HUYÊN THẢO CHƯA TÀN- CHƯƠNG IX (2)


3.
Sáng thứ bảy, trời mưa lất phất, Lục Hy Thần kéo Đồng Đồng tới nhà thờ ở trung tâm thành phố.

Hai người không vào trong mà chỉ nắm chặt tay nhau, đứng dưới mái hiên nghe tiếng chuông vọng ra từ bên trong. Tiếng mưa nghe như tiếng ai đó tãi đậu lên mặt đất, hoà lẫn với tiếng chuông, tạo nên một bản nhạc kỳ lạ nhưng vui tai. Họ nhìn thấy cây thập tự trên lối kiến trúc kiểu Gothic, cảm nhận được sự thiêng liêng và đẹp đẽ ở đây. Họ nhìn nhau mỉm cười. Đồng Đồng chưa bao giờ nhìn thấy Lục Hy Thần mỉm cười vui vẻ như thế. Anh lúc này càng thêm dịu dàng, cuốn hút.
Mọi buồn đau đã kết thúc.

Có một thứ mà Đồng Đồng không biết xử lý thế nào, đó chính là bức tranh mà Tề Vũ tặng cô. Đồng Đồng không muốn vứt nó đi, bởi vì đó là món quà quý giá nhất mà cô từng nhận được. Thế là cô có một suy nghĩ… Trả món quà này lại cho Tề Vũ.

Nghỉ Tết xong, Đồng Đồng quyết định sẽ tới phòng tranh tìm Tề Vũ. Sau đó, sự việc này trở thành việc mà cô hối hận nhất trong cuộc đời mình.

Đồng Đồng tới đường Văn Khúc Nam, sau khi đi qua đi lại con đường rất nhiều lần, cô vẫn không có dũng khĩ gõ cửa phòng tranh. Trù trừ cả nửa ngày, cuối cùng cô mua một chiếc vé vào vườn bách thú, nhìn những con vật lười biếng nằm trong chuồng, trong đầu cô quay cuồng nghĩ, rốt cuộc thì có nên gặp Tề Vũ không? Gặp anh thì thế nào? Nói cái gì thì được?

Tề Vũ luôn là điểm yếu của cô, là vết thương đau đớn nhất trong tim cô. Cô sợ phải nhìn thấy Hạ Dương bên cạnh anh, cô ích kỷ hy vọng rằng anh chỉ có một mình, cô đơn một mình.

Đồng Đồng ấn chuông cửa, là Hạ Khả ra mở cửa, Tề Vũ không có ở đó. Hạ Khả nhìn thấy cô không hề tỏ ra kinh ngạc. Âm thanh của chiếc đài để trên bàn rất lớn, trong đó là một giọng nói khó nghe đang giới thiệu một bài hát mới của Châu Kiệt Luân, Hạ Khả lắc lư đầu hát theo điệu nhạc, đưa Đồng Đồng đi tham quan phòng tranh.

Phòng tranh có hai tầng, có lẽ rộng khoảng hơn 100m2. Trên bức tường bằng xi măng của phòng tranh có những cái lỗ được đục rất đều đặn, nền nhà màu vàng cam, trong phòng không có bất cứ thứ gì thừa. Trên trần nhà có một cái lưới lớn tết bằng dây thừng, ba ngọn đèn treo lủng lẳng trên đó; trên hai giá sách lớn kê sát tường là những cuộn tranh và giấy vẽ, cạnh đó là chiếc đồng hồ lớn màu xanh; bên cạnh giá sách còn một bộ xương người làm thí nghiệm, mới tinh, trắng tới đáng sợ. Giá vẽ của Tề Vũ được đặt ở gần cửa sổ, ba lô của anh treo trên chiếc ghế gỗ cao đằng sau.

Giữa căn phòng là cầu thang lên xuống, sau khi đi lên sẽ thấy phòng ngủ và thư phòng của Tề Vũ. Căn phòng nhìn thẳng ra một ban công rộng rãi, trên ban công có rất nhiều loại cây cỏ, một chậu trong số đó đang nở hoa rất đẹp.

Đồ đạc trong phòng Tề Vũ rất ít, cũng tương tự như phòng của mấy người con trai đơn giản, không quan trọng hình thức, có điều nhìn vào vẫn thấy dấu vết của một người làm việc bận rộn. Họ dừng lại ở cửa phòng, không bước chân vào. Hạ Khả nói:

– Anh Tề Vũ nói ít tức là nhiều. Ồ, cửa thư phòng không đóng này.

Nói rồi cô đẩy cửa bước vào.

Trên tủ sách đặt một bức tranh sơn dầu, trên đó là hình Đồng Đồng đang ngồi bên hồ sen ở trường. Khi đó Tề Vũ chỉ phác họa sơ qua vài nét, giờ thêm màu sắc vào khiến bức tranh trở nên khác hẳn! Hạ Khả mở ngăn kéo của anh ra, lấy ra một quyển sổ phác họa, trong đó có rất nhiều ảnh chân dung của Đồng Đồng. Tề Vũ vẽ rất nhiều, đều là hình ảnh Đồng Đồng khi còn làm người mẫu cho phòng tranh.

Đồng Đồng nhận ra mình không thể ở thêm trong căn phòng này nữa.

Cô nghĩ tới dáng vẻ anh ngồi xuống khi nhìn vào ảnh mình, trái tim lập tức co lại, hình như không khí của căn phòng này không đủ cho cô hít thở. Thực ra không bị người mình thích quên đi chỉ là một việc rất bình thường, nhưng đối với Đồng Đồng mà nói, cô nhớ Tề Vũ, anh cũng nhớ cô, sự trùng hợp này khiến cô bất ngờ.

Hạ Khả ở bên cạnh lại như thêm dầu vào lửa:

– Sau khi anh ấy chuyển tới đây chỉ vẽ được mỗi bức tranh đó, em nhìn anh ấy vẽ mà. Anh ấy nói anh ấy có lỗi với chị, muốn gặp chị, nhưng lại không dám đi tìm chị! Không ngờ hôm nay chị lại tới.
Đồng Đồng không lên tiếng.

Hạ Khả lại nói:

– Một mình anh ấy sống ở đây, ngày nào cũng ăn mì gói, ăn màn thầu, vẽ quên cả ngày đêm. Tóc và râu anh ấy mọc dài lắm, trông như tội phạm giết người phải ở tù quá lâu vậy. Em khuyên anh ấy tìm một người giúp việc tới giúp đỡ. Anh luôn nói rằng có thể chị sẽ tới, anh ấy cứ chờ ở đây… Sao chị không tới đây vậy?

Đồng Đồng đặt bức tranh lên bàn của anh.

Họ cùng xuống lầu. Mãi cho tới khi Đồng Đồng ra về, Tề Vũ vẫn chưa quay lại. Ra khỏi cửa, tâm trạng Đồng Đồng như một con sóng lớn, sôi sục trong lòng. Tâm trạng này khiến cô quên hết tình cảm mà cô dành cho Lục Hy Thần và cả những việc đã xảy ra trước kia.

Không khí bên ngoài có vẻ ẩm ướt, mưa vừa rơi xong. Đồng Đồng vừa đi, vừa im lặng rơi nước mắt.

Mấy ngày liền Đồng Đồng đều cảm thấy rất bất an, thậm chí cô còn hy vọng Tề Vũ có thể đột ngột tới tìm mình.

Ước muốn được ở cạnh Tề Vũ ào tới, khiến trong lòng Đồng Đồng dâng lên một cảm giác tội lỗi.

Đồng Đồng vội vã khống chế suy nghĩ này, nhưng ý nghĩ đó như một con dã thú lao mình ra khỏi bóng đen, đã tới một lần là quen đường cũ. Sau đó chỉ cần Đồng Đồng ngồi một mình là nó lại xuất hiện.

Những sự việc sau đó khiến suy nghĩ này của Đồng Đồng tạm thời bị gác sang một bên. Viết luận văn, viết CV xin việc, sắp xếp lại tác phẩm, in tài liệu, nộp hồ sơ, phỏng vấn… Rất nhiều việc dồn đống lại, bận tối mắt tối mũi khiến Đồng Đồng vừa nghe thấy tiếng điện thoại là tim lập tức lại đập nhanh hơn.

Trưa thứ sáu, sau khi ăn cơm xong, một mình Đồng Đồng đi tản bộ trong vườn hoa đằng sau thư viện trường. Đã là tháng 3, vườn hoa như được thay một lớp áo mới màu xanh. Trên thảm cỏ là một vài bạn nữ, họ rải sách ra trên đầu gối mình, tay chống xuống cỏ, tụm năm tụm ba vui vẻ nói chuyện và ôn bài.

Lục Hy Thần gọi điện thoại tới, hỏi Đồng Đồng 6 giờ chiều nay có muốn đi xem phim “Kỵ sĩ rồng” với anh không. Đồng Đồng vui vẻ đồng ý. Cúp điện thoại, cô quay người đi về phía công thì từ đằng xa có một cái bóng thu hút ánh mắt của cô.

Anh đang đi về phía Đồng Đồng.

Còn cách một đoạn rất xa nhưng ánh mắt của Tề Vũ đã dán lên người Đồng Đồng, anh ung dung bước về phía cô. Sau lưng anh, hai cô gái đang đạp xe cùng nhau, tiếng cười vui vẻ, thoải mái. Trong mắt Tề Vũ khi đó chỉ còn lại một mình Đồng Đồng.

Hoàng tử của Đồng Đồng vẫn giống như cây cầu gỗ. Nhìn anh có vẻ trầm tĩnh hơn trước, trong nét mặt vẫn phảng phất nét u uất và đau thương. Đồng Đồng nhận ra ánh mắt Tề Vũ nhìn mình hình như có chút gì đó thay đổi – ánh mắt cháy bỏng và đau lòng khiến cô không thể rời ra được.

Đồng Đồng hiểu mình vẫn yêu anh như trước kia. Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, cô vẫn sẽ bất chấp hậu quả, vì anh hy sinh tất cả.

Tề Vũ đã đứng trước mặt Đồng Đồng. Mũi Đồng Đồng cay cay, cô cụp mắt xuống, cắn môi, không dám nhìn anh, chỉ quay người đi về phía vườn hoa. Anh không nói gì, chỉ đi theo cô. Tới bên thảm cỏ ở nơi heo hút nhất phía sau thư viện, Tề Vũ chặn Đồng Đồng lại, nói:
– Đồng Đồng, cho dù em đi tới đâu, anh cũng sẽ đi theo…

– Tại sao?

– Anh muốn ở cạnh em, anh muốn em ở cạnh anh!

– Tại sao… – Thực ra Đồng Đồng đang hỏi chính mình – Đồng Đồng, đây là tình yêu và người mày yêu, mày có lựa chọn anh không?
Tề Vũ nói lớn:

– Bởi vì anh yêu em – gã ngốc trước đây không biết rằng hắn yêu em!

Đồng Đồng lắc đầu, cúi đầu nhìn xuống chân. Gió thổi qua khiến tóc của cô bay lên. Sau khi Tề Vũ bỏ đi, tóc cô dài rất nhanh, cô đã không còn mái đầu nấm ngốc nghếch như trước kia nữa.

Tề Vũ đưa tay ra vuốt tóc Đồng Đồng, vén tóc mái của cô lên. Tay anh hình như có ở mọi nơi, rơi trên vai cô. Trù trừ một lát, cuối cùng anh cũng hạ quyết tâm, nắm lấy tay cô, nắm rất chặt, cứ như thể sợ cô sẽ đột ngột bỏ chạy. Đồng Đồng thẫn thờ nhìn anh, nhận ra lòng bàn tay của cả hai đều đang chảy mồ hôi. Tề Vũ nhìn sâu vào mắt cô, chầm chậm tới gần cô. Anh dang tay ra ôm cô vào lòng, Đồng Đồng hoảng hốt, cảm thấy mọi thứ dường như lại quay lại như trước đây.

Một lúc sau, Đồng Đồng lạnh nhạt đẩy anh ra, bình tĩnh gạt tay anh xuống.

– Đã qua một mùa mưa rất dài và một mùa đông lạnh lẽo, chúng ta đã bỏ lỡ rồi… – Đồng Đồng lẩm bẩm.

Tề Vũ lắc đầu nói:

– Anh rất ngốc, lại tin lời em nói, tưởng rằng em chỉ thích anh có một chút xíu, anh tưởng rằng chúng ta chỉ là bạn, mà không biết rằng anh đã thích em từ lâu rồi, không thể rời xa em được, anh sẽ không buông tay ra đâu…

Đồng Đồng nhìn anh, cười khổ:

– Bởi vì Hạ Dương đi du học rồi, đúng không?

Tề Vũ nói:

– Sau khi Hạ Dương đi, anh nghĩ đủ mọi cách để làm lành với cô ấy, bọn anh cũng tới Bắc Kinh tổ chức triển lãm tranh. Triển lãm rất thành công, nhưng anh vẫn không thấy vui, luôn cảm thấy dường như thiếu một cái gì đó. Lúc đưa cho Hạ Dương một lon bia hoa quả, bỗng dưng anh buột miệng gọi tên em. Cô ấy hiểu hết. Thời gian bọn anh ở bên nhau quá dài nên đã quen với sự giằng co. Cô ấy chạy, anh đuổi, tình cảm lúc nào cũng phải sửa chữa, bọn anh đã không còn cảm giác như trước kia nữa, chỉ là ỷ lại vào nhau để tiến về phía trước. Sau khi em mang tranh tới trả, anh như người mất hồn suốt một thời gian dài, anh nói với bản thân nhất định phải kéo em trở lại. Anh phải ở bên em.

Đồng Đồng rụt tay về, im lặng cúi đầu, suy nghĩ rất lâu rồi nói:

– Muộn rồi. Bây giờ anh mới biết những điều này thì muộn rồi, em không thể chờ đợi mãi, chờ anh đuổi tới nơi. Bây giờ, em đã ở bên Lục Hy Thần rồi, anh ấy đối xử với em rất tốt.

– Đồng Đồng. – Tề Vũ gọi. – Anh không tin anh không còn cơ hội nào nữa. Em mang trả lại tranh chứng tỏ em vẫn chưa quên những chuyện ngày trước.

– Chưa quên thì chưa quên! – Đồng Đồng nói. – Nhưng em không thể quay lại với ngày trước được nữa. Anh hiểu không? – Không chờ anh trả lời, cô quay người chạy như bay.

Khoảng hơn 5 giờ, Lục Hy Thần lại gọi điện thoại hỏi cô đã đi chưa, có cần anh tới đón không. Đồng Đồng nói:

– Em không được khỏe, không muốn đi nữa.

Lục Hy Thần hỏi:

– Em làm sao thế? Sao giọng em nghe lạ vậy?

Lục Hy Thần không biết Đồng Đồng vừa chạy từ chỗ Tề Vũ về, chui trong chăn khóc từ lúc đó tới giờ. Ngay cả cô cũng không hiểu vì sao mình lại khóc, vì chờ đợi đã lâu, cuối cùng Tề Vũ cũng thừa nhận rằng anh thích cô, hay vì cô không thể nào làm tổn thương Lục Hy Thần?

Đồng Đồng nói dối:

– Em bị cảm cúm nên nghẹt mũi.

Lục Hy Thần im lặng một lát rồi nói:

– Vậy thì anh cũng không đi nữa. Anh tới thăm em. Anh cảm thấy tình trạng của em không tốt lắm.

Đồng Đồng bực bội hét lên trong điện thoại:

– Anh thật bực mình! Sắp tốt nghiệp rồi, tâm trạng của em rất không tốt! Hôm nay có một bạn đi ra tỉnh ngoài, suýt chút nữa thì em khóc. Anh đừng tới, để em yên tĩnh một mình.

Lục Hy Thần không lên tiếng nữa. Đồng Đồng ngắt điện thoại, tâm trạng rối bời, cô biết cô không nên nổi giận với Lục Hy Thần, nhưng trong lòng cô luôn có cái gì đó muốn bùng phát, nếu không cô sẽ cảm thấy khó chịu. Đương nhiên còn một lý do nữa, Lục Hy Thần đã chiều quá chuộng cô, khiến cô sinh hư.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s