Mong ước lâu- c8_p2


-Nói xấu?- Dương Phàm khẽ lặp lại rồi từ từ đứng dậy: -Xin lỗi, anh nói sai rồi. Chỉ lần này thôi, không có lần sau đâu! Em ở lại nghỉ ngơi, anh có ở đây cũng chẳng giúp gì được em. Anh đi trước đây!- Khả Nhi chưa kịp phản ứng gì thì Dương Phàm đã quay ngoắt người bỏ đi.

Khả Nhi ngơ ngác không hiểu Dương Phàm đang nghĩ gì. Thường ngày Dương Phàm đâu có thích quan tâm đến chuyện của người khác, càng không hay đánh giá này nọ về bất kì ai, lại càng không bao giờ nổi cáu như vậy. Khả Nhi suy nghĩ rất lâu mà không sao hiểu được, đành phải quay sang hỏi Chu Chính Hạo: -Anh ấy làm sao vậy?

-Căn cứ vào kinh nghiệm lâu lăm của anh…-Chu Chính Hạo nói bằng giọng rất nghiêm túc: -Cậu ta đang ghen đấy!

-Đang ghen á? –Khả Nhi chỉ tay vào mình, kinh ngạc hỏi: -Vì em á?
Chu Chính Hạo nghiêm nghị gật đầu.

Khả Nhi ngẩn người, cười ngây ngô: -Hơ, bạn Chu Chính Hạo thân mến, bạn thật là hài hước!

-Em tin cũng được, không tin cũng được. Con gái ghen anh đã từng trải nghiệm rồi. Nhưng con trai mà ghen có thể làm ra những điều gì, anh còn chưa được biết. Thiên cơ bất khả lộ, thôi anh phải đi xem sao!

Chu Chính Hạo vừa đi ra đến cửa đã thấy Dương Phàm quay lại. Dưới sự ngạc nhiên của mọi người, Dương Phàm bối rối giải thích: -Anh không thể bỏ mặc Chu Chính Hạo ở đây được!

-Oa…-Chu Chính Hạo vỗ vai Dương Phàm: -Tôi cảm động chết đi được đây này!

Khả Nhi lặng lẽ quan sát sắc mặt của Dương Phàm.

Dương Phàm nhíu mày hỏi: -Em có ý kiến gì à?
Khả Nhi nói đùa: -Anh đang ghen à?

-Ghen á?- Dương Phàm kinh ngạc thốt lên rồi đưa tay lên trán Khả Nhi, ánh mắt nghi hoặc: -Có sốt đâu, sao lại nói nhảm thế nhỉ?

-Bỏ ngay cái móng lợn của anh ra!- Khả Nhi vỗ vào bàn tay của Dương Phàm đang đặt trên trán mình.

Dương Phàm tóm chặt lấy tay Khả Nhi, mắt nhìn lên chai nước trên giá treo, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng: -Đừng cử động, đợi truyền nước xong anh sẽ đưa em về!
Khả Nhi đưa mắt nhìn lên chai nước treo trên đầu giường mà quên mất phải rút tay ra khỏi tay Dương Phàm.

Từ Quang Tông cầm túi thuốc đứng ở trước cửa phòng, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.

-Bạn Từ Quang Tông thân mến- Chu Chính Hạo đứng chặn ở cửa ra vào, đón lấy túi thuốc trên tay Từ Quang Tông rồi cười hi hi: – Bạn vất vả quá!Cám ơn bạn đã thay tôi chăm sóc Khả Nhi. Nhưng bây giờ tôi đã đến đây rồi, bạn hãy về nghỉ ngơi đi nhé!

Khả Nhi cảm thấy Chu Chính Hạo có phần hơi quá quắt, liền trợn mắt cảnh cáo Chu Chính Hạo. Nhưng Chu Chính Hạo liền quay lưng lại với Khả Nhi, chẳng thèm để ý đến sự cảnh cáo của cô.

Từ Quang Tông chẳng thể hiện thái độ không vui, chỉ mỉm cười nói vọng vào với Khả Nhi: -Thế thì tớ về trước nhé!

Khả Nhi gật đầu vẻ áy náy: -Ừ, hôm nay cám ơn cậu nhiều!

Sau khi truyền nước xong, Khương Lan dìu Khả Nhi đi ra bên ngoài trạm y tế. Dương Phàm đã đỗ xe chờ sẵn ở ngoài cổng. Là một chiếc xe đua rất đẹp, chỉ tiếc là cả Khả Nhi và Khương Lan đều không có khái niệm gì về nhãn hiệu của các loại xe.

Sau khi lên xe, nhìn thấy người lái xe là Dương Phàm, Khương Lan liền tò mò hỏi: -Tại sao xe của anh mà lại để cho anh Dương Phàm lái?
Chu Chính Hạo vỗ vai Dương Phàm nói: -Vì cậu ta là tài xế của anh!
Khả Nhi ngưỡng mộ nói: -Bạn Chu Chính Hạo thân mến, bạn thật là đại gia!
-Ấy ấy, không dám, không dám! Em có bao giờ nhìn thấy anh lái xe đến trường chưa? Thế là đủ biết anh là người rất khiêm nhường rồi đấy. Chỉ có điều hôm nay là vì em nên anh mới phá lệ một lần. Lần sau nếu em có cần vào trung tâm thì cứ gọi điện cho anh, anh sẽ điện cho tài xế Dương Phàm đến đón em đi. Đợi em giải quyết công việc xong sẽ đón em về. Như vậy sẽ không sợ say nắng nữa đâu!

Khả Nhi bật cười: -Sau này chúng ta cũng có xe đưa xe đón rồi đó! Chu Chính Hạo, chi bằng anh nhận nuôi luôn em đi!

-Dễ thôi!- Chu Chính Hạo nháy mắt: -Tối nay em đến ở nhà anh luôn đi!

Chiếc xe đột nhiên phanh kít lại. Chu Chính Hạo bổ nhào về phía trước theo quán tính. Sau khi lấy lại hồn vía vừa bay mất, Chu Chính Hạo quay sang gào lên với Dương Phàm: -Cậu làm cái trò quái quỷ gì vậy hả?
Dương Phàm không thèm để ý đến Chu Chính Hạo mà quay ngoắt sang hỏi Khả Nhi: -Em đã quyết định chưa? Giờ anh lái xe đưa em về kí túc hay đưa em đến nhà Chu Chính Hạo đây?

Cuối cùng thì Khả Nhi cũng ý thức được thân phận là bệnh nhân của mình. Cô ngoan ngoãn thu người trên ghế ngồi rồi yếu ớt nói: -Em muốn về kí túc xá.

Vừa về đến cổng kí túc xá đã nhìn thấy Từ Quang Tông đang ngồi trước cổng nói chuyện với cô trực ban rồi. Hình như cậu ta rất được lòng phái nữ, không chỉ được lòng đám con gái trong lớp mà cả những cô bác lớn tuổi thường ngày vẫn trợn mắt quát mắng mấy cậu nam sinh cũng rất quý mến Từ Quang Tông.

Nhìn thấy một đám người đang đi vào kí túc, Từ Quang Tông liền vội vã đứng dậy chào đón. Cậu chào hỏi từng người rồi lấy ra một cái cặp lồng giữ nhiệt, đưa ra trước mặt Khả Nhi và bảo: -Tớ đã hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ dặn thực đơn hai ngày tới của cậu phải thật thanh đạm. Canh đậu xanh có thể thanh nhiệt, trị say nắng. Lúc cậu còn nằm trong viện, tớ đã chạy đi mua đậu xanh để nấu canh. Bây giờ cậu có thể uống luôn được rồi!

Khả Nhi đưa tay đón lấy cặp lồng từ tay Từ Quang Tông.

-Cậu xem có hợp khẩu vị không nhé! Nếu thích mai tớ lại nấu tiếp. Hay là cậu muốn ăn canh gì cứ nói với tớ! Tớ dùng nồi áp suất điện nấu ở kí túc xá nên rất tiện!- nói xong, Từ Quang Tông lại gật đầu chào mọi người rồi ra về. Dưới ánh hoàng hôn, cái bóng của Từ Quang Tông kéo dài trên mặt đất.

Khả Nhi mở nắp ra xem thử, mùi thơm của canh đậu xanh xộc lên mũi. Những hạt đậu xanh đã nát nhuyễn, hình như là Từ Quang Tông đã ninh rất lâu. Lớn bằng ngần này rồi, trừ mẹ và bà ngoại ra, Từ Quang Tông chính là người đầu tiên nấu canh cho Khả Nhi ăn. Tình cảm này khiến cho Khả Nhi không thể không cảm động.

Chu Chính Hạo đứng bên cạnh gào ầm lên: -Em thật là dễ bị cảm động đấy! Một nồi canh đậu xanh đáng giá bao nhiêu chứ? Dương Phàm, bây giờ chúng ta đi mua cả đống đồ ăn ngon đến!

Khả Nhi khẽ lắc đầu. Một người từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa như Chu Chính Hạo làm sao hiểu được có những sự cảm động không xuất phát từ tiền bạc.

Dương Phàm đứng yên bất động, lặng lẽ quan sát ánh mắt vô cùng phức tạp của Khả Nhi.

One comment on “Mong ước lâu- c8_p2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s