả đời bên cạnh anh như thế này, không bao giờ thấy cô đơn.

Khương Hạo nằm ngửa trên chiếc giường có mắc một cái màn màu xanh khói, nhắm mắt lại, anh ngửi thấy một mùi thơm rất ngọt ngào, trên đầu anh có treo chiếc áo ngủ bằng lụa tơ tằm màu vàng của Lạc Tiểu Phàm. Đây là chiếc áo mà anh mua cho cô nhân một chuyến công tác ở Hàng Châu, cô rất yêu quí nó, bởi vì đó là do anh tặng cho cô. Khương Hạo cầm chiếc áo trong tay, ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, đó là mùi hương của Lạc Tiểu Phàm, ngọt ngào và quyến rũ, khiến anh lại cảm thấy ham muốn cô. Đã lâu lắm rồi anh không có cảm giác này, trong đầu anh nhớ lại vô số lần anh cùng cô ân ái. Anh nắm chặt chiếc áo, nước mắt lại trào dâng, nói lớn:

– Lạc Tiểu Phàm, anh yêu em, em có thể trở về không?

– Hừ, vẫn còn nhớ người tình cũ, lại còn dám chạy đến đây, có phải anh lén gặp lại cô ta không hả? – Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đầu anh. Khương Hạo kinh ngạc ngồi bật dậy, không biết từ lúc nào, Đương Ái Hân đã đứng ở cửa, đang lạnh lùng nhìn anh bằng con mắt khinh bỉ. Khương Hạo giận dữ nhìn cô, giọng nói lạnh lùng như băng:

– Ra ngoài.

Đường Ái Hân thấy thái độ Khương Hạo như vậy, cũng lập tức nổi máu:

– Anh điên rồi, dám nói chuyện với tôi như vậy sao? Anh không biết anh ăn của ai, uống của ai sao? Cẩn thận tôi đá anh thì anh sẽ thực sự biến thành đồ vô dụng đấy.

– Đủ rồi, tôi chịu đủ rồi, cô có coi tôi là chồng cô không? Nếu không chửi tôi trước mặt người khác thì cũng đánh tôi, cô có nghĩ tới cảm nhận của tôi không? Cô muốn thế nào thì cứ như thế đó hả?

Đương Ái Hân nghe anh nói câu đó bèn nhào đến, cào cấu lên người Khương Hạo. Khương Hạo nắm chặt tay cô ta, không hề tỏ vẻ thương xót, kéo Đường Ái Hân ra cửa, mở cửa ra, đẩy cô ta ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại. Đương Ái Hân ở ngoài ra sức gõ cửa, hét lớn:

– Anh mau mở cửa cho tôi, tôi sẽ nói với ba tôi, bảo ông ấy cách chức anh! Anh là cái thứ gì chứ, nếu không phải tôi, anh vẫn còn là thằng nghèo kiết xác, anh còn dám đối xử với tôi như vậy sao! Anh mau mở cửa cho tôi, mau về nhà ngay, nếu không anh hãy chờ mà xem!

Đôi vợ chồng già ở nhà đối diện mở cửa ra, tò mò nhìn Đường Ái Hân:

– Cô ơi, cô tìm ai?

– Đồ già điên, không liên quan tới hai người!

Ông già giận dữ tới phát run khi nghe Đường Ái Hân nói vậy:

– Bà nó, mau gọi điện cho bảo vệ, bảo là có người làm phiền chúng ta nghỉ ngơi, mau đuổi cái người vô học này đi.

Đường Ái Hân chống nạnh:

– Bà già chết tiệt, bà dám hả! Đừng có nhiều chuyện, cẩn thận kẻo chết sớm đấy.

Hai vợ chồng giận quá không nói được lời nào:

– Tôi là bộ đội, tôi sợ cái gì, quỷ Nhật tôi còn không sợ, lẽ nào lại sợ cô sao! Cô đi mau, nếu không tôi gọi bảo vệ lên đấy!

Đường Ái Hân lại đập mạnh cửa, thấy Khương Hạo không mở cửa, cô ta bèn chửi vài tiếng rồi đi. Hai vợ chồng nhìn nhau, lắc đầu. Xã hội bây giờ lạ thật, có vài đồng tiền là đã ra vẻ ta đây, coi thường người khác. Con trai ông bà cũng là tỷ phú, có tiền cũng có như thế đâu? Làm người cho tốt mới là quan trọng nhất.

Lạc Tiểu Phàm gục mặt trên bàn một lúc rất lâu, khi cô ngẩng đầu lên thì trời đã tối, mọi người trong phòng làm việc đều đã ra về. Lạc Tiểu Phàm đứng lên, từ sau khi Khương Hạo đi, tan làm rồi cô không biết đi đâu cả, nhà đối với cô mà nói, đã không còn là nhà nữa. Vô số lần cô tự hỏi, mình đi đâu bây giờ, nơi nào mới không còn cô đơn, nơi nào mới có sự vui vẻ.

Khi đã ngồi lên xe, Lạc Tiểu Phàm vẫn không biết mình phải đi đâu. Lái xe không mục đích, bất giác cô lại đi tới nơi quen thuộc nhất với mình, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đó, chỉ có chủ nhân của nó là đã không còn.
Xuống xe, cô leo cầu thang lên lầu, đã hai ngày cô không đến đây, không biết những chậu hoa đã nở hay chưa? Cô dừng lại trước cánh cửa quen thuộc, tất cả mọi thứ đều không thay đổi, chỉ có chủ nhân của nó là đã khác. Lạc Tiểu Phàm vô thức nhoẻn cười, nụ cười có gì đó đắng chát, bất lực và đau thương. Đây chính là cuộc đời – hiện thực, tàn khốc, lạnh lùng, cô thực sự muốn biết trên thế giới này đã không còn tình yêu chân chính rồi hay sao? Không dám tin, thực sự là không dám tin, nhưng cô vẫn phải kiên cường nhìn thẳng vào cái sự thực tàn khốc này. Cảm giác thất bại cứ quấn lấy cô không tha, khiến cô không thể nào bình yên trong tâm hồn.

Nhấc cái thảm lên, Lạc Tiểu Phàm hơi ngạc nhiên, không thấy chìa khóa đâu. Giây phút đó, thời gian như ngừng chảy, Lạc Tiểu Phàm thẫn thờ đứng ở cửa, như một người gỗ, không có tư tưởng, không có cảm giác, thậm chí còn không suy nghĩ gì. Cô âm thẩm ngửi thấy mùi hương của người đó, đó là mùi hương mà cô quen thuộc nhất và yêu thích nhất, mùi hương hòa lẫn với hơi thở của anh. Một giọt nước mắt, rồi hai giọt nước mắt lăn xuống, ngay sau đó là một hàng nước mắt nối nhau chảy tràn trên khuôn mặt cô, mũi cô tắc nghẹn khiến cô có cảm giác như không thở được. Cả người cô run rẩy, không thể khống chế được bản thân, những ấm ức trong lòng hóa thành nước mắt, cứ nối đuôi nhau chảy ra như một dòng suối nhỏ.

Cửa phòng đột ngột bật mở, Khương Hạo đứng giữa cửa, gầy gò, tiều tụy, anh cũng sửng sốt nhìn Lạc Tiểu Phàm, hai người đều không nói chuyện, cũng không biết phải nói điều gì. Trái tim Lạc Tiểu Phàm đập loạn nhịp trong lồng ngực, bỗng dưng cô không có đủ dũng khí để nhìn mặt Khương Hạo, bỗng dưng cô thấy sợ hãi khi hai người đối diện với nhau như thế này.

Khương Hạo không ngờ Lạc Tiểu Phàm lại xuất hiện trước mặt mình theo cách này, có thể là do đồng cảm trong tâm hồn khiến anh mở cửa ra. Anh đứng đối diện với Lạc Tiểu Phàm nhưng lại không nói được lời nào. Anh im lặng nhìn cô, muốn đưa tay vuốt tóc cô, nhưng không làm thế nào để nhấc tay lên được, nước mắt lại rơi ra cùng với sự hối hận.

Lạc Tiểu Phàm thấy những giọt nước mắt từ trên rơi xuống, nhỏ lên tấm thảm, một giọt, hai giọt, trái tim của Lạc Tiểu Phàm cũng theo đó mà rớt ra. Trong phút chốc, trái tim cô đau đớn tưởng chừng như không thể thở nổi, cô muốn nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, nói với anh rằng cô nhớ anh biết bao, muốn hỏi anh vì sao lại rời xa cô. Nhưng trong đầu cô lại xuất hiện hình ảnh cô và Lâm Nam Vũ quấn vào nhau, trước mắt lại là khuôn mặt Lâm Nam Vũ đang chuyển động. Chân cô lùi về phía sau, ra sức lắc mạnh đầu, miệng nói lớn:

– Không, không, sao có thể thế được. – Rồi cô quay người chạy đi.

– Tiểu Phàm… – Thấy sắc mặt của Lạc Tiểu Phàm, trái tim Khương Hạo như rơi xuống tận đáy vực. Anh đau khổ ôm chặt đầu, giương mắt lên nhìn bóng dáng nhỏ bé của Lạc Tiểu Phàm biến mất nơi đầu hành lang.

Lâm Nam Vũ buồn bã nằm trên giường, hình dáng của Lạc Tiểu Phàm cứ đi qua đi lại trong đầu anh. Anh trở mình, vùi đầu mình xuống dưới, cảm giác đau rát ở mặt khiến trong lòng anh càng bực bội. “Lạc Tiểu Phàm”, “Lạc Tiểu Phàm”, trong đầu anh toàn là ba chữ này. Anh có cảm giác như mình sắp phát điên, thấy hối hận vì đã quen biết người phụ nữ như ma quỷ đó. Cô thực sự rất khác những người đàn bà khác, người ta thích anh, còn cô thì không, ở những người đàn bà khác không có sự hoang dại, luôn rất biết điều, nhưng cô thì ngược lại. Ngồi bật dậy khỏi giường, nhớ lại khuôn mặt sưng vù của Lạc Tiểu Phàm, anh không nhịn được lại bật cười, để xem mất đi khuôn mặt này, cô lấy cái gì để quyến rũ đàn ông.

Kiều Ngọc Phượng đẩy cửa bước vào, sắc mặt tái xanh, hôm nay bà bị đứa con gái mất dạy đó làm cho mất mặt, con gái bây giờ đúng là ghê gớm thật. Bà ngồi bên mép giường của con trai, nhìn khuôn mặt thẫn thờ của anh. Mấy hôm nay bà đã thấy con trai mình không bình thường, cứ thần thần bí bí, lẽ nào đều là vì đứa con gái đó? Từ nhỏ tới lớn, con trai bà đều rất kén chọn, lần này đúng là không thể tin được.

– Tiểu Vũ, không phải là mẹ can thiệp vào chuyện của con, nhưng đứa bạn gái lần này của con quả thật làm đánh mất thân phận cao quý của con! Nó đúng là đứa con gái hoang dã.

Lâm Nam Vũ ngạc nhiên, sắc mặt lập tức trở nên căng thẳng:
– Mẹ, mẹ đi tìm Tiểu Phàm hả? Mẹ nói gì với cô ấy? Có gây khó dễ gì cho cô ấy không?

– Hừ! Mẹ khó dễ cho nó? Nó không gây khó dễ cho mẹ là mẹ đã tạ ơn trời phật rồi. Con có biết nó nói gì với mẹ không? – Cả người Kiều Ngọc Phượng bắt đầu run lên. – Mẹ thực sự không thể nói nổi.

Lâm Nam Vũ nhìn sắc mặt mẹ mình càng lúc càng xấu đi. Mẹ anh từ trước tới giờ nói năng rất khắc nghiệt, trừ ông nội anh ra, không ai có thể khống chế được bà, hôm nay bà làm sao vậy? Kiều Ngọc Phượng vuốt ve khuôn mặt con trai, hằn học nói:

– Nó dám nói… Tiểu Vũ của mẹ bán… Hừ! Thật là buồn cười, nó không thèm hỏi thăm xem nhà mình như thế nào mà lại dám nói bừa như thế! Ngày trước có mấy nữ minh tinh tặng xe đẹp cho con đều bị mẹ từ chối hết, những nhà như nhà mình sao cần đồ của họ được!

Lâm Nam Vũ lúc đầu còn thấy căng thẳng, nhưng nghe mẹ nói xong, anh không nhịn được bật cười, anh thực sự khâm phục người đàn bà đó, câu như vậy mà cô cũng dám nói ra.

– Mẹ, không sai, lần này thì mẹ không cần phải lo cô ta quen với con vì tiền, bởi vì cô ta đã cho con trai mẹ tiền, ha ha! Bởi vậy, có những lúc những người phụ nữ bên ngoài chưa chắc đã là vì tiền mà tiếp cận với con trai mẹ, ít nhất thì Lạc Tiểu Phàm cũng không phải loại phụ nữ đó, mẹ có thể yên tâm.

– Cái gì? – Kiều Ngọc Phượng còn tưởng mình nghe nhầm, những điều mà con trai bà nói ra còn khiến bà kinh ngạc hơn là nghe Lạc Tiểu Phàm nói, thế nghĩa là sao nhỉ?

– Tiểu Vũ, con đã có vị hôn thê rồi, mẹ không cho phép con trăng hoa ở bên ngoài. Ngộ nhỡ nhà người ta nghe thấy điều tiếng gì thì cái mặt già của mẹ biết để vào đâu, con…

Vừa nghe thấy mẹ bắt đầu cằn nhằn là hai tai Lâm Nam Vũ đã bùng nhùng như ngâm nước. Anh đẩy bà mẹ hay cằn nhằn ra khỏi cửa, làm mặt hề:

– Con buồn ngủ rồi, muốn nghỉ ngơi một lát, chuyện của con con sẽ tự biết giải quyết. Còn nữa, mẹ đừng đi tìm Tiểu Phàm nữa, cô ấy còn hoang dã hơn những người hoang dã khác, ngay cả cái đai đen Taekwondo của con trai mẹ mà còn bị làm ra như thế này, mẹ không phải là đối thủ của cô ấy đâu, đừng để cô ấy hủy hoại dung nhan của mẹ, nếu không con không chịu trách nhiệm đâu nhé.

Kiều Ngọc Phượng lườm con trai, lắc đầu:

– Con cái bây giờ chẳng đứa nào khiến bố mẹ an lòng cả. Đừng có quậy nữa, cẩn thận kẻo ông nội không tha cho con đâu.

– Biết rồi, ông nội cũng không hay nói như mẹ. – Nhìn mẹ xuống lầu, Lâm Nam Vũ đóng cửa lại, yên lặng ngồi trên giường, nhắm mặt lại, hai tay buông thõng. Hình như anh còn ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của Lạc Tiểu Phàm phảng phất đâu đây, quyến rũ tới mức khiến anh muốn được gần cô mãi. Anh chưa bao giờ có cảm giác tương tự như vậy, nghĩ về một người phụ nữ, nhớ mùi hương trên thân thể cô, nhớ giọng nói của cô, nhớ khuôn mặt của cô, nhớ cảm giác của cô dành cho anh. Anh thở dài não nề, tâm trạng lại trở nên xấu hơn.

Đúng lúc này thì điện thoại di động của anh đổ chuông, đó là bài hát “Khách sạn California” mà Lạc Tiểu Phàm thích nhất. Lâm Nam Vũ ngồi dậy, ấn nút nghe điện thoại.

– Anh Vũ, anh đoán xem em ở đâu?

Một giọng nói rõ ràng trong trẻo vang lên ở đầu dây bên kia, Lâm Nam Vũ thở dài, bỗng dưng lần đầu tiên anh ý thức được rằng mình đã có vị hôn thê, đó là cô gái tên Triệu Tiểu Mạn, đó mới là người mà anh phải bảo vệ cả đời. Lâm Nam Vũ cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng của mình, nói:

– Tiểu Mạn, em đang ở đâu? Hôm nay anh không khỏe nên không đi đón em được.

– Không sao đâu, anh Vũ, anh hai đi đón em rồi, giờ anh đoán xem em đang ở đâu?

Lâm Nam Vũ lại nằm phịch xuống giường, giọng nói lãnh đạm, không có chút tình cảm nào:

– Ngoan, mai anh tới thăm em, hôm nay em ngủ sớm đi! Anh đang tắm, lát gọi lại cho em.

Đang định cúp điện thoại thì anh thấy giọng nói gấp gáp của Triệu Tiểu Mạn:

– Anh Vũ, anh chờ một chút, giờ em đang ở nhà anh, ngay trước cửa phòng anh, anh mau mở cửa đi.

Lâm Nam Vũ giật nảy mình, nhảy phắt từ trên giường xuống đất, giọng nói tỏ rõ vẻ không vui:

– Chẳng phải anh đã bảo với em… – Những từ còn lại, Lâm Nam Vũ lại nuốt vào trong bụng, chán nản lắc đầu, giọng nói thấp hẳn đi, – Em xuống lầu chờ anh, nói chuyện với mẹ anh một lát, anh thay quần áo xong rồi xuống.

Triệu Tiểu Mạn ở đầu dây bên kia nũng nịu nói:

– Em không, anh Vũ, sao em không thể vào phòng anh, chúng ta sắp kết hôn rồi, anh còn sợ cái gì?

– Anh nói không được thì không được… Ngoan, xuống lầu chờ anh.
Triệu Tiểu Mạn cũng nhận ra thái độ không vui của Lâm Nam Vũ, vội nói:

– Được rồi! Anh Vũ, anh mau xuống nhé, anh hai em cũng tới.
Lâm Nam Vũ tắt điện thoại, cắn môi, bây giờ anh chẳng muốn gặp ai cả, bỗng dưng anh hy vọng người chờ anh dưới lầu là cô. Anh cười, cười mình đúng là hay mơ, cho dù có đánh chết thì cũng đừng mong cô chủ động với anh thêm lần nữa.

Triệu Nhan Lỗi ngồi trên salon, nhìn em gái ủ rũ từ trên lầu bước xuống, cái miệng nhỏ chu lên, đôi mắt hoe đỏ. Kiều Ngọc Phượng từ nhà bếp mang hoa quả bước ra, thấy Triệu Tiểu Mạn, hai mắt nheo lại:

– Tiểu Mạn, anh Vũ của con biết con về chưa? Mau lên đó thăm nó đi.

Triệu Tiểu Mạn cố nặn ra một nụ cười:

– Dạ, anh Vũ đang thay quần áo, lát nữa sẽ xuống. – Triệu Nhan Lỗi đã thấy Lâm Nam Vũ không thuận mắt từ trước, hôm nay em gái anh về mà không thèm tới sân bay đón, nếu không phải vì em gái mình thích anh ta thì còn lâu anh mới gả em gái cho loại động vật máu lạnh đó.

Lâm Nam Vũ thay quần áo xong, lại kéo cổ áo lên để che đi vết cắn trên cổ, mặc dù vết cắn chỉ còn rất mờ nhưng vẫn có thể thấp thoáng nhìn ra. Anh không biết mình có quan tâm tới Triệu Tiểu Mạn hay không, nhưng dù sao cô cũng là vị hôn thê của anh, là người quan trọng nhất sẽ sống suốt cuộc đời với anh.

Từ trên lầu bước xuống, mấy người ngồi bên dưới đều đổ dồn ánh mắt lên khuôn mặt sưng vù của anh.

– Ôi! Anh Vũ, mặt anh làm sao thế? Ai đánh anh hả? – Triệu Tiểu Mạn kinh ngạc chạy tới bên cạnh Lâm Nam Vũ, xoa xoa mặt anh, nước mắt rơi ra. – Anh Vũ, đau lắm không?

Lâm Nam Vũ ngoác miệng cười, giữ tay Triệu Tiểu Mạn lại:

– Không sao, không sao… – Ngẩng đầu lên, anh đã nhìn thấy ánh mắt giận dữ và khinh bỉ của Triệu Nhan Lỗi. Lâm Nam Vũ đâu thèm quan tâm tới ánh mắt của anh, vui vẻ cười nói. – Lỗi, anh càng ngày càng nghiêm túc đấy, như vậy sẽ chóng già thôi, cười nhiều một chút.

Triệu Nhan Lỗi đứng lên, sắc mặt vẫn không hiền hòa hơn:

– Vị hôn thê của cậu mà để tôi phải ra sân bay đón, những việc còn lại cậu tự xử lý đi, tôi còn việc, đi trước đây.

– Sao vậy Lỗi? Lần nào nhìn thấy tôi anh cũng như vậy, tôi là em rể tương lai của anh đấy.

Những người khác đều đã quen khi thấy hay người như vậy. Triệu Nhan Lỗi vốn nổi tiếng là một người giàu có nhưng khiêm tốn, luôn đối xử thân thiện với người khác, không bao giờ nổi giận với cấp dưới, nhất là không hề hư hỏng, chơi bời như những gã con nhà giàu khác, anh lại có thân hình cao to, khuôn mặt đẹp trai, nhưng chưa bao giờ người ta nghe nói anh yêu người này, bỏ người kia, việc này thì anh hoàn toàn khác với Lâm Nam Vũ. Vẻ đẹp trai và thói đa tình của Lâm Nam Vũ nổi tiếng khắp trong giới, có thể đây là điểm mà hai người không hợp nhất. Lâm Nam Vũ không thích cái thái độ cao thượng của Triệu Nhan Lỗi, Triệu Nhan Lỗi thì ghét cái thói trêu hoa ghẹo nguyệt của Lâm Nam Vũ, bởi vậy luôn lo lắng cho tương lai của em gái mình. Anh thực sự không nỡ gả em gái cho người như thế này, chỉ vì bố mẹ hai bên đồng ý, em gái anh lại thích Lâm Nam Vũ từ khi còn nhỏ, bởi vậy anh phải cố nhịn, nhưng bảo anh chấp nhận Lâm Nam Vũ thì đúng là anh không muốn chút nào.

– Lỗi, lâu lắm không gặp anh, hay là tối nay chúng ta tới quán bar ngồi một chút, chúc mừng Tiểu Mạn từ nước ngoài trở về. – Lâm Nam Vũ nở nụ cười tinh ranh như con cáo, anh biết rõ ràng là Triệu Nhan Lỗi không thích anh, nhưng anh vẫn thích trêu chọc Triệu Nhan Lỗi, thích ngắm cái dáng vẻ tức giận của anh ta.

– Không cần đâu, cậu đi với em gái tôi đi! Tôi còn bận việc.

Triệu Tiểu Mạn nhìn Lâm Nam Vũ rồi kéo tay anh trai, làm nũng:

– Anh… – Triệu Nhan Lỗi chẳng sợ ai cả, nhưng lại sợ em gái, cô nói lời nào cũng như là thánh chỉ với anh, anh bất lực gật đầu:

– Được rồi.

Sắc đêm mơ màng, quán rượu nhấp nháy đèn xanh đèn đỏ. Một cô gái áo đen miệng huýt sáo, lắc nhẹ thân hình gợi cảm, mái tóc dài bay bay trong ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt không có biểu cảm gì, đôi tay chầm chậm cởi áo ngoài ra, để lộ chiếc áo lót màu đỏ rực bên trong, tất cả mọi người đều vỗ tay điên cuồng:

– Cởi hết ra, cởi hết ra, cởi mau, cởi mau… – Nhân tính trong phút chốc biến thành một đống phân thối.

Triệu Nhan Lỗi cau mày, anh cũng đã từng ở nước ngoài nhưng thực sự không thể chấp nhận nổi cái không khí điên cuồng ở nơi này. Lâm Nam Vũ nhìn vẻ mặt khó chịu của Triệu Nhan Lỗi, không nhịn được lại bật cười, giơ cao ly rượu trong tay, nói:

– Lỗi, lẽ nào trong số những người phụ nữ, anh không thích ai sao? Anh như vậy, người khác sẽ nghi ngờ giới tính của anh đấy.

Triệu Nhan Lỗi uống một ngụm bia, liếc xéo Lâm Nam Vũ, đả kích:

– Bởi vậy tôi nên thường xuyên ở cùng cậu, như vậy thì giới tính của tôi sẽ càng rõ ràng hơn.
Lâm Nam Vũ cười lớn:

– Lỗi, anh đúng là càng ngày càng đáng yêu, nhưng tại sao một người đàn ông tốt như anh mà không nghe nói có cô gái nào thích anh nhỉ?

Triệu Nhan Lỗi phản kích:

– Nói chuyện tình yêu với người như cậu chả khác nào gảy đàn tai trâu!

– Ha ha, cách nói chuyện mới mẻ quá, nhưng mà hay lắm!

Triệu Tiểu Mạn nhìn anh trai rồi lại quay sang nhìn Lâm Nam Vũ, không hài lòng, chu miệng:

– Hai anh làm sao mà lúc nào cũng cãi nhau vậy? Anh hai, anh không nhường anh Vũ một chút được hả?

Triệu Nhan Lỗi dí tay lên trán Triệu Tiểu Mạn:

– Chả trách người ta bảo gái lớn phải gả chồng, bây giờ đã chỉ biết mỗi chồng của mình rồi, anh làm anh trai thật là đáng thương, chẳng có ai thương cả.

Triệu Tiểu Mạn lè lưỡi:

– Bởi vậy anh phải mau tìm người yêu đi thôi, như vậy sẽ có người thương anh. – Triệu Nhan Lỗi cau mày, liếc Lâm Nam Vũ đang ngắm nghía xung quanh, lạnh lùng hừ một tiếng:

– Em gái, chỉ cần em ổn định cuộc sống là anh hài lòng rồi. Người này, em đã chọn lựa kỹ càng chưa?

Triệu Tiểu Mạn ra sức gật đầu, quả quyết:
– Rồi, em muốn được ở cạnh anh Vũ cả đời, không bao giờ chia tay. – Triệu Nhan Lỗi nghe em gái nói vậy, bất lực lắc đầu.

Ánh mắt của Lâm Nam Vũ quét qua đám người rồi bỗng dưng dừng lại, khuôn mặt hơi tái đi, khóe môi hình như thoáng run rẩy, ánh mắt hừng hực lửa giận dữ, anh đứng bật dậy khỏi ghế, đi về phía quầy bar phía trước. Triệu Nhan Lỗi và Triệu Tiểu Mạn đều không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy sắc mặt Lâm Nam Vũ không bình thường nên cũng đi theo.

Trên chiếc ghế xoay của quầy bar là một cô gái mặc bộ quần áo voan màu đen, mái tóc dài buông xõa, che đi một nửa cái lưng trần. Khuôn mặt cô hơi sưng nhưng vẫn không che giấu được vẻ đẹp gợi cảm, quyến rũ, đôi môi mỏng góc cạnh thoáng nhếch lên bướng bỉnh, ánh mắt mơ màng nhưng vẫn rất trong trẻo, cô say sưa nằm bò trên bàn, bên cạnh là mấy cái vỏ chai rỗng, xem ra cô đã uống không ít rượu. Bên cạnh là một người đàn ông mặc quần áo màu trắng, bàn tay không yên phận cứ chuyển động trên cơ thể người phụ nữ. Bên cạnh lại có mấy gã đàn ông khác đang cười đùa thỏa mãn, vô cùng đắc ý.

Lâm Nam Vũ lao tới, tóm chặt tay của gã đàn ông, đấm mạnh vào mặt gã. Nắm đấm này không hề nhẹ. Khóe miệng của gã đàn ông đó lập tức xuất hiện một dòng máu. Gã nổi giận, đang định trả đòn thì khi nhìn thấy Lâm Nam Vũ, giận dữ lau máu trên khóe miệng rồi lườm Lâm Nam Vũ:

– Lâm Nam Vũ, cậu điên rồi, sao lại đánh tôi, có chuyện gì không thể nói được sao?

Lâm Nam Vũ lạnh lùng, không nói gì, nắm đấm lại giơ cao rồi lao về phía gã đàn ông nhưng đã bị mấy người ngồi cạnh đó ngăn lại. Họ đều là những công tử giàu có nổi tiếng trong thành phố, bình thường cũng quen biết với nhau. Thấy hai người đánh nhau, cũng không biết là vì sao nên chỉ biết khuyên nhủ. Một anh chàng mặt áo phông màu xanh kéo mạnh Lâm Nam Vũ lại:

– Nam Vũ, cậu sao thế? Có chuyện gì thì bình tĩnh nói, sao lại đánh Thường Quân, có chuyện gì thì nói cho rõ, đừng để người ta cười.

Lâm Nam Vũ không nói lời nào, giằng mạnh tay anh ta ra, cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi đi tới gần cô gái đang nằm trên bàn bar, khoác áo lên cho cô, khuôn mặt trở nên rất dịu dàng:

– Lạc Tiểu Phàm, Lạc Tiểu Phàm.

Tất cả những người khác có mặt ở đó đều trợn tròn mắt, nhất là Triệu Tiểu Mạn, quả thực không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Một Lâm Nam Vũ từ nhỏ tới lớn không bao giờ đánh nhau mà lại vì một người đàn bà, ra tay đánh cả bạn của mình. Cô chạy tới cạnh Lâm Nam Vũ, cố sức níu chặt áo anh, khuôn mặt hoài nghi, chỉ Lạc Tiểu Phàm, hỏi lớn:

– Cô ta là ai? Anh nói cho em biết, cô ta là ai?

Lạc Tiểu Phàm hình như không chú ý tới những việc xảy ra xung quanh mình, vẫn còn lẩm bẩm:

– Tôi muốn uống rượu, mang rượu ra đây.
Lâm Nam Vũ đau đớn nhắm chặt mắt, cảm giác trái tim nhói lên khiến anh tức thở, như muốn xé nát lồng ngực của anh ra. Một bên là Lạc Tiểu Phàm, một bên là Triệu Tiểu Mạn, anh không thể nào đưa Lạc Tiểu Phàm an toàn trở về khi mọi người cứ nhìn mình như thế, càng không biết phải trả lời câu hỏi của Triệu Tiểu Mạn như thế nào. Anh giằng tay Triệu Tiểu Mạn ra, quay người đi ra khỏi quán bar, Triệu Tiểu Mạn cũng chạy đuổi theo anh.

Triệu Nhan Lỗi vẫn yên lặng đứng một bên nhìn mọi việc xảy ra, nhìn Lâm Nam Vũ vì người phụ nữ kia mà không kìm chế được bản thân, nhìn mọi thay đổi trên khuôn mặt Lâm Nam Vũ. Anh hiểu Lâm Nam Vũ là một người không dễ dàng vì phụ nữ mà thay đổi bản thân, nhưng bây giờ anh ta lại đang thay đổi rất nhiều. Anh nhìn người phụ nữ say mèm bên quầy bar, rồi lại nhìn ánh mắt say mê của những người khác, đi tới gần dìu Lạc Tiểu Phàm lên rồi ra khỏi quán bar. Xe của Lâm Nam Vũ đã biến mất, Triệu Nhan Lỗi bế Lạc Tiểu Phàm đặt vào xe mình, người say luôn khiến người ta thấy ghét, nhất là phụ nữ, nhưng Lạc Tiểu Phàm lại khiến người ta thấy cô thật đáng yêu. Triệu Nhan Lỗi cảm thấy tò mò với tình địch của em gái mình, người phụ nữ như thế nào mà có thể trói buộc được một anh chàng đa tình như Lâm Nam Vũ? Có thể khiến anh ta thay đổi sắc mặt?

Lạc Tiểu Phàm khép hờ hai mắt, đôi hàng lông mi dài khẽ lay động, đầu nghẹo về một bên, dựa lên vai Triệu Nhan Lỗi, hai bàn tay mềm mại tóm chặt áo anh, giọng nói nghèn nghẹn:

– Đừng bỏ rơi em, đừng bỏ rơi em, em không thể không có anh.

Triệu Nhan Lỗi khởi động xe, nhìn người phụ nữ bên cạnh, cay đắng lắc đầu, không ngờ lần đầu tiên anh đưa phụ nữ về nhà lại là trong tình trạng này. Triệu Nhan Lỗi từ ngày bắt đầu làm việc đã tự mua cho mình một căn nhà ở bên ngoài, nằm trong tiểu khu Tinh Anh của khu Hương Xá. Đây là nơi ở của những người trẻ tuổi và cũng là nhân tài trong mọi lĩnh vực, giá nhà ở đây cao tới mức đủ khiến cho tất cả những người mới vào làm đều phải mơ ước.

Triệu Nhan Lỗi bế Lạc Tiểu Phàm xuống xe, nhìn cô ngủ thật ngon, đôi môi nhỏ khẽ cong lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi như hoa, một mùi hương kỳ lạ phảng phất quanh thân thể, giống như mùi hương của cây cỏ, khiến người ta thấy hồn mình lâng lâng. Viên bảo vệ gác cửa giúp hai người mở cửa lớn, gật đầu cười với Triệu Nhan Lỗi. Triệu Nhan Lỗi cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, chỉ muốn bước thật nhanh để rời khỏi nơi này, không muốn cho người khác nhìn thấy.

Bước vào thang máy, vừa mới đi ra, anh đã gặp cặp vợ chồng trẻ nhà bên cạnh, họ chỉ nhìn anh cười. Triệu Nhan Lỗi thấy mặt mình lại nóng hơn nữa, bắt đầu thấy hối hận vì đã đưa Lạc Tiểu Phàm về nhà. Lâm Lạc Kỷ nhà hàng xóm là người bạn lớn lên cùng Triệu Nhan Lỗi từ khi còn nhỏ, ngó đầu ra nhìn cô gái đang ngủ say sưa trong vòng tay Triệu Nhan Lỗi, vỗ vai anh:

– Lỗi, cuối cùng cũng nghĩ thông rồi hả? Không tệ đâu, vẫn còn sớm, mau đi vào đi! Đêm xuân đáng giá ngàn vàng, tớ không làm lỡ việc tốt của cậu nữa đâu.

– Không phải như cậu nghĩ đâu, đừng có đoán mò… – Triệu Nhan Lỗi bình thường miệng lưỡi lanh lợi, nhưng bây giờ anh lại không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Lâm Lạc Kỷ ôm vai vợ, xoa xoa bụng cô, hóm hỉnh nói:

– Lỗi, vợ tớ có tin vui rồi, bởi vậy cậu phải cố lên, tớ còn muốn làm thông gia với cậu đấy!

Triệu Nhan Lỗi biết có giải thích như thế nào cũng vô dụng, bèn mở cửa nhà mình, đặt Lạc Tiểu Phàm lên giường. Đây là căn nhà hai phòng, cách trang trí rất đơn giản, chỉ có khung cửa sổ sát đất nối ra ban công rộng lớn là điểm sáng cho cả căn nhà, đứng ở cửa sổ, người ta có thể thu hết khung cảnh của một nửa thành phố vào tầm mắt.

Triệu Nhan Lỗi tắm xong, thay quần áo ngủ, lấy ra một cái chăn trong tủ, nhìn cô gái đang ngủ say sưa trên giường, đoán xem cô ta có mối quan hệ như thế nào với Lâm Nam Vũ. Cô không giống như một người con gái bán hoa, có thể ngày mai anh sẽ biết đáp án. Anh nằm lên ghế salon ngoài phòng khách, đắp chăn kín mít, lớn ngần này rồi, đây là lần đầu tiên anh phải ngủ ở salon, cảm giác này thật là khó chịu.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s