Yêu đôi môi em- Chương 4-P2


Đây là một cô người mẫu mà anh mới quen, có một thân hình đẹp, chỉ có điều ngực hơi nhỏ, được cái khuôn mặt cũng đẹp, đôi chân thì cũng chấp nhận được. Anh xóa tin nhắn đi, anh không có thói quen trả lời những tin nhắn như thế nào, những người phụ nữ thích anh cũng phải quen với việc chờ đợi “lệnh gọi” của anh bất cứ lúc nào.

Sử Phi Phi đẩy cửa bước vào:

– Sếp tổng, bọn họ tới rồi.

– Ồ, được, tôi tới ngay. – Lâm Nam Vũ đứng lên. Đối với cô trưởng phòng thiết kế chưa biết mặt, anh thực sự rất hứng thú. Taekwondo là môn võ mà anh say mê khi du học ở Anh, nhưng về nước, anh phát hiện ra mọi người không thích môn võ này lắm, bởi vậy cao thủ không nhiều. Đã lâu lắm rồi anh chưa từng giao đấu với người khác, thực sự thấy chân tay hơi ngứa ngáy, hy vọng cô gái thú vị này không làm anh thất vọng. Anh luôn cho rằng xinh đẹp và thông minh là hai thứ đi ngược lại với nhau, nhất là đàn bà: Người đàn bà xinh đẹp thì giống như một khúc gỗ; người đàn bà xấu xí thì như một quả sầu riêng, ngửi thì khó chịu, nhưng ăn vào mới thấy ngon.

Phòng tiếp khách ở tầng 10, Lâm Nam Vũ và Sử Phi Phi cùng đi thang máy xuống dưới. Lâm Nam Vũ nở một nụ cười tươi rói, tâm trạng rất vui vẻ, được gặp người đẹp đương nhiên là khiến người ta vui vẻ rồi, nhất là một người phụ nữ vừa thông minh vừa xinh đẹp càng đáng để anh chờ đợi.

Sử Phi Phi giúp Lâm Nam Vũ mở cánh cửa kính phòng tiếp khách, chỉ vào Lâm Nam Vũ, giới thiệu:

– Đây là Tổng giám đốc Lâm của chúng tôi, hôm nay anh sẽ cùng mọi người thảo luận về công việc chuẩn bị cho trò chơi “Ảo giác cuộc đời”.

Tiếng vỗ tay hoan nghênh vang lên, Lâm Nam Vũ nở nụ cười hút hồn nhất của mình:

– Rất vui… – Nhưng ánh mắt anh lại lướt qua một bóng dáng quen thuộc, khuôn mặt như hạt dưa, hàng lông mày khẽ nhướng lên, đôi mắt sáng lấp lánh như hai dòng suối trong núi sâu chảy qua một hòn đá, trong sáng, thuần khiết như không vướng chút tạp chất nào, khóe miệng nở một nụ cười khinh miệt, bộ váy công sở màu trắng, vòng eo nhỏ nhắn.

Lâm Nam Vũ tưởng là mình nhìn nhầm người, không dám tin khuôn mặt mà anh ngày đêm nguyền rủa lại xuất hiện ngay trước mắt anh theo cách này, anh không thể không kinh ngạc.

Cô hiện nay khác với cô của tối hôm đó, khác với cô khi ở sân golf, khi đó, cô giống như một bóng ma dụ dỗ người ta phải phạm tội, còn bây giờ cô lại giống một thiên thần trong sáng. Cho dù là cô như thế nào thì trong mắt Lâm Nam Vũ, cô cũng là ma quỷ, là một con ma biết ăn thịt người khác. Phù thủy! Nghĩ lại chuyện tối hôm đó, anh càng có lý do để hận cô: Dám đùa giỡn anh, để xem hôm nay cô chạy đi đâu.

Lạc Tiểu Phàm nhìn thấy Lâm Nam Vũ lại càng kinh ngạc hơn, kinh ngạc vì anh là Tổng giám đốc của Tập đoàn Lâm Thế, kinh ngạc khi phát hiện ra duyên số quả là kỳ lạ, lại khiến họ gặp nhau trong tình huống này. Nhớ lại chuyện tối hôm qua, Lạc Tiểu Phàm giật mình thon thót.

Trời ơi! Làm thế nào bây giờ? Ai cứu tôi đây! Nhưng nghĩ lại, trước mặt người khác anh không quan tâm tới hình tượng của mình, nhưng trước mặt nhân viên anh cũng không thể quá tùy tiện! Cô vẫn còn cơ hội để thoát thân. Vừa nghĩ thế, sắc mặt Lạc Tiểu Phàm ngay lập tức khôi phục lại trạng thái bình thường, ánh mắt kinh ngạc chỉ thoáng qua rất nhanh.

Huống hồ, Lạc Tiểu Phàm cũng không dự định có bất cứ mối quan hệ nào với Lâm Nam Vũ nữa, anh nổi giận là việc của anh, nhưng không phải việc của Lạc Tiểu Phàm cô. Bởi vậy cô đứng lên, thản nhiên như không có việc gì, bắt tay anh, vì phép lịch sự, cô còn mỉm cười và gật đầu chào anh:

– Chào Tổng giám đốc Lâm, tôi là Lạc Tiểu Phàm, là thiết kế chính trò chơi “Ảo giác cuộc đời”, sau này quý công ty có bất cứ vấn đề gì liên quan tới trò chơi này, có thể trực tiếp liên hệ với tôi, tôi sẽ cố gắng giải quyết triệt để.

Sử Phi Phi thấy Lâm Nam Vũ nhìn chòng chọc vào cô gái đó, ánh mắt giận dữ như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô ta, bèn vội vàng nhắc nhở:

– Tổng giám đốc?

Lâm Nam Vũ sực tỉnh, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lạc Tiểu Phàm, khuôn mặt mà không bao giờ anh quên. Nhìn Lạc Tiểu Phàm tự nhiên đưa tay ra bắt, đôi môi màu hồng đào với mùi hương bạc hà dìu dịu bay vào mũi anh. Lâm Nam Vũ cắn môi, trong lòng nghi ngờ, không lẽ cô ta không nhận ra mình? Hay là…

– Cô Lạc, hình như tôi từng gặp cô ở đâu đó.
– Vậy sao? – Lạc Tiểu Phàm cười ngây thơ như một đứa trẻ. – Tôi bình thường rất ít ra ngoài, chỉ cần Tổng giám đốc Lâm không sống trong khu của tôi thì tôi nghĩ chắc là anh đã nhận nhầm người rồi.

Lâm Nam Vũ nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Lạc Tiểu Phàm, thực sự không nhận ra điều gì, nhưng trong lòng anh lại vô cùng căm ghét khi phải nhìn khuôn mặt đáng chết này. Lạc Tiểu Phàm đứng trước mặt anh càng tỏ ra thản nhiên thì Lâm Nam Vũ lại càng khó chịu, chưa bao giờ có người đàn bà nào sau khi đã ngủ với anh mà vẫn có thể lãnh đạm như thế. Việc này đã đả kích nghiêm trọng tới lòng tự tôn đàn ông của anh! Anh nghĩ thầm, lẽ nào cô ta không phải là người mà mình quen? Không thể nào, thế giới này làm gì có hai người hoàn toàn giống nhau như thế!

Sử Phi Phi thấy Lâm Nam Vũ từ lúc bước vào cứ nhìn chằm chằm Lạc Tiểu Phàm không thôi, các nhân viên bên dưới đã bắt đầu xì xào to nhỏ, vội vàng tiến tới nói nhỏ vào tai anh:

– Tổng giám đốc, anh đã nhìn cô Lạc hơn 10 phút rồi!

Lâm Nam Vũ quay mắt đi, nói nhỏ:

– Tôi biết rồi.

Lý Giai đứng cạnh đẩy tay Lạc Tiểu Phàm, hỏi:

– Tiểu Phàm, cậu lợi hại thật đấy. Vừa vào đã tóm được anh chàng tổng giám đốc rồi. Nhưng nghe nói anh ta đào hoa lắm đấy, cậu đừng có mắc lừa.

Lạc Tiểu Phàm không nói gì, liếc xéo Lâm Nam Vũ một cái, đứng thẳng lên:

– Trước tiên, tôi xin đại diện cho công ty Kate cảm ơn sự hợp tác của Tổng giám đốc Lâm. Dưới đây, tôi xin giới thiệu đặc điểm của trò chơi mà chúng tôi thiết kế:

Đó là một trò chơi loại mới, các game thủ chơi trò chơi này có thể cảm nhận được một cảm giác vô cùng kỳ diệu, đó là cảm giác mình rơi vào một không giác khác. Các game thủ khi chơi game, trước tiên phải đội chiếc mũ đặc biệt do công ty chúng tôi thiết kế, trong chiếc mũ có lắp đặt hệ thống tia quét hồng ngoại,

nó căn cứ vào các đặc trưng trong bộ não của game thủ, thiết kế ra một nhân vật trò chơi phù hợp với game thủ trong trò chơi. Đặc điểm lớn nhất của trò chơi này là vẻ đẹp của nhân vật trò chơi được thiết kế dựa vào đặc điểm trên khuôn mặt của game thủ…

– Chờ một chút.

Lâm Nam Vũ chán nản ngắt lời Lạc Tiểu Phàm, giọng nói có vẻ không vui:

– Tôi cảm thấy có chỗ không ổn, trên thế giới này không có nhiều người xinh đẹp, còn trong trò chơi, rất nhiều game thủ hy vọng tìm được một thứ mà mình không thể tìm được trong cuộc sống hiện thực, chỉ có thể tìm được trong thế giới ảo. Nhưng trò chơi này lại đi ngược lại với nguyên tắc đó, vậy thì các game thủ có thể chấp nhận được không? Viễn cảnh thị trường sẽ như thế nào?

Cô Lạc đã phân tích vấn đề này chưa? – Ánh mắt Lâm Nam Vũ găm chặt vào mặt Lạc Tiểu Phàm, anh đang nghi ngờ Lạc Tiểu Phàm có phải là người đàn bà đáng ghét đó hay không.

Lạc Tiểu Phàm nhoẻn miệng cười, trong mắt cô còn có cái gì đó như chế giễu, đứng thẳng lên:

– Tôi tin là khi Tổng giám đốc Lâm chơi trò chơi này, sẽ không còn lo lắng về vấn đề này nữa.

Lâm Nam Vũ vẫn không thoải mái hơn, châm biếm:

– Tôi không nói tôi, dù sao thì cũng chẳng có mấy ai được như tôi hay như cô Lạc, có phải không? – Lâm Nam Vũ ngẩng cao đầu, lườm Lạc Tiểu Phàm, trong câu nói cuối cùng của anh, ai cũng nghe thấy có ý châm biếm.

Lạc Tiểu Phàm nhìn khuôn mặt đáng ghét của anh, trong đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia lửa giận, khóe miệng nhếch lên, cô nói:

– Tổng giám đốc Lâm rất thích hợp với trò chơi này, giả sử anh vẫn muốn nâng cấp ngoại hình của mình…

Lạc Tiểu Phàm còn chưa nói xong, Lý Giai ở bên cạnh đã vội vàng kéo cánh tay cô:

– Tiểu Phàm, cậu đừng nói linh tinh…

Lạc Tiểu Phàm giận dữ đẩy tay Lý Giai ra, nhìn dáng vẻ đắc ý của Lâm Nam Vũ, chửi thầm trong bụng: “Đồ lửa đảo, đắc tội với tôi thì không xong đâu!”. Các nhân viên khác của công ty Kate đều tỏ vẻ ngượng ngập, nhìn Lạc Tiểu Phàm chăm chú, hy vọng cô đừng nói tiếp. Nhưng máu nóng của Lạc Tiểu Phàm đã dồn lên, cô không quan tâm nhiều chuyện đó, cô ghét nhất là cái mặt câng câng đáng ghét của gã lừa đảo này.

– Trò chơi này còn có một thế mạnh nữa. – Cô mỉm cười quyến rũ, nghiêng đầu nhìn Lâm Nam Vũ, thấy khóe miệng anh vẫn là nụ cười chế giễu.

– Giả sử người chơi muốn “nâng cấp dung nhan” của mình, chỉ cần để các game thủ khác thích mình thì bạn sẽ được nâng cấp một lần. Tôi tin rằng đây là một việc rất khó khăn với các game thủ khác, nhưng với Tổng giám đốc Lâm thì chắc chỉ là chuyện nhỏ.

Khuôn mặt Lâm Nam Vũ không có chút biểu cảm nào, nhưng tất cả các nhân viên hai công ty có mặt trong phòng họp đều tỏ ra ngượng ngùng, mặc dù ai cũng nói Lâm Nam Vũ là người đào hoa, đa tình nhưng không ai dám nói trước mặt anh như thế, vậy mà Lạc Tiểu Phàm lại dám…

Sử Phi Phi đứng bên cạnh hết nhìn Lâm Nam Vũ rồi lại quay sang nhìn Lạc Tiểu Phàm, cô có một dự cảm, giữa hai người họ từng xảy ra điều gì đó. Cô nhớ lại vết cắn màu đỏ trên cổ Lâm Nam Vũ, rồi lại nhìn khóe miệng khẽ nhếch lên của Lạc Tiểu Phàm, đây là lần đầu tiên cô không ra mặt nói đỡ cho Lâm Nam Vũ.

Lâm Nam Vũ vui vẻ vỗ tay, nói:

– Đúng là một trò chơi hay, rất thích hợp với tôi và với cả cô Lạc nữa, dù sao thì tôi với cô cũng cùng một loại người. Có điều, cô Lạc có đồng ý làm vật hy sinh đầu tiên của tôi để giúp tôi nâng cấp “nhan sắc” của mình không?

– Không!

Giọng nói rất dứt khoát, rõ ràng, cũng giống như câu hỏi của tối hôm đó: “Tôi muốn anh ngủ với tôi”. Tâm trạng của Lâm Nam Vũ tốt tới mức không thể tốt hơn được nữa, rốt cuộc thì con hồ ly tinh này cũng đã lộ cái đuôi ra rồi.

Tất cả những người ngồi ở đó đều hoảng hốt cúi đầu xuống, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

– Nghe nói cô Lạc là cao thủ Taekwondo, có hứng thú đấu với tôi một ván không?

Lạc Tiểu Phàm lạnh lùng, không đè nén được tâm trạng của mình, đôi mắt nhìn chòng chọc vào Lâm Nam Vũ, nghĩ bụng:

“Cái gã khốn này này định làm gì? Có phải muốn trả thù vụ hôm qua không? Hừ! Đừng có mơ. Anh tưởng rằng Lạc Tiểu Phàm tôi sợ anh sao, nếu không phải sợ mất mặt thì hôm qua tôi đã không bị anh đuổi chạy như thế, nếu anh mà còn ép tôi, tôi sẽ không khách sáo với anh nữa!”. Cô cười lạnh:

– Tôi sẽ không hạ thủ lưu tình đâu, giả sử Tổng giám đốc Lâm muốn bảo vệ khuôn mặt đẹp trai của mình thì đừng đấu với tôi. – Nói xong, sắc mặt của Lạc Tiểu Phàm càng lạnh lùng hơn, đôi tay bất giác co lại thành nắm đấm.

Lâm Nam Vũ đứng lên, tỏ vẻ bất cần, ghé sát vào mặt Lạc Tiểu Phàm, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước, nụ cười châm chọc lại nở trên môi:

– Chỉ cần cô Lạc không quá quan tâm tới khuôn mặt mình thì tôi cũng vậy!

Lạc Tiểu Phàm tránh ánh mắt của Lâm Nam Vũ, luống cuống cầm tập kế hoạch trên bàn, đẩy ghế ra:

– Nếu Tổng giám đốc không còn ý kiến gì nữa thì tôi nghĩ chúng tôi nên về công ty trước, có chuyện gì anh cứ gọi điện tới cho chúng tôi! – Nói xong, không thèm nhìn Lâm Nam Vũ thêm một lần, cô quay người định bỏ đi.

Lâm Nam Vũ giữ chặt tay Lạc Tiểu Phàm lại, khuôn mặt như cười như không:

– Nếu đã tới rồi thì cũng phải ăn bữa cơm đã chứ, công ty chúng tôi đâu nhỏ nhen tới mức không mời mọi người ăn được bữa cơm.

Lạc Tiểu Phàm trừng mắt nhìn Lâm Nam Vũ, chỉ hận là không thể tát cho anh vài cái để xả hận. Lâm Nam Vũ cũng nghiêng đầu nhìn Lạc Tiểu Phàm, anh rất muốn xem cô gái này còn trò gì nữa. Những người khác đều cảm thấy có vấn đề, hai người trông cứ như một cặp tình nhân đang giận dỗi nhau, nhưng nghe nói Lâm Nam Vũ đã có vị hôn thê, anh ta và Lạc Tiểu Phàm có quan hệ như thế nào nhỉ?

Lâm Nam Vũ thấp giọng nói bên tai Lạc Tiểu Phàm:

– Không muốn tất cả mọi người ở đây nhìn chúng ta thì hãy ngoan ngoãn đi theo tôi, nếu không… Sẽ không phải mình tôi mất mặt đâu.

Lạc Tiểu Phàm trợn mắt lên, cô chưa bao giờ gặp người nào mặt dày như thế, ở trước mặt nhân viên của mình mà cũng dám công khai trêu chọc nữ nhân viên của công ty khác mà không sợ bị mọi người chê cười. Hôm qua là tiệc tư gia, mặt dày thì thôi! Không ngờ ở công ty mà anh ta cũng vô liêm sỉ như thế! Gã khốn nạn, đúng là lâu không bị đánh mà, xem ra phải có người dạy bảo anh ta lại mới được, để anh ta biết rằng trên thế giới này còn có “lễ nghĩa, liêm sỉ”.

Lâm Nam Vũ không quan tâm người khác nghĩ thế nào, dù sao thì anh cũng nổi tiếng là người đa tình, giờ thêm một người nữa cũng chẳng sao. Anh kéo mạnh Lạc Tiểu Phàm, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của các nhân viên, kéo Lạc Tiểu Phàm tới tận thang máy. Anh vui vẻ liếc Lạc Tiểu Phàm đang thở hổn hển, nói thầm trong bụng: “Con đàn bà chết tiệt, để xem lát nữa tôi xử lý cô như thế nào?”.

Lạc Tiểu Phàm nhìn thấy lửa giận trong mắt Lâm Nam Vũ thì trong lòng thầm kêu khổ, sao mình lại đen đủi gặp phải một gã vô học như thế này. Cô đáp trả Lâm Nam Vũ bằng một ánh mắt sắc như dao lam, nghĩ thầm: “Con bà nó, tôi đã trả anh tiền rồi, việc gì mà phải giận như thế? Tự anh đồng ý ngủ với tôi đấy chứ, cũng được hưởng thụ đấy chứ. Tôi cùng lắm mới chỉ ngủ với anh, còn anh, không được một vạn thì cũng phải tới một nghìn người rồi. Nếu biết anh là kẻ tồi tệ như vậy thì tôi đã không bỏ ra một xu! Đúng là hối hận thật, trả anh 6000 tệ, 6000 tệ cơ đấy! Ít nhất cũng có thể mua được một gã sạch sẽ, lịch sự, sao lại chọn anh nhỉ? Tôi đã thấy mình thiệt thòi lắm rồi, anh lại còn sưng mặt lên với tôi? Đồ chết tiệt, anh có hiểu không? Lạc Tiểu Phàm tôi chịu thiệt mà anh còn không vui là sao? Con bà nó, thế giới này loạn hết rồi!”.

Lâm Nam Vũ thấy ánh mắt Lạc Tiểu Phàm nhìn anh như nhìn một đống rác hôi thối, đáng ghét. Nhưng anh chẳng quan tâm gì tới ánh mắt của cô, anh chỉ cần biết mối thù này nhất định phải trả! Mặc dù Lâm Nam Vũ anh không bao giờ tính toán với đàn bà, nhưng cô là một ngoại lệ.
__________________

Advertisements

3 comments on “Yêu đôi môi em- Chương 4-P2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s