HUYÊN THẢO CHƯA TÀN- CHƯƠNG 8-P2


3.
Thế là Đồng Đồng và Lục Hy Thần chính thức hẹn hò với nhàu.
Lục Hy Thần vẫn như trước kia, lúc nào cũng tỏ ra mình là một lãnh đạo, ngay cả việc hẹn hò với Đồng Đồng cũng lên kế hoạch rõ ràng, quy định mỗi tuần phải gặp nhau ba lần, đi bộ cùng nhau hai lần, ăn cơm bốn lần, lại còn bắt buộc gọi điện thoại không thể không nghe.

Yêu cầu mà Đồng Đồng nêu ra là – tuyệt đối không được nắm tay cô, không được chờ cô dưới cổng ký túc.

Mặc dù hai người kín đáo tới mức không thể kín đáo hơn được nữa, nhưng khi đi qua một vài người, cô vẫn nghe thấy tiếng xì xào bàn tán:
– Nhìn mắt cô ta kìa, lợi hại thật.

Còn có người hỏi bằng giọng nói kinh ngạc:

– Bạn gái của Lục Hy Thần là cô ta sao? Không phải chứ?

Có một khoảng thời gian, Đồng Đồng luôn phải cúi thấp đầu khi đi trong trường. Các phiên bản về việc cô với Hứa Hân Di vì Lục Hy Thần mà trở mặt với nhau, cuối cùng cô là người cướp được tình yêu của bạn được đám con gái trong trường thêm mắm dặm muối rồi rỉ tai nhau, khiến câu chuyện càng tăng thêm tính kịch.

Nếu cứ như vậy, Đồng Đồng sợ mình và Hứa Hân Di sẽ không thể làm hòa với nhau được nữa. Cho dù là ai đúng ai sai, Đồng Đồng vẫn luôn cảm thấy mình có lỗi với bạn. Cũng may, gần đây Hứa Hân Di cũng có tin vui rồi. Theo quy định, thành tích thi cử và các điểm tổng hợp cộng lại với nhau, năm người điểm cao nhất sẽ được trực tiếp đi học nghiên cứu sinh. Hứa Hân Di đứng thứ ba trong nhóm đó, hoàn thành được ước mơ của mình.

Đồng Đồng đứng thứ sáu.

Lục Hy Thần nói:

– Có gì mà tiếc, với tính cách và trí tuệ của em thì tốt nhất là rèn luyện thực tế trong xã hội sớm sẽ tốt hơn, nếu học tiếp, em sẽ biến tính cách ngây thơ và cố chấp của mình thành một căn bệnh mất.

Mặc dù Lục Hy Thần rất thích Đồng Đồng nhưng anh không bao giờ quên một khuyết điểm nào dù nhỏ của cô. Nhưng Đồng Đồng luôn cho rằng thích một người thì phải đương nhiên coi người đó là hoàn mĩ – cũng giống như suy nghĩ của cô về Tề Vũ.

Đồng Đồng nói:

– Em từ nhỏ tới lớn luôn coi trọng thành tích học tập.
Thời tiết khi đó đã rất lạnh, gió rít trên bầu trời ảm đạm. Họ đi trên con đường nhỏ của vườn trường, ngang qua một bức tường bỏ hoang rêu xanh phủ đầy, trên đó vẫn còn lại những nhánh cây khô vàng như những sợi tóc cháy. Lục Hy Thần mặc chiếc áo gió màu kem, đi đằng sau Đồng Đồng, như một vệ sĩ trung thành đang bảo vệ nữ thần của mình. Chiếc khăn dài màu đen của anh chỉ quấn lên cổ một nửa, một nửa quấn vào cổ Đồng Đồng, sau đó nói:

– Hiếu thắng thật! Yên tâm đi, trong lòng anh, em luôn là số một.
Đồng Đồng tháo trả anh chiếc khăn:

– Được rồi! Trong số những người anh quen thì em là người vụng về, hậu đậu số một thì có.

Lục Hy Thần nghịch ngợm lấy khăn đập nhẹ vào trán cô, nói:
– Em nói đúng đấy! Anh cũng không biết anh thích em ở điểm nào.

Khi anh nói câu này, quả nhiên có chút nghi ngờ, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia nhìn màu xanh, dáng vẻ anh khi đang suy nghĩ thật đáng yêu. Đồng Đồng nói:

– Không sai, có lẽ là vì chúng ta cô đơn quá, nhạt nhẽo quá.
Lục Hy Thần dừng bước chân, nhìn vào mắt Đồng Đồng, nói:
– Anh thích em vụng về, hậu đậu như thế, em hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, đừng mơ chạy thoát!

Đồng Đồng cười dịu dàng.

Lục Hy Thần lúc nào cũng thích làm lãnh đạo, như thể mọi việc đều phải nằm trong tầm kiểm soát của anh. Nhưng lúc này trông anh có vẻ khác với bình thường, hình như anh đang có một nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó – anh biết, cuối cùng Đồng Đồng cũng sẽ rời xa anh.

Cuối cùng Đồng Đồng cũng sẽ rời xa anh, nhưng không phải bây giờ – anh nghĩ, có thể hiện tại cô thực sự đang rất cô độc.

Họ im lặng tiếp tục đi về phía trước. Con đường lát đá xanh ngập đầy lá vàng, bước chân lên phát ra tiếng lạo xạo rất đáng yêu. Những cành long não đã rụng hết lá để trơ khúc xương khô khốc, cố bám chặt vào thân cây mẹ, Đồng Đồng nhìn thấy màu trắng trên bầu trời bị rạch nát, trắng như nước sôi đã để mấy ngày không uống, khiến tâm trạng cô bất giác thấy tốt hơn nhiều. Trong khung cảnh có phần đơn điệu này, Lục Hy Thần nhẹ nhàng nắm tay cô – anh phá hoại lời hứa giữa hai đứa.

Anh bướng bỉnh quá.

Đồng Đồng cảm thấy, mặc dù hàng ngày họ ở cạnh nhau, nắm tay nhau, cũng không có nghĩa là thân mật.

Rất rõ ràng, Lục Hy Thần cảm nhận được sự khô cứng của Đồng Đồng. Sau mấy giây, anh lại buông tay cô ra, nói:

– Tay em lạnh thật!

Đồng Đồng không nói lời nào, đút tay vào túi áo.

Trong sự im lặng lạnh lùng, bỗng dưng Lục Hy Thần cất tiếng:
– Đồng Đồng, chúng mình ở bên nhau lâu như vậy rồi, lẽ nào em không có chút cảm giác gì với anh sao?

Đồng Đồng không hề do dự, trả lời:

– Không có.

Lục Hy Thần nhìn cô, im lặng.

Khoảng 9 giờ tối, Đồng Đồng đang ngồi trên giường đọc sách thì bỗng dưng nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi tên cô. Cô mở cửa sổ, thò đầu ra ngoài, nhìn thấy trên con đường đối diện ký túc xá, có người đang đốt lửa, trên mặt đất xuất hiện dòng chữ I LOVE YOU rất lớn, cháy khoảng ba phút rồi mới tắt. Tất cả nữ sinh sống trong ký túc đều ngó đầu ra, rồi rất nhiều học sinh đi qua đó cũng dừng lại xem, thậm chí có người còn vỗ tay khen ngợi ý tưởng tỏ tình này. Lục Hy Thần đứng đằng sau đống lửa, vẫy tay về phía cô.

Dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt Lục Hy Thần sáng lên như những vì sao. Bất luận thế nào, Đồng Đồng vẫn cảm kích anh – có người quan tâm và yêu thương mình dù sao cũng tốt.

Lục Hy Thần không biết, khi Đồng Đồng đang chìm đắm trong tâm trạng vui vẻ và hạnh phúc, cô luôn nghĩ tới một người. Người cho cô niềm vui không để lại cho cô ấn tượng sâu sắc như người đem tới cho cô những tổn thương.

Đồng Đồng dựa vào cửa sổ một hồi lâu, sau đó gọi điện thoại cho Lục Hy Thần. Cô bình tĩnh nói:

– Hy Thần, đừng đối xử với em tốt như vậy. Em sẽ không thích anh đâu, em vẫn nhớ tới Tề Vũ.

Mặc dù ở rất xa nhau, nhưng Đồng Đồng vẫn cảm thấy cả người Lục Hy Thần như đông cứng lại. Anh cầm điện thoại, mắt nhìn cô chăm chăm, sự lạnh lẽo trong ánh mắt thấu cả vào tim cô.

Lục Hy Thần bướng bỉnh nói:

– Em thích ai là việc của em. Anh tốt với em là việc của anh.
Đồng Đồng lắc đầu:

– Anh sẽ hối hận đấy.

Lục Hy Thần im lặng mấy giây rồi nói nhỏ:

– Hối hận thì sao?

Những người bạn cũng phòng đều nói với Đồng Đồng:

– Lãng mạn quá. Hy Thần đối với cậu tốt thật.

Đồng Đồng cười buồn, Lục Hy Thần ngốc quá! Cô không thể kéo anh xuống vũng bùn như thế được, bản thân mình biết rõ rằng cô sẽ không tới được với anh, chi bằng bây giờ quyết định luôn. Suy nghĩ một lát, cô nói với anh bằng giọng cứng rắn:

– Hy Thần, tới đây thôi. 4 tháng rồi, con cá đó cũng chết rồi.
– Anh không tin! – Lục Hy Thần hét lên khe khẽ.

– Đó là sự thực! – Rồi Đồng Đồng kiên quyết tắt điện thoại.

Hơn 10 giờ, trời bắt đầu đổ mưa, nhưng Lục Hy Thần vẫn không chịu bỏ đi.

Những hạt mưa quật rào rào vào cửa kính như muốn đánh thức người trong giấc mộng. Đồng Đồng do dự không biết có nên xuống lầu hay không, Lục Hy Thần đã đứng dưới gốc cây bên kia đường lâu lắm rồi.

Đồng Đồng thấy bất lực, cô chỉ có thể trung thành với cảm giác trong lòng mình mà thôi.

Lục Hy Thần bị nước mưa thấm ướt, nhưng anh vẫn bất động. Dưới ánh đèn đường, những hạt nước mưa ngày càng dày hơn, cuối cùng Đồng Đồng đành cầm ô chạy xuống lầu.

Đồng Đồng che ô giúp anh, hai người vẫn im lặng nhìn nhau. Lục Hy Thần thô bạo gạt ô ra, chiếc ô rơi dưới chân họ rồi theo gió bay ra xa, dừng lại bên một bốt điện thoại. Lục Hy Thần nhìn cô, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt sắc bén như một con thú nhỏ bị thương, trong ánh mắt anh là sự phẫn nộ và không cam chịu. Đồng Đồng không dám nhìn vào mắt anh, chỉ nói:

– Đừng ngốc nữa, anh về trước đi.
Lục Hy Thần kéo tay cô giật mạnh, ôm ghì lấy cô.

Thân thể cả hai đều lạnh buốt, như hai người bị chết đuối, ôm chặt lấy nhau.

Không chờ Đồng Đồng nói gì, Lục Hy Thần lại đẩy cô ra rồi im lặng bước đi.

Đồng Đồng và Lục Hy Thần kết thúc với nhau như vậy. Trong lòng Đồng Đồng nghĩ, anh là chàng trai đẹp trai, thông minh, ưu tú, khuyết điểm duy nhất của anh là đối với cô quá tốt.

4.
Hôm thứ tư đi học, Đồng Đồng nghe bạn cùng lớp nói Lục Hy Thần bị cảm lạnh, ốm rất nặng, ho sù sụ cả ngày, sau đó bệnh phát triển thành viêm phổi. Người đó kinh ngạc nhìn Đồng Đồng, nói:

– Cậu không biết sao? Cậu không đến thăm anh ấy hả?
Có lẽ vì đau lòng quá nên mới mắc bệnh, cảm sốt rồi sẽ khỏi, nhưng Đồng Đồng không nhịn được, vẫn gọi điện thoại cho Lục Hy Thần. Anh không nghe máy.

Ngày hôm sau, người bạn cùng phòng từng mượn sách của Hứa Hân Di tới ký túc trả sách. Đồng Đồng nói chuyện với cô một lát, lại mấy người nữa tới chơi, mọi người tụ tập lại với nhau buôn đủ thứ chuyện xảy ra trong trường. Họ nói tới câu chuyện tình yêu của Hứa Hân Di và Ninh Kỳ Phong, nghe nói bọn họ đã tới gặp bố mẹ đôi bên rồi.
Hứa Hân Di không bao giờ cam chịu thất bại.

Cô dùng một tình yêu “đẳng cấp” cao để tự mình bò lên. “Tự cường tự lực” chứng minh cho bạn bè thấy, cô là người không dễ khuất phục.

Đồng Đồng cũng hy vọng những nỗi buồn mà mình từng mang tới cho Hứa Hân Di sẽ phai đi trong lòng cô. Hứa Hân Di được đi học nghiên cứu sinh, lại có tình yêu, cô ấy là một người thành công. Đồng Đồng nghĩ, có thể họ đang càng ngày càng xa nhau.

Buổi chiều, Đồng Đồng tới tiệm mì Thanh Chân.

Cô ngồi trên chiếc ghế trước đây mình vẫn ngồi – nơi gần với người làm mì nhất, gọi một bát mì kéo, cho thật nhiều ớt đỏ.

Cô không ngờ mình lại gặp Hạ Khả ở đây. Hạ Khả ngồi góc trong cùng, đang ngửa mặt lên xem tivi. Ghế ngồi bên cạnh cô bé đặt một chiếc ba lô, còn có con gấu bông và cái túi giấy màu xanh to khổng lồ. Một mình cô bé chiếm ba chiếc ghế.

Hạ Khả cười tít mắt, vừa xem tivi vừa nhắn tin. Cô nhìn thấy Đồng Đồng đang nhìn mình, ngạc nhiên kêu lên một tiếng rồi nói:
– Chị Đồng Đồng, sao chị lại ở đây?

Họ nói với nhau vài câu, mì được mang lên. Đồng Đồng và cô bé hầu như không có chuyện gì để nói với nhau, cuộc sống của hai người cũng không có điểm chung, cũng chỉ có chuyện về phòng tranh là có thể nói được – nhưng Đồng Đồng không muốn nhắc lại những chuyện đã qua.

Hạ Khả nói tiếp:

– Phòng tranh mới của anh Tề Vũ đẹp lắm, rộng mênh mông, sao chị không tới xem?

Đồng Đồng không ngờ cô bé đột nhiên lại nhắc tới tên Tề Vũ, trong lòng thoáng ngẩn ngơ, rồi nhẹ nhàng nói một câu:
– Anh ấy về rồi hả?

Hạ Khả thấy rất vui vì câu nói này thu hút được hứng thú của Đồng Đồng, cô cắm đũa xuống bát rồi nói:

– Về được nửa tháng rồi. Kỳ thi vẽ ở lớp em cũng thi xong rồi, anh ấy chuyển sang một phòng tranh mới – một mình, lại còn có hai tầng. Một căn nhà rất lớn, mình anh ấy ở trong đó vẽ tranh, có lúc mấy ngày liên không thấy ra ngoài.

Đồng Đồng hỏi:

– Chắc ngày nào Khả Khả cũng tới đó?

Hạ Khả lắc đầu:

– Một tuần tới một lần, em vẫn học vẽ của anh ấy, năm sau có thể học vẽ tranh sơn dầu rồi. À, tại sao chị lại chia tay với anh Tề Vũ vậy?

Câu hỏi của Hạ Khả rất vô tư nhưng lại khiến Đồng Đồng không biết phải trả lời ra sao. Đối với một cô bé mà nói, tình yêu, chia tay là chuyện vô cùng đơn giản. Đồng Đồng biết, mình và Tề Vũ không cần phải gặp mặt nhau nữa. Nếu như gặp mặt, lại kéo theo các chuyện cũ, chắc cũng không thoải mái. Cô cũng biết, Tề Vũ sẽ không tới tìm cô nữa, nghĩ tới những điều này, cô thấy lòng nhoi nhói. Đồng Đồng nói:

– Trước tới giờ chị và anh ấy đâu có yêu nhau, nên sao nói là chia tay được? Đúng rồi, chị em đi Pháp chưa?

Hạ Khả nói:

– Đi được một tháng rồi.
Đồng Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Hạ Khả lại lên tiếng:

– Chị đang nghĩ gì vậy? Muốn gặp anh Tề Vũ thì đi đi, sao chị còn do dự mãi thế? Các người ai cũng thật kỳ lạ.

Đồng Đồng nói với cô bé rằng Tề Vũ và chị cô thích nhau, hơn nữa tình cảm của họ rất sâu sắc. Hạ Khả kinh ngạc, suy nghĩ một hồi rồi ngây thơ hỏi:

– Không phải thật chứ?

Chờ Đồng Đồng gật đầu, cô bé mới giận dữ nói:

– Xì! Thế mà giấu em không nói gì! Chị Hạ Dương tệ thật.

Hạ Khả nghịch ngợm giơ một que tăm lên:

– Em từng thề chờ tới khi em 18 tuổi nhất định sẽ theo đuổi anh Tề Vũ – em nghĩ là vì anh ấy chê em nhỏ. Xảy ra nhiều chuyện như vậy, em biết tình cảm chị dành cho anh ấy thực sự… Nếu thêm vài năm nữa, bên cạnh anh ấy vẫn không có người con gái nào, chắc chắn em sẽ không lùi bước nữa đâu.

Lúc chia tay nhau, Hạ Khả nói cho Đồng Đồng biết địa chỉ phòng tranh mới của Tề Vũ. Phòng tranh nằm ở đầu bên kia của thành phố – Số 103 đường Văn Khúc Nam. Đồng Đồng không lạ gì nơi đó, vì chỗ đó gần với công viên Hồ Tâm. Đi xa thêm một chút sẽ có một vườn bách thú nho nhỏ.

Hạ Khả lại nhấn mạnh lần nữa:

– Một mình anh ấy ở đó đó!

Đồng Đồng tới bên hồ nước ở phía Nam trường ngồi rất lâu, trên thực tế, nơi đó đã không còn phong cảnh đẹp như ngày trước, mà lạnh đến thấu xương.

3.

Thế là Đồng Đồng và Lục Hy Thần chính thức hẹn hò với nhàu.
Lục Hy Thần vẫn như trước kia, lúc nào cũng tỏ ra mình là một lãnh đạo, ngay cả việc hẹn hò với Đồng Đồng cũng lên kế hoạch rõ ràng, quy định mỗi tuần phải gặp nhau ba lần, đi bộ cùng nhau hai lần, ăn cơm bốn lần, lại còn bắt buộc gọi điện thoại không thể không nghe.
Yêu cầu mà Đồng Đồng nêu ra là – tuyệt đối không được nắm tay cô, không được chờ cô dưới cổng ký túc.

Mặc dù hai người kín đáo tới mức không thể kín đáo hơn được nữa, nhưng khi đi qua một vài người, cô vẫn nghe thấy tiếng xì xào bàn tán:
– Nhìn mắt cô ta kìa, lợi hại thật.

Còn có người hỏi bằng giọng nói kinh ngạc:

– Bạn gái của Lục Hy Thần là cô ta sao? Không phải chứ?

Có một khoảng thời gian, Đồng Đồng luôn phải cúi thấp đầu khi đi trong trường. Các phiên bản về việc cô với Hứa Hân Di vì Lục Hy Thần mà trở mặt với nhau, cuối cùng cô là người cướp được tình yêu của bạn được đám con gái trong trường thêm mắm dặm muối rồi rỉ tai nhau, khiến câu chuyện càng tăng thêm tính kịch.

Nếu cứ như vậy, Đồng Đồng sợ mình và Hứa Hân Di sẽ không thể làm hòa với nhau được nữa. Cho dù là ai đúng ai sai, Đồng Đồng vẫn luôn cảm thấy mình có lỗi với bạn. Cũng may, gần đây Hứa Hân Di cũng có tin vui rồi. Theo quy định, thành tích thi cử và các điểm tổng hợp cộng lại với nhau, năm người điểm cao nhất sẽ được trực tiếp đi học nghiên cứu sinh. Hứa Hân Di đứng thứ ba trong nhóm đó, hoàn thành được ước mơ của mình.

Đồng Đồng đứng thứ sáu.

Lục Hy Thần nói:

– Có gì mà tiếc, với tính cách và trí tuệ của em thì tốt nhất là rèn luyện thực tế trong xã hội sớm sẽ tốt hơn, nếu học tiếp, em sẽ biến tính cách ngây thơ và cố chấp của mình thành một căn bệnh mất.

Mặc dù Lục Hy Thần rất thích Đồng Đồng nhưng anh không bao giờ quên một khuyết điểm nào dù nhỏ của cô. Nhưng Đồng Đồng luôn cho rằng thích một người thì phải đương nhiên coi người đó là hoàn mĩ – cũng giống như suy nghĩ của cô về Tề Vũ.

Đồng Đồng nói:

– Em từ nhỏ tới lớn luôn coi trọng thành tích học tập.
Thời tiết khi đó đã rất lạnh, gió rít trên bầu trời ảm đạm. Họ đi trên con đường nhỏ của vườn trường, ngang qua một bức tường bỏ hoang rêu xanh phủ đầy, trên đó vẫn còn lại những nhánh cây khô vàng như những sợi tóc cháy. Lục Hy Thần mặc chiếc áo gió màu kem, đi đằng sau Đồng Đồng, như một vệ sĩ trung thành đang bảo vệ nữ thần của mình. Chiếc khăn dài màu đen của anh chỉ quấn lên cổ một nửa, một nửa quấn vào cổ Đồng Đồng, sau đó nói:

– Hiếu thắng thật! Yên tâm đi, trong lòng anh, em luôn là số một.
Đồng Đồng tháo trả anh chiếc khăn:

– Được rồi! Trong số những người anh quen thì em là người vụng về, hậu đậu số một thì có.

Lục Hy Thần nghịch ngợm lấy khăn đập nhẹ vào trán cô, nói:
– Em nói đúng đấy! Anh cũng không biết anh thích em ở điểm nào.

Khi anh nói câu này, quả nhiên có chút nghi ngờ, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia nhìn màu xanh, dáng vẻ anh khi đang suy nghĩ thật đáng yêu. Đồng Đồng nói:

– Không sai, có lẽ là vì chúng ta cô đơn quá, nhạt nhẽo quá.
Lục Hy Thần dừng bước chân, nhìn vào mắt Đồng Đồng, nói:
– Anh thích em vụng về, hậu đậu như thế, em hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, đừng mơ chạy thoát!

Đồng Đồng cười dịu dàng.

Lục Hy Thần lúc nào cũng thích làm lãnh đạo, như thể mọi việc đều phải nằm trong tầm kiểm soát của anh. Nhưng lúc này trông anh có vẻ khác với bình thường, hình như anh đang có một nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó – anh biết, cuối cùng Đồng Đồng cũng sẽ rời xa anh.

Cuối cùng Đồng Đồng cũng sẽ rời xa anh, nhưng không phải bây giờ – anh nghĩ, có thể hiện tại cô thực sự đang rất cô độc.

Họ im lặng tiếp tục đi về phía trước. Con đường lát đá xanh ngập đầy lá vàng, bước chân lên phát ra tiếng lạo xạo rất đáng yêu. Những cành long não đã rụng hết lá để trơ khúc xương khô khốc, cố bám chặt vào thân cây mẹ, Đồng Đồng nhìn thấy màu trắng trên bầu trời bị rạch nát, trắng như nước sôi đã để mấy ngày không uống, khiến tâm trạng cô bất giác thấy tốt hơn nhiều. Trong khung cảnh có phần đơn điệu này, Lục Hy Thần nhẹ nhàng nắm tay cô – anh phá hoại lời hứa giữa hai đứa.

Anh bướng bỉnh quá.

Đồng Đồng cảm thấy, mặc dù hàng ngày họ ở cạnh nhau, nắm tay nhau, cũng không có nghĩa là thân mật.

Rất rõ ràng, Lục Hy Thần cảm nhận được sự khô cứng của Đồng Đồng. Sau mấy giây, anh lại buông tay cô ra, nói:

– Tay em lạnh thật!

Đồng Đồng không nói lời nào, đút tay vào túi áo.

Trong sự im lặng lạnh lùng, bỗng dưng Lục Hy Thần cất tiếng:
– Đồng Đồng, chúng mình ở bên nhau lâu như vậy rồi, lẽ nào em không có chút cảm giác gì với anh sao?

Đồng Đồng không hề do dự, trả lời:

– Không có.

Lục Hy Thần nhìn cô, im lặng.

Khoảng 9 giờ tối, Đồng Đồng đang ngồi trên giường đọc sách thì bỗng dưng nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi tên cô. Cô mở cửa sổ, thò đầu ra ngoài, nhìn thấy trên con đường đối diện ký túc xá, có người đang đốt lửa, trên mặt đất xuất hiện dòng chữ I LOVE YOU rất lớn, cháy khoảng ba phút rồi mới tắt. Tất cả nữ sinh sống trong ký túc đều ngó đầu ra, rồi rất nhiều học sinh đi qua đó cũng dừng lại xem, thậm chí có người còn vỗ tay khen ngợi ý tưởng tỏ tình này. Lục Hy Thần đứng đằng sau đống lửa, vẫy tay về phía cô.

Dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt Lục Hy Thần sáng lên như những vì sao. Bất luận thế nào, Đồng Đồng vẫn cảm kích anh – có người quan tâm và yêu thương mình dù sao cũng tốt.

Lục Hy Thần không biết, khi Đồng Đồng đang chìm đắm trong tâm trạng vui vẻ và hạnh phúc, cô luôn nghĩ tới một người. Người cho cô niềm vui không để lại cho cô ấn tượng sâu sắc như người đem tới cho cô những tổn thương.

Đồng Đồng dựa vào cửa sổ một hồi lâu, sau đó gọi điện thoại cho Lục Hy Thần. Cô bình tĩnh nói:

– Hy Thần, đừng đối xử với em tốt như vậy. Em sẽ không thích anh đâu, em vẫn nhớ tới Tề Vũ.

Mặc dù ở rất xa nhau, nhưng Đồng Đồng vẫn cảm thấy cả người Lục Hy Thần như đông cứng lại. Anh cầm điện thoại, mắt nhìn cô chăm chăm, sự lạnh lẽo trong ánh mắt thấu cả vào tim cô.

Lục Hy Thần bướng bỉnh nói:

– Em thích ai là việc của em. Anh tốt với em là việc của anh.
Đồng Đồng lắc đầu:

– Anh sẽ hối hận đấy.

Lục Hy Thần im lặng mấy giây rồi nói nhỏ:

– Hối hận thì sao?

Những người bạn cũng phòng đều nói với Đồng Đồng:

– Lãng mạn quá. Hy Thần đối với cậu tốt thật.

Đồng Đồng cười buồn, Lục Hy Thần ngốc quá! Cô không thể kéo anh xuống vũng bùn như thế được, bản thân mình biết rõ rằng cô sẽ không tới được với anh, chi bằng bây giờ quyết định luôn. Suy nghĩ một lát, cô nói với anh bằng giọng cứng rắn:

– Hy Thần, tới đây thôi. 4 tháng rồi, con cá đó cũng chết rồi.
– Anh không tin! – Lục Hy Thần hét lên khe khẽ.

– Đó là sự thực! – Rồi Đồng Đồng kiên quyết tắt điện thoại.
Hơn 10 giờ, trời bắt đầu đổ mưa, nhưng Lục Hy Thần vẫn không chịu bỏ đi.

Những hạt mưa quật rào rào vào cửa kính như muốn đánh thức người trong giấc mộng. Đồng Đồng do dự không biết có nên xuống lầu hay không, Lục Hy Thần đã đứng dưới gốc cây bên kia đường lâu lắm rồi.

Đồng Đồng thấy bất lực, cô chỉ có thể trung thành với cảm giác trong lòng mình mà thôi.

Lục Hy Thần bị nước mưa thấm ướt, nhưng anh vẫn bất động. Dưới ánh đèn đường, những hạt nước mưa ngày càng dày hơn, cuối cùng Đồng Đồng đành cầm ô chạy xuống lầu.

Đồng Đồng che ô giúp anh, hai người vẫn im lặng nhìn nhau. Lục Hy Thần thô bạo gạt ô ra, chiếc ô rơi dưới chân họ rồi theo gió bay ra xa, dừng lại bên một bốt điện thoại. Lục Hy Thần nhìn cô, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt sắc bén như một con thú nhỏ bị thương, trong ánh mắt anh là sự phẫn nộ và không cam chịu. Đồng Đồng không dám nhìn vào mắt anh, chỉ nói:

– Đừng ngốc nữa, anh về trước đi.

Lục Hy Thần kéo tay cô giật mạnh, ôm ghì lấy cô.

Thân thể cả hai đều lạnh buốt, như hai người bị chết đuối, ôm chặt lấy nhau.

Không chờ Đồng Đồng nói gì, Lục Hy Thần lại đẩy cô ra rồi im lặng bước đi.

Đồng Đồng và Lục Hy Thần kết thúc với nhau như vậy. Trong lòng Đồng Đồng nghĩ, anh là chàng trai đẹp trai, thông minh, ưu tú, khuyết điểm duy nhất của anh là đối với cô quá tốt.

4.
Hôm thứ tư đi học, Đồng Đồng nghe bạn cùng lớp nói Lục Hy Thần bị cảm lạnh, ốm rất nặng, ho sù sụ cả ngày, sau đó bệnh phát triển thành viêm phổi. Người đó kinh ngạc nhìn Đồng Đồng, nói:

– Cậu không biết sao? Cậu không đến thăm anh ấy hả?

Có lẽ vì đau lòng quá nên mới mắc bệnh, cảm sốt rồi sẽ khỏi, nhưng Đồng Đồng không nhịn được, vẫn gọi điện thoại cho Lục Hy Thần. Anh không nghe máy.

Ngày hôm sau, người bạn cùng phòng từng mượn sách của Hứa Hân Di tới ký túc trả sách. Đồng Đồng nói chuyện với cô một lát, lại mấy người nữa tới chơi, mọi người tụ tập lại với nhau buôn đủ thứ chuyện xảy ra trong trường. Họ nói tới câu chuyện tình yêu của Hứa Hân Di và Ninh Kỳ Phong, nghe nói bọn họ đã tới gặp bố mẹ đôi bên rồi.
Hứa Hân Di không bao giờ cam chịu thất bại.

Cô dùng một tình yêu “đẳng cấp” cao để tự mình bò lên. “Tự cường tự lực” chứng minh cho bạn bè thấy, cô là người không dễ khuất phục.

Đồng Đồng cũng hy vọng những nỗi buồn mà mình từng mang tới cho Hứa Hân Di sẽ phai đi trong lòng cô. Hứa Hân Di được đi học nghiên cứu sinh, lại có tình yêu, cô ấy là một người thành công. Đồng Đồng nghĩ, có thể họ đang càng ngày càng xa nhau.

Buổi chiều, Đồng Đồng tới tiệm mì Thanh Chân.

Cô ngồi trên chiếc ghế trước đây mình vẫn ngồi – nơi gần với người làm mì nhất, gọi một bát mì kéo, cho thật nhiều ớt đỏ.

Cô không ngờ mình lại gặp Hạ Khả ở đây. Hạ Khả ngồi góc trong cùng, đang ngửa mặt lên xem tivi. Ghế ngồi bên cạnh cô bé đặt một chiếc ba lô, còn có con gấu bông và cái túi giấy màu xanh to khổng lồ. Một mình cô bé chiếm ba chiếc ghế.

Hạ Khả cười tít mắt, vừa xem tivi vừa nhắn tin. Cô nhìn thấy Đồng Đồng đang nhìn mình, ngạc nhiên kêu lên một tiếng rồi nói:

– Chị Đồng Đồng, sao chị lại ở đây?

Họ nói với nhau vài câu, mì được mang lên. Đồng Đồng và cô bé hầu như không có chuyện gì để nói với nhau, cuộc sống của hai người cũng không có điểm chung, cũng chỉ có chuyện về phòng tranh là có thể nói được – nhưng Đồng Đồng không muốn nhắc lại những chuyện đã qua.

Hạ Khả nói tiếp:

– Phòng tranh mới của anh Tề Vũ đẹp lắm, rộng mênh mông, sao chị không tới xem?

Đồng Đồng không ngờ cô bé đột nhiên lại nhắc tới tên Tề Vũ, trong lòng thoáng ngẩn ngơ, rồi nhẹ nhàng nói một câu:

– Anh ấy về rồi hả?

Hạ Khả thấy rất vui vì câu nói này thu hút được hứng thú của Đồng Đồng, cô cắm đũa xuống bát rồi nói:

– Về được nửa tháng rồi. Kỳ thi vẽ ở lớp em cũng thi xong rồi, anh ấy chuyển sang một phòng tranh mới – một mình, lại còn có hai tầng. Một căn nhà rất lớn, mình anh ấy ở trong đó vẽ tranh, có lúc mấy ngày liên không thấy ra ngoài.

Đồng Đồng hỏi:

– Chắc ngày nào Khả Khả cũng tới đó?

Hạ Khả lắc đầu:

– Một tuần tới một lần, em vẫn học vẽ của anh ấy, năm sau có thể học vẽ tranh sơn dầu rồi. À, tại sao chị lại chia tay với anh Tề Vũ vậy?

Câu hỏi của Hạ Khả rất vô tư nhưng lại khiến Đồng Đồng không biết phải trả lời ra sao. Đối với một cô bé mà nói, tình yêu, chia tay là chuyện vô cùng đơn giản. Đồng Đồng biết, mình và Tề Vũ không cần phải gặp mặt nhau nữa. Nếu như gặp mặt, lại kéo theo các chuyện cũ, chắc cũng không thoải mái. Cô cũng biết, Tề Vũ sẽ không tới tìm cô nữa, nghĩ tới những điều này, cô thấy lòng nhoi nhói. Đồng Đồng nói:

– Trước tới giờ chị và anh ấy đâu có yêu nhau, nên sao nói là chia tay được? Đúng rồi, chị em đi Pháp chưa?

Hạ Khả nói:

– Đi được một tháng rồi.

Đồng Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Hạ Khả lại lên tiếng:

– Chị đang nghĩ gì vậy? Muốn gặp anh Tề Vũ thì đi đi, sao chị còn do dự mãi thế? Các người ai cũng thật kỳ lạ.

Đồng Đồng nói với cô bé rằng Tề Vũ và chị cô thích nhau, hơn nữa tình cảm của họ rất sâu sắc. Hạ Khả kinh ngạc, suy nghĩ một hồi rồi ngây thơ hỏi:

– Không phải thật chứ?

Chờ Đồng Đồng gật đầu, cô bé mới giận dữ nói:

– Xì! Thế mà giấu em không nói gì! Chị Hạ Dương tệ thật.

Hạ Khả nghịch ngợm giơ một que tăm lên:

– Em từng thề chờ tới khi em 18 tuổi nhất định sẽ theo đuổi anh Tề Vũ – em nghĩ là vì anh ấy chê em nhỏ. Xảy ra nhiều chuyện như vậy, em biết tình cảm chị dành cho anh ấy thực sự… Nếu thêm vài năm nữa, bên cạnh anh ấy vẫn không có người con gái nào, chắc chắn em sẽ không lùi bước nữa đâu.

Lúc chia tay nhau, Hạ Khả nói cho Đồng Đồng biết địa chỉ phòng tranh mới của Tề Vũ. Phòng tranh nằm ở đầu bên kia của thành phố – Số 103 đường Văn Khúc Nam. Đồng Đồng không lạ gì nơi đó, vì chỗ đó gần với công viên Hồ Tâm. Đi xa thêm một chút sẽ có một vườn bách thú nho nhỏ.

Hạ Khả lại nhấn mạnh lần nữa:

– Một mình anh ấy ở đó đó!

Đồng Đồng tới bên hồ nước ở phía Nam trường ngồi rất lâu, trên thực tế, nơi đó đã không còn phong cảnh đẹp như ngày trước, mà lạnh đến thấu xương.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s