Cô nàng hotboy-chương 10- p2


(2)
Sốt không phải là triệu chứng nghiêm trọng nhưng nếu sốt kèm theo gió to thì rất nghiêm trọng, có thể ảnh hưởng đến tim, gan, tỳ, thận, dạ dày, gây viêm nhiễm. Vì vậy, để ngăn không bị viêm nhiễm, Hạ Dạ Hàn phải ở lại bệnh viện kiểm tra.

Anh ấy phải ở lại viện để quan sát, còn tôi thì phải về trường. Tuy anh chàng ngang bướng này cứ bắt tôi phải ở lại bệnh viện. Nhưng….dù sao thì con trai con gái vẫn nên giữ khoảng cách.

Vì thế….suốt ba ngày liền, tôi đều trở về nhà một mình trong đêm tối tĩnh lặng.

Không biết vì sao tôi luôn có cảm giác dường như có người đi theo mình trong suốt ba ngày này. Để chứng minh rốt cuộc có người bám theo không, tôi quyết định hôm nay sẽ điều tra.

Như thường lệ, 9h hơn tôi ra khỏi bệnh viện.

Bệnh viện cách trường học không xa lắm, chỉ cần đi bộ 10 phút là tới, vì thế không cần phải đi xe.

uy nhiên có một điều không bình thường là tôi vừa đi vừa vểnh tai lên.
Rõ ràng là có tiếng bước chân ở cách tôi không xa. Tuy bây giờ vẫn chưa phải là nửa đêm nhưng vì tôi đi đường tắt, con đường này rất ít người qua lại….

Tôi cố tình đi chậm lại, nhưng người đi sau tôi thấy tôi đi chậm lại cũng đi chậm lại. Điều đó khiến tôi càng chắc chắn rằng người này đang bám theo mình.

Tôi quay người lại thì thấy cái bóng phía sau mình vội vàng nấp vào con ngõ nhỏ.

Gã chết tiệt, dám bám theo mình, tôi thấy chắc chắn là hắn ta chán sống rồi.

Tôi cầm chiếc gậy đánh bóng chày đã chuẩn bị từ trước….hai tay nắm chặt.

Gậy đánh bóng chày đánh người thì phải biết. Hôm nay ta sẽ cho người nếm thử mùi vị của cú đánh vô địch thiên hạ.

Tuy nhiên, khi tôi lại gần ngõ nhỏ ấy thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, là tiếng bước chân đang chạy vụt đi. Gã chết tiệt, muốn chạy ư? Hãy đợi đấy.

Tôi vung tay, chạy đuổi theo. Thực ra tôi chạy không nhanh lắm. Vì sao ư? Nguyên nhân chỉ có một, đó là bởi vì tôi biết rằng ngõ nhỏ này là ngõ cụt.

Dường như kẻ bám theo tôi cũng phát hiện được điều này, vì thế khi chạy được vài chục bước thì đột nhiên hắn ta dừng lại.

Hứ….không còn đường chuồn nữa rồi chứ.

Tôi giơ chiếc gậy bóng chày trên tay, từ từ lại gần gã đã bám theo mình. Đồ hèn hạ, hôm nay mày chết chắc rồi.

Tuy nhiên, khi tôi càng ngày càng lại gần hắn ta, chuẩn bị vung gậy thì…..

“Phịch……” Đột nhiên chiếc gậy của tôi rơi xuống đất. Trong ngõ nhỏ yên ắng, âm thanh ấy rất vang và xa.
Vì sao chiếc gậy của tôi lại rơi nhỉ? Không phải vì tôi bị gã bám theo mình uy hiếp, chỉ là tôi đã nhìn rõ mặt người bám theo mình.

Đó là một người quá đỗi thân thuộc, thân thuộc đến nỗi khiến tôi thấy sống mũi cay cay, sau đó nước mắt trào ra.

Người mà tôi nên lãng quên, người mà tôi nên xóa bỏ trong ký ức của mình, người mà tôi nên chôn chặt trong sâu thẳm trái tim mình đã xuất hiện như thế.

“Cậu….” Dường như anh không ngờ là tôi sẽ khóc. Đột nhiên anh cảm thấy bối rối, không biết phải làm thế nào.

Vì sao anh lại ở đây? Lẽ nào….người bám theo tôi mấy hôm trước là anh? Nếu là anh thì có nghĩ là anh không hề rời xa tôi? Nếu anh không hề rời xa tôi thì vì sao lại không trực tiếp đến gặp tôi?

Anh giơ tay, vốn dĩ muốn lau nước mắt cho tôi nhưng tay anh lại dừng lại giữa không trung. Dường như anh nghĩ đến điều gì đó nên đặt tay xuống.

Rõ ràng là xuất hiện rồi nhưng lại xa cách đến thế. Nếu như vậy thì vì sao lại xuất hiện? Tôi đã quyết tâm từ bỏ anh. Tôi đã quyết tâm lựa chọn sự quên lãng, vì sao anh lại quay về để quấy nhiễu cuộc sống của tôi?

Lúc này đây, có lẽ tôi nên quay người bước đi. Nhưng tôi lại phát hiện mình không thể làm được. Dường như chân đã dính chặt xuống đất, ngay cả một động tác đơn giản như nhấc chân lên cũng không làm được.

“Không phải mình bám theo cậu, chỉ là…..” Dường như cảm thấy không khí có chút gượng gạo và căng thẳng nên anh đã nói để xoa dịu tình hình. Dường như anh không còn là Hàn Thành Nam mà tôi đã quen trước đây.

Tuy đã nói để xoa dịu tình thế nhưng anh lại chỉ nói một nửa.

Thực ra tôi vẫn mong chờ anh nói gì đó với mình. Nói gì cũng được, giải thích hay là những lời nói khác khiến tôi mong chờ. Tuy vẫn mong chờ nhưng một âm thanh khác trong lòng lại không ngừng nhắc nhở tôi, không được làm như vậy, bây giờ tôi đã có Hạ Dạ Hàn rồi, vì thế không được làm như vậy.

Thôi đi, Minh Hiểu Ưu, cứ vậy đi, câu chuyện giữa mày và Hàn Thành Nam đã kết thúc rồi. Mau mau từ bỏ đi.

Tôi quay người, đã đến lúc tôi phải đi. Cho dù trong lòng có vạn lần không nỡ thì cũng không thể nói được. Huống hồ cho dù có muốn nói thì tôi cũng không có cách nào bật được thành tiếng.

Tuy nhiên, khoảnh khắc mà tôi quay người, đột nhiên Hàn Thành Nam kéo tay tôi lại.

Tôi ngoảnh đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.

Từ trước đến nay tôi không hiểu anh. Không hiểu nét mặt của anh, lời nói của anh, hành động của anh….

“Đừng đi”. Khoảnh khắc tôi nhìn vào mặt anh, anh đã nói những lời ấy.
Khi hai tiếng ấy vang lên bên tai, đột nhiên tôi thấy mình thật nực cười. Bởi vì tôi đã từng muốn nghe hai tiếng ấy biết nhường nào, nhưng cho dù là đã từng thì anh lại nhỏ mọn đến nỗi không chịu nói ra. Tuy nhiên bây giờ, lúc mà tôi đã quyết định từ bỏ anh thì anh lại nói ra hai tiếng ấy.

Chỉ là thay đổi thời gian một chút nhưng ý nghĩa của hai tiếng ấy đã khác hoàn toàn rồi.

Nếu lần hiểu lầm thứ nhất anh nói như thế với tôi…….

Nếu lần hiểu lầm thứ hai anh nói như thế với tôi……..

Nếu lúc tôi giữ anh lại anh nói như thế với tôi………

Nếu trong đêm mưa gió ấy anh nói như thế với tôi……..

Nếu……..

Dường như có hàng nghìn hàng vạn điều nếu nhưng giữa tôi và Hàn Thành Nam không tồn tại từ “nếu”. Những chuyện “nếu” là những chuyện không tồn tại, vì không tồn tại nên chỉ có thể là nếu, không thể trở thành sự thực.

Trên đời này có thể tồn tại chữ “nếu” thì tốt biết bao, như vậy thì khi anh níu giữ tôi tôi có thể ở lại, ở lại bên anh, tận hưởng những niềm vui đơn giản, hạnh phúc giản đơn, cuộc sống bình dị.

Nhưng nếu vẫn mãi chỉ là nếu. Vì chỉ có thể là nếu nên tôi đã gạt tay anh.

Tôi có thể cảm nhận được trái tim của mình đau đớn biết nhường nào. Tôi nhìn Hàn Thành Nam, trái tim của anh cũng đau đớn biết nhường nào.
Có người nói, tình yêu cần có thời gian, địa điểm, con người. Chúng tôi đã chọn đúng người, cũng chọn đúng địa điểm, tuy nhiên chúng tôi đã bỏ qua thời gian. Có lẽ đó là nỗi bi ai lớn nhất giữa tôi và anh.

“Nếu, mình nói mình thích cậu thì cậu có ở lại không?” Giọng nói của anh ẩn chứa nỗi bi thương.

Bỗng nhiên phát hiện dường như chỉ trong có vài ngày khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của anh đã trở nên thật hốc hác. Tôi rất muốn hỏi anh nhưng cũng hiểu hoàn cảnh của mình, sao tôi có thể làm như vậy được?
Tôi khẽ lắc đầu.

Anh hoàn toàn không biết đó là cái lắc đầu khó khăn biết nhường nào, đau khổ biết nhường nào. Lúc này đây, tôi muốn ngã vào vòng tay anh như thế nào anh cũng sẽ không biết.

Tôi kéo tay anh, bàn tay ấm áp biết bao. Bàn tay này có quá nhiều thứ khiến tôi lưu luyến.

Tôi khẽ viết vào lòng bàn tay của anh.

“Mình đã chọn Hạ Dạ Hàn”. Tôi đã viết lại những lời mình muốn nói, sau đó quay người bước đi.

Để lại anh đứng ngây ở đó như một pho tượng.

“Mình đã chọn Hạ Dạ hàn”. Tôi đã viết câu ấy, nhưng thực ra phía sau vẫn còn một câu, đó chính là – “mặc dù mình yêu cậu”. Nhưng tôi chỉ viết câu trước. Bởi vì tôi biết rằng nếu tôi viết câu sau thì sẽ chỉ để lại nỗi tiếc nuối của mình cho anh mà thôi.

Sau đó, trong đêm tối ấy, câu chuyện giữa tôi và Hàn Thành Nam thực sự đi đến hồi kết. Có lời từ biệt, mặc dù trong lòng còn lưu luyến, còn tiếc nuối nhưng thời gian trôi đi, chắc chắn sẽ quên được.

Tôi vừa khóc vừa đi trong đêm tối. Tôi đã sớm biết nước mắt đáng
chát như thế nào.
(3)
Gió nhè nhẹ lướt qua mặt tôi, tôi và Hạ Dạ Hàn sánh vai trong sân trường.

Vì tôi vẫn chưa thể nói, vì Hạ Dạ Hàn vốn không thích nói nhiều nên chúng tôi sánh vai đi trong sân trường, nhưng chỉ đi như thế, không nói một lời, chỉ sánh vai nhau.

Lúc tôi cảm thấy vô cùng phiền não thì…..

“Bố mình muốn đi đi du học”. Đột nhiên Hạ Dạ Hàn nói câu ấy.

Đi du học? Vì câu nói ấy của anh nên tôi cảm thấy rất bối rối. Tuy nhiên, sau phút bối rối ấy, niềm vui sướng lại len lỏi trong tâm trí.

Đi du học cũng rất tốt. Đó là cơ hội mà biết bao người mơ ước. Đối với anh, đó là chuyện đáng chúc mừng. Nhưng….vì sao tôi không cảm nhận được nụ cười trên khuôn mặt anh? Không những không có nụ cười mà dường như còn có chút gì đó lo lắng và bất án. Ngoài việc đi du học, anh còn có chuyện gì khác sao?

“Còn có chuyện gì quan trọng khác muốn nói sao?” Vì đã lâu không thể nói được nhưng khi giao lưu với mọi người nhất định phải nói nên tôi đã mang theo một cuốn sổ, viết ra những điều mình muốn nói.

“Dường như Hiểu Ưu rất hiểu mình”. Anh cười, xoa đầu tôi trìu mến.
Hiểu? Không ít thì nhiều cũng có một chút, nhưng tôi thường hoài nghi, không biết con người mà tôi hiểu có phải là con người thật của anh không? Dường như anh chỉ cho tôi thấy mặt rực rỡ nhất của mình nhưng lại che giấu sự băng giá tiềm ẩn tận sâu trong lòng mình.

“Mình muốn nói, nếu đi du học, Hiểu Ưu có thể đi cùng mình không?” Anh mỉm cười nhìn tôi.

Nụ cười của anh trong veo và thuần khiết, đẹp như mặt nước hồ trong vắt. Vì nụ cười quá đỗi thuần khiến ấy nên mới lo vì anh đã nói ra những lời nói ấy nên mới khiến nụ cười đẹp nhưng dễ vỡ ấy biến mất.

Tôi ngây người.

Du học…..

Dường như tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Vốn tưởng rằng người không thích học như tôi, thêm vào đó là nếu đi du học….sẽ phải xa rất nhiều người không muốn rời xa, bỏ lại rất nhiều thứ mà mình không muốn bỏ lại.

“Dường như mình đã quen với việc có Hiểu Ưu bên cạnh. Nếu không có Hiểu Ưu thì mình không dám tưởng tượng mình sẽ cô đơn như thế nào”. Anh mỉm cười và nói.

Lời nói của anh, nụ cười của anh khiến tôi có gánh nặng. Câu nói nghe như có vẻ là lý do ấy lại mang lại cho tôi gánh nặng vô cùng nặng nề.
“Nhưng mình chẳng biết gì cả. Nếu đi thì mình sẽ làm gì?” Tôi viết những dòng ấy.

Trước tiên tôi nói không biết gì cả. Sau đó là gì đây? Tôi không muốn đi. Đúng vậy, đối với tôi, du học là điều hoàn toàn mới mẻ.
“Nếu Hiểu Ưu không muốn đi thì không đi nữa”. Anh vẫn mỉm cười và nói với tôi.

Không đi nữa?

Sao tôi có cảm giác lời nói của anh lại vô trách nhiệm đến thế? Tôi không đi, vì thế anh không đi nữa? Tuy nhiên sự vô trách nhiệm của anh dường như lại trở thành trách nhiệm nặng nề của tôi.
“Vì mình nên mới không đi sao?”

Tôi viết trên cuốn sổ.

“Tuy biết rằng nói như vậy sẽ mang lại gánh nặng cho cậu nhưng quả thực mình không dám tưởng tượng những ngày không có cậu”. Những lời nói sâu đậm của anh khiến tôi thấy sợ hãi.

Vì nghĩ rằng không thể thích anh như anh đã thích mình, vì biết rằng dù lâu như thế nào thì trong lòng vẫn chỉ có một người khác nên những lời nói sâu đậm của anh khiến tôi có cảm giác rùng mình. Vì không thể đáp lại anh nên luôn cảm thấy mắc nợ anh.

Tôi hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn anh.

“Vậy thì cùng đi nhé”.

Tôi mỉm cười viết vào cuốn sổ.

Tuy không thể đáp lại tình cảm của anh, nhưng tôi sẽ cố gắng làm những việc mà anh muốn tôi làm cho mình.

Vậy thì cùng đi nhé!

Chỉ vài chữ đơn giản vậy thôi nhưng lại khiến anh cảm động đến thế. Sự vui mừng trên khuôn mặt của anh, dường như chưa bao giờ anh vui đến thế. Nụ cười rạng rỡ xuất phát từ trái tim khiến khuôn mặt của anh càng tuấn tú hơn.

Nhưng tuy nhìn khuôn mặt tuấn tú như vậy mà trong lòng tôi vẫn xuất hiện một khuôn mặt khác. Tôi nghĩ nhất định sau này mình sẽ bị đày xuống địa ngục. Rõ ràng là mỉm cười với người trước mặt nhưng trong lòng lại nghĩ đến người khác. Tôi phải nhắc nhở bản thân mình nhưng tôi vẫn không kìm lòng được.

……

Buổi tối ngồi một mình trong ký túc trống trải, tôi không khỏi nhớ lại chuyện đã nói với Hạ Dạ Hàn.

Nhận lời anh như vậy sao? Quyết định ra đi như vậy sao? Đột nhiên trong lòng có cảm giác trống trải.

Trước khi ra đi, nên làm những chuyện điên rồ, nên làm những chuyện mà mình muốn làm. Nếu ra đi như thế này thì không biết bao lâu mới có thể quay lại.

Trước khi đi, hãy để mình làm một chuyện điên rồ.

Nghĩ vậy, tôi lao ra khỏi phòng.

Tôi có thể tìm thấy người đó. Tuy anh đã bỏ đi, đã rời xa tôi nhưng tôi luôn biết rằng anh luôn ở gần tôi, rất gần.

Dường như tôi có thể dễ dàng tìm thấy vị trí của anh.

Có lẽ đó là mối liên hệ ngầm duy nhất giữa tôi và anh.

Tôi tìm thấy anh dưới gốc cây mà anh đã rời đi, trong sân trường vắng vẻ.

“Cậu…..” Thực ra anh đã sớm nhận ra rằng tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh.

Khuôn mặt anh hốc hác, tiều tụy. Rốt cuộc đã bao lâu anh không được nghỉ ngơi rồi? Anh chàng ngốc này, lẽ nào không biết rằng anh như vậy khiến tôi buồn như thế nào sao?

Tôi không kìm cười nước mắt, đưa cho anh mẩu giấy đã viết sẵn.
“Ngày mai chúng ta hẹn hò được không? Đừng hỏi vì sao, chỉ cần vui vẻ hẹn hò với mình là được”.

Hẹn hò nhé!

Đối với tôi bây giờ, dường như hạnh phúc là một điều vô cùng xa xỉ. Bởi vì tôi phát hiện, mặc dù dường như hạnh phúc đang chờ mình ở một nơi không xa nhưng tôi lại chỉ có thể nhìn hạnh phúc ở nơi không xa ấy, mặc dù có thể chạm tay vào nhưng lại không thể giơ tay để với thứ hạnh phúc có thể chạm tay được ấy.

“Ok”. Tuy ánh mắt của anh ẩn chứa rất nhiều hoài nghi nhưng anh không hỏi gì, không nói gì, chỉ nói một tiếng đơn giản như thế.
Một tiếng ấy của anh sẽ để lại cho chúng tôi điều gì đây?

Không ai biết trước được, chỉ khi nào sự việc xảy ra mới có thể biết được kết quả.

(4)
Một ngày nắng ấm, trời cao và trong xanh. Thời tiết mới đẹp làm sao!
Có lẽ vì thời tiết quá đẹp nên tôi thấy một ngày như thế này có chút gì đó không chân thực.
“Cậu chờ lâu lắm rồi đúng không?” Tôi vẫn đang đắm đuối trong tiết trời tươi đẹp thì đột nhiên một giọng nói vang lên bên tai.
Hàn Thành Nam xuất hiện trước mắt tôi trong bộ thể thao đen. Vì thời tiết chăng? Hay vì tâm trạng? Không biết vì sao hôm nay tôi thấy anh thật đẹp trai.
Tôi mỉm cười nhìn anh, sau đó lắc đầu, tỏ ý là mình không chờ lâu.
“Vì sao lại hẹn mình ở chỗ này?” Anh mơ màng nhìn về phía công viên trước mắt.
Công viên? Không sai, tôi và anh đang đứng ở công viên nổi tiếng nhất thành phố này. Vì sao lại hẹn ở công viên? Vì đây là nơi mà những đôi tình nhân thường hẹn hò. Vì sao lại muốn đến chỗ này ư?
Vì sắp phải rời xa…..
Vì muốn lưu giữ lại hồi ức cuối cùng……..
Vì muốn lưu lại hồi ức tươi đẹp trong nỗi bi thương sau này…….
Rõ ràng là quyết tâm hôm nay phải thật vui, sao lại bắt đầu cảm thấy xót xa như thế này? Phải phấn chấn lên mới được.
Tôi mỉm cười với anh, không nói gì cả. Không phải vì không nói được mà là không muốn lo lắng giống mình.
Tôi muốn một mình chịu đựng cảm giác bi thương khi phải chia tay như thế này. Tuy tôi biết rằng nhất định sẽ có một ngày anh phải chịu đựng nỗi bi thương này, nỗi đau khổ giày vò này, nhưng tôi hy vọng khi ở bên tôi anh luôn vui vẻ.
Tôi chỉ tay về phía cổng công viên, tỏ ý muốn bảo anh đi vào.
Anh rảo bước đi vào công viên. Nhưng anh chưa bước được hai bước thì đã bị tôi kéo lại.
Anh mơ màng quay lại, sau đó tôi mỉm cười đưa tay về phía anh.
Anh mơ màng nhìn tôi, sau đó kéo tay tôi.
Khoảnh khắc mười ngón tay đan vào nhau, đột nhiên tôi có ảo giác, tôi nghĩ dường như sẽ mãi nắm lấy bàn tay này, mãi mãi như thế này. Tôi nghĩ nếu có thể nắm tay như thế này thì chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Tuy anh mơ màng nhưng anh lại không bỏ tay tôi ra.
Hơi ấm từ bàn tay anh khiến tôi cảm thấy ấm áp. Đây…có lẽ là lần đầu tiên chúng tôi nắm tay như thế này. Nhưng….dường như lại là lần cuối cùng. Tôi thật là, lúc nào cũng không kìm được lòng mình, hết buồn chuyện này đến chuyện kia. Tôi không ngừng nói với mình không được tham vọng quá nhiều, như thế này là tốt lắm rồi.
Chúng tôi nắm tay nhau như thế, cùng sánh vai đi trong công viên.
Có lẽ đây là thời khắc hạnh phúc nhất của tôi.
Tôi và anh mang đến hạnh phúc ngập tràn cho cả công viên.
Trên tàu lượn siêu tốc.
Tôi và anh cùng ngồi hàng thứ nhất. Chúng tôi nắm chặt tay nhau. Dường như anh cảm nhận được sự khác lạ của tôi, dường như cũng cảm nhận được rằng đây….là lần cuối cùng. Có lẽ anh sợ nếu bỏ tay tôi ra thì sau này sẽ không thể nắm tay như thế này nữa. Vì thế anh đã nắm chặt tay tôi suốt cả ngày.
Tàu lượn trượt lao vút trên đường ray, gió không ngừng táp vào mặt nhưng không hề cảm thấy đau. Điều đó khiến tôi cảm thấy tất cả đều là thật. Nhưng không lâu nữa thôi, tất cả đều trở nên hư ảo.
Trên thuyền lắc.
Tôi và anh ngồi hàng cuối cùng, cùng với chiếc thuyền lắc lư, tôi cảm thấy lòng mình có cảm giác ngứ ngứa như kiến bò. Lúc ấy tôi mới có thể dám chắc rằng trái tim đầy thương tích của mình không vì lúc này mà bãi công, không vì quá đau đớn mà ngừng đập.
Trong nhà ma.
Không gian tối tắm khiến người ta ngạt thở nhưng tôi không cảm thấy điều đó. Vì sao vậy? Bởi vì người đứng bên cạnh tôi, người nắm tay tôi rất chặt. Chỉ cần có anh, tôi sẽ không sợ gì cả. Vì anh anh nên tôi thấy thực sự hạnh phúc.
Đu ngựa
Anh ngồi trên con ngựa trắng được trang trí rất đẹp còn tôi ngồi trên con ngựa đen nhỏ phía sau anh. Đột nhiên cảm thấy rất bi thương, bởi vì cho dù ngựa gỗ quay không ngừng thì tôi cũng không thể quay đến bên người mà tôi muốn. Tuy nhiên, lúc tôi cảm thấy bi thương thì đột nhiên Hàn Thành Nam quay người lại, giơ một tay về phía tôi. Tôi mỉm cười, nắm lấy tay anh. Anh muốn nói với tôi điều gì sao? Anh đang nói với tôi điều gì đó. Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nhau, tôi cảm nhận được điều đó.
Xe đạp đôi.
Anh ngồi trước, tôi ngồi sau. Anh cố gắng đạp còn tôi lại ngây người nhìn anh. Cho dù không thể ở bên cạnh thì cũng có thể nhìn thấy anh. Vốn dĩ tôi đã ôm hy vọng ấy, nhưng nếu đi du học thì ngay cả hay vọng nhỏ bé ấy cũng không thể thực hiện được. Nghĩ đến đấy, nước mắt lại trào xuống.
Dưới đu quay khổng lồ.
“Chúng ta cùng chơi một trò chơi được không?” Tôi viết như vậy vào cuốn sổ tay mà mình luôn mang theo.
“Chơi gì?” Anh mỉm cười và nói
“Mình và cậu cùng ngồi ở hai khoang khác nhau. Khi nào hết vòng quay, chúng ta sẽ đi tìm đối phương, xem chúng ta có thể gặp được nhau không, ok?”
Tôi viết những dòng ấy vào cuốn sổ.
Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy hoài nghi. Dường như anh có thể cảm nhận được nỗi buồn của tôi? Anh mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa nỗi bi thương không thể kìm nén được.
Tôi nhìn anh đi vào đu quay khổng lồ, khoảnh khắc ấy, nước mắt của tôi trào ra, không thể kìm lại được….
Tạm biệt Hàn Thành Nam.
Tạm biệt tình yêu đầu của em.
Mọi người đều mang theo hạnh phúc vào chiếc khoang nhỏ trong đu quay khổng lồ, còn tôi lại chỉ có thể ngây người đứng nhìn hạnh phúc của mình bước vào trong đó.
Khi cửa từ từ đóng lại –
Tôi nhìn hạnh phúc của mình từ từ đóng lại.
Tôi nhìn hạnh phúc của mình từ từ lên cao.
Tôi nhìn hạnh phúc của mình cách mình càng ngày càng xa.
Tôi giơ tay muốn nắm lấy hạnh phúc mơ hồ ấy nhưng lại phát hiện mình không thể nắm được, chỉ có thể nhìn hạnh phúc tuột khỏi tầm tay mình.
“Hàn Thành Nam, tạm biệt”. Tôi mở miệng nhưng không thể bật thành tiếng.
Sau đó tôi quay người bước đi.
Chiếc đu quay mang theo biết bao hạnh phúc ấy chưa bao giờ thuộc về tôi, vĩnh viễn không thuộc về tôi.
Trên trời có biết bao ngôi sao sáng lấp lánh nhưng rốt cuộc ngôi sao nào thuộc về tôi đây?
…….
Chiếc đu quay khổng lồ biến mất sau lưng tôi, tôi cũng dần dần biến mất khỏi tầm nhìn của nó.
Hạnh phúc thường ngắn ngủi như thế, cũng có lẽ vì tôi tham vọng quá nhiều.
Chỉ có điều, như thế cũng tốt.
Cuộc hẹn của tôi và Hàn Thành Nam, cuộc hẹn hạnh phúc nhất trong ký ức của tôi, vĩnh viễn in lại dấu ấn trong nước mắt của tôi.

Advertisements

2 comments on “Cô nàng hotboy-chương 10- p2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s