Huyên thảo chưa tàn- C7-P3


3.
Trên đường trở về ký túc xá thì Đồng Đồng nhận được điện thoại của Lục Hy Thần. Anh hỏi:

– Em tìm tôi à?

– Đúng vậy. Hứa Hân Di đi từ hôm qua giờ vẫn chưa về, cả ngày nay cũng không đi học, tôi muốn hỏi anh xem cô ấy đi đâu.

Lục Hy Thần chán nản đáp:

– Tôi đâu có ở cạnh cô ấy 24 tiếng đồng hồ. Hôm đó chia tay xong, tôi đưa cô ấy tới đường Mục Điền. Cô ấy chưa về sao?

Đồng Đồng tắt luôn điện thoại, chạy về ký túc xá, nếu Hứa Hân Di vẫn chưa về thì cô sẽ gọi Lục Hy Thần đi báo cảnh sát.

Những giọt lệ trên khóe mắt còn chưa lau khô, cô lại gặp chuyện khác khiến trái tim thêm đau đớn, cũng may là vì có chuyện khác để cô suy nghĩ khiến cô tạm thời quên đi nỗi đau về Tề Vũ.

Vừa bước vào cửa, cô đã nhìn thấy một cái va li lớn đang mở đặt giữa phòng, trong đó nhét rất nhiều quần áo, một chiếc thắt lưng có hình trái tim ở giữa rơi ra, bên cạnh còn chất một núi hộp giày. Đôi guốc đỏ Hứa Hân Di đi hôm đó vứt lăn lóc trên mặt đất, một chiếc thì bị vứt tít đằng xa. Rất nhiều đồ đạc không ở vị trí vốn có của nó, ký túc xá cứ như vừa bị trộm vào.

Hứa Hân Di đang cúi người xuống, vứt đồ đạc như một kẻ điên.
– Này, cậu làm gì thế? – Hai tay Đồng Đồng giữ lại xấp giấy mà Hứa Hân Di vứt xuống.

– Tớ muốn chuyển ra ngoài. – Hứa Hân Di cúi đầu nói nhỏ, sau đó lại sắp xếp đồ đạc, chẳng buồn ngẩng đầu lên.

– Mới đó mà đã định chuyển ra ngoài ở biệt thự cùng với Lục Hy Thần rồi sao? – Đồng Đồng nói xong câu này mới phát hiện không khí trong phòng hơi kỳ lạ. Đôi mắt Hứa Hân Di đỏ quạch, sưng lên như một cái bong bóng cá, giọng nói còn nghẹn ngào.

Hứa Hân Di không nói gì nữa, Đồng Đồng cảm thấy rất kỳ lạ, chỉ đành giúp cô sắp xếp đồ đạc. Những đồ trên đất vứt bừa bộn, Hứa Hân Di không giống như đang chuyển nhà mà như đang vứt đồ để phát tiết. Cuối cùng Đồng Đồng cũng nhận ra hình như có vấn đề gì đó xảy ra.

Đồng Đồng hỏi dò:

– Hân Di, xảy ra chuyện gì vậy? Cậu không định chuyển nhà thật chứ?

Hứa Hân Di vẫn không lên tiếng.

Đồng Đồng nói tiếp:

– Cậu và Lục Hy Thần…

Hứa Hân Di bỗng hét lên:

– Cậu im đi. – Mắt cô mở trừng trừng, hình như bất cứ lúc nào cũng có thể giết người.

Quả nhiên là thất tình rồi! Đồng Đồng không dám lên tiếng. Hứa Hân Di đã không bị thất tình mấy năm nay rồi. Cô luôn là người chiến thắng, chưa bao giờ gặp phải khó khăn nào quá lớn.

Hứa Hân Di lại nhanh chóng trèo xuống giường, cầm lọ hoa bách hợp đặt trên bàn ném mạnh xuống đất, nước và thủy tinh bắn tung tóe khắp nơi, quả cầu thủy tinh để trên bàn suýt nữa thì rơi xuống đất, cũng may Đồng Đồng nhanh tay giữ lại được. Cô cầm quả cầu thủy tinh lạnh lẽo trong tay, không biết phải làm thế nào:

– Rốt cuộc thì có chuyện gì? Cậu nói mau đi.

Hứa Hân Di phẫn nộ chỉ tay và Đồng Đồng:

– Tất cả đều là vì cậu! – Cô cắn môi, mặt đỏ bừng. Trong ánh mắt cô tràn đầy sự phẫn nộ, kinh ngạc, thống hận – đó là biểu cảm của người bị bạn bè phản bội. Ngày trước Đồng Đồng từng xem rất nhiều diễn viên diễn cảnh này mà cô cho rằng rất khoa trương trên tivi, thì ra nó cũng tồn tại trong thực tế.

Hôm đó Lục Hy Thần tới tìm Hứa Hân Di, nói với cô rất nhiều chuyện, nhưng ý chính là – Người anh thích là Đồng Đồng.

Hứa Hân Di vẫn còn chưa hoàn hồn, anh lại nói:

– Chúng ta hãy giữ một khoảng cách sẽ tốt hơn.

Cô hỏi một cách khó hiểu:

– Anh tới tìm em là để nói cái này? Vì sao?

Lục Hy Thần nói:

– Đồng Đồng lúc nào cũng hiểu lầm, anh sợ cô ấy sẽ tiếp tục hiểu lầm mối quan hệ giữa hai chúng ta.

Anh muốn kết thúc cái mối quan hệ không phải tình bạn cũng chẳng phải tình yêu này. Giữa họ có gì sao? Thì ra đúng là Hứa Hân Di hiểu lầm. Cô luôn tưởng rằng tính cách của Lục Hy Thần lạnh lùng, không thích thân mật với người khác, tình cảm cũng luôn giấu kín. Cô hẹn anh, anh cũng không từ chối. Anh đối xử với cô lạnh nhạt một chút, nhưng hai người vẫn tiếp xúc với nhau như vậy một thời gian dài, bởi vậy cô tưởng rằng giữa họ chỉ còn thiếu vài tiếng đó thôi… Họ ở cạnh nhau, mọi người đều biết, cũng được thừa nhận.

Có thể chính vì mọi người đều đã mặc nhận mối quan hệ này nên cô mới khiến mình đi sai lâu như vậy.
Hứa Hân Di giận dữ nói với Đồng Đồng:

– Anh ấy nói anh ấy thích cậu, từ trước tới nay luôn như vậy! Hơn nữa hôm đó trên sân thượng anh ấy cũng tỏ tình với cậu rồi, nhưng cậu từ chối anh ấy, là vì anh ấy đang ở bên tớ. Bây giờ anh ấy nói rõ ràng với tớ là vì muốn cậu chấp nhận anh ấy. Vậy mà cậu luôn giấu tớ!

Đồng Đồng nói:

– Hân Di, cậu nghe tớ nói… Không phải như anh ấy nói đâu, tớ không nói những chuyện đó là vì sợ cậu buồn…

– Bây giờ như thế này thì tớ không buồn sao? – Hứa Hân Di giận dữ. – Tớ không cần cậu bố thí tình cảm cho tớ! Nếu cậu thực sự muốn tốt cho tớ thì đã không tranh giành với tớ, hoặc nói sớm với tớ về chuyện xảy ra trên sân thượng. Cậu lấy Tiểu Phàm ra làm bia đỡ đạn, đó là vì cậu thấy có lỗi với tớ. Lục Hy Thần muốn giữ khoảng cách với tớ, đây chính là kết quả mà cậu muốn phải không?

– Nếu nói sớm, sự việc càng loạn hơn, kết quả sẽ khác hơn sao?
– Nếu biết sớm thì tớ sẽ từ chối anh ta, không cho anh ta có cơ hội làm tổn thương tớ! Trước nay chưa có người nào dám nói với tớ như thế cả – “Anh biết em thích anh, nhưng xin em giữ khoảng cách với anh”.

Đó là lần đầu tiên tớ bị người ta đá một cách kỳ lạ như thế.
– Cậu không chấp nhận người khác từ chối cậu, chỉ cậu mới được quyền đá người khác thôi hả?

– Nói đúng lắm! Tớ biết cậu ghen ghét với tớ, ghen ghét vì việc gì tớ cũng giỏi hơn cậu, bởi vậy cậu bảo Lục Hy Thần từ chối tối, nhân cơ hội này đạp tớ xuống! Tớ không hiểu, cậu mở miệng ra là nói thích Tề Vũ, tại sao còn đong đưa với Lục Hy Thần?

– Đủ rồi! – Đồng Đồng hét lên, lời nói của Hứa Hân Di như một lời nguyền rủa trói chặt lấy cô. Hứa Hân Di nhìn cô như kẻ thù, những lời nói đó thì ra đã ở trong lòng của Hân Di lâu lắm rồi – thì ra từ trước tới nay Hứa Hân Di luôn coi thường cô.

Đồng Đồng tuyệt vọng:

– Lục Hy Thần không phải là một con rối để cho người ta sắp đặt, tớ cũng không hề nghĩ tới việc anh ta sẽ nói với cậu mấy lời đó. Tớ thực sự muốn giúp cậu. Tại sao chúng ta làm bạn bè với nhau mấy năm, vì một Lục Hy Thần mà lại thành ra như thế này?

Hứa Hân Di bật cười chế giễu:

– Bạn bè mấy năm? Nếu thực sự coi tôi là bạn thì hôm nay cậu đã không đối xử với tôi như vậy. Cậu không biết rằng Lục Hy Thần là người duy nhất mà tôi thích sao? Trong chuyện này, tôi rất khó tha thứ cho cậu, cũng không thể nào cùng cậu sống chung trong một phòng được nữa.

Bạn trai thích bạn thân của mình, điều khó có thể tha thứ được đó là người bạn thân mà mình vẫn coi thường.

Hứa Hân Di đóng va li lại, những đồ đạc còn lại nhét bừa vào một cái túi vải màu xanh. Vì quá nhiều hộp giày không để được, thế là cô ngồi xuống, mở hết các hộp lấy giày ra, sau đó giận dỗi ném từng đôi vào túi.

Ninh Kỳ Phong đang chờ ở dưới lầu, đồng thời chỉ huy mấy công nhân đằng sau đi chuyển đồ. Khung cảnh ồn ào này lại thu hút ánh mắt tò mò của những đứa con gái phòng bên cạnh. Ninh Kỳ Phong trông có vẻ là người trưởng thành, nam tính, hơn nữa lại đẹp trai, phong độ, có vẻ ngoài việc có nhiều tiền ra, anh ta cũng là người đàn ông có học thức.

Lúc gần đi, Hứa Hân Di còn để lại cho Đồng Đồng một câu “bye bye”, giọng nói vô cùng châm chọc.

Nhờ sự giúp đỡ của Ninh Kỳ Phòng, Hứa Hân Di làm giả một quyển sổ khám bệnh, trong đó ghi để tiện cho việc “khám chữa bệnh”, cô chuyển tới ở nhà một “người thân” trong thành phố, thế là cô thuận lợi chuyển ra khỏi ký túc. Đồng Đồng ngồi giữa đống rác ngập phòng mà Hứa Hân Di để lại, chân đạp lên một con búp bê nhồi bông bị Hứa Hân Di xé tan nát – đó là món quà sinh nhật năm đó Đồng Đồng tặng cho Hứa Hân Di. Trong tay cô còn cầm quả cầu thủy tinh vẫn còn chút hơi ấm, cô nhìn thấy con cá nhỏ xíu vẫn sống, bèn đặt nó lên bàn.

Đồng Đồng cảm thấy tất cả đều là trách nhiệm của việc mình quá ngây thơ, ngu ngốc. Đúng vào lúc cô vô cùng chán chường thì điện thoại trong túi đổ chuông.

Cô ngồi trên mặt đất, không muốn nhận điện thoại, nên cũng chẳng buồn nhìn vào đó rồi tắt luôn đi. Lại kêu, cô lại tắt.

Sau đó cuối cùng Đồng Đồng cũng ấn nút nghe.

Trong điện thoại vang lên giọng nói trầm ấm của Tề Vũ:

– Đồng Đồng, em ở đâu?

Đồng Đồng nói:

– Em ở đây, ở ký túc…

– Anh… – Tề Vũ do dự. – Anh hơi lo cho em, một mình em quay về, sợ tâm trạng của em không tốt.

Đồng Đồng mỉm cười:

– Anh không cần quan tâm tới em như vậy. Em không sao đâu, giờ em đang đọc sách ở trong phòng, rất tốt. Em đâu có bị thất tình, em còn rất nhiều việc phải làm. Này, giờ rất muộn rồi, em còn phải dọn phòng, giặt quần áo. Này, còn nữa, em còn phải sắp xếp lại tạp chí, viết tiểu luận… – Không biết vì sao, cô càng nói càng không có thứ tự, lộn xộn, rồi cô ngắc ngứ, nước mắt rơi lã chã.

– Em khóc hả? – Tề Vũ kêu nhỏ lên trong điện thoại. – Đồng Đồng…

– Em không khóc! – Đồng Đồng vội lên tiếng. – Ai nói em khóc! Em chỉ hơi buồn một chút thôi, em rất khỏe, anh không cần phải lo, Hứa Hân Di vừa chuyển đi rồi, cô ấy nói em là hồ ly tinh, em đâu có làm việc gì có lỗi với cô ấy, em chỉ hơi buồn một chút thôi, em đâu có khóc…

– Đồng Đồng, em đừng nghĩ ngợi lung tung. – giọng nói của Tề Vũ trở nên lo lắng. – Anh tới tìm em, được không? Em có chuyện gì ấm ức thì nói với anh. Đều tại anh cả, anh xin lỗi!

Nghe thấy hai tiếng “xin lỗi”, trái tim Đồng Đồng lại rơi vào tuyệt vọng. Những giọt nước mắt lại rơi xuống nhiều hơn.

– Không, anh đừng tới, em không gặp anh đâu. Sao anh không đi tìm Hạ Dương đi…

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng “tút” thật dài, điện thoại đã bị cúp.

Đồng Đồng tắt đèn, trèo lên giương, đắp kín chăn. Nước mắt của cô cứ thế chảy ra, đau đớn như những con sóng cồn lên bờ cát.
Không có nguyên nhân, cũng không biết là vì Hứa Hân Di hay vì Tề Vũ, có thể là vì quá nhiều chuyện xảy đến dồn dập, vì mọi nỗi đau. Cô sợ khóc quá to sẽ làm phiền tới người khác, bởi vậy cô cố mím chặt môi, gần như suy sụp hoàn toàn.

Vừa ngủ thiếp đi thì chuông điện thoại reo. Lại là Tề Vũ, Đồng Đồng không nghe.

Tề Vũ nhắn tin cho cô: Anh đang ở trước cửa ký túc xá của em, anh muốn gặp em.

Đồng Đồng trả lời: Không có thời gian, cổng ký túc đóng rồi, em phải đi ngủ.

Tề Vũ lại nhắn tới: Anh sẽ không làm lỡ thời gian của em đâu, hay là em xuống đây, đứng sau cửa sắt, anh chỉ nói với em vài câu hoặc nhìn thấy em là anh đi.

Đồng Đồng không biết rốt cuộc anh muốn thế nào, đành nhắn trả lời: Em không muốn gặp anh.

Điện thoại yên lặng một lúc, sau đó cô lại nhận được một tin nhắn: Anh ở ngoài cổng, không gặp được em anh không về.

Đồng Đồng không biết Tề Vũ đứng ở đó bao lâu. Cô nghĩ, bây giờ đã chẳng còn lời nào để nói nữa, những câu như xin lỗi cũng không còn ý nghĩa gì, lẽ nào anh không hiểu sao? Cho dù thế nào cô cũng sẽ không đi xuống. Cô không muốn làm một người yếu đuối, cũng không cần sự an ủi và thương hại của người khác.

Gió đêm nổi lên, đập mạnh vào cánh cửa sổ, cái lạnh của ban đêm luôn vào giấc ngủ của Đồng Đồng. Hơn 1 giờ sáng, cuối cùng Đồng Đồng không chịu được nữa. Cô khoác thêm cái áo mỏng, đứng ở ban công nhìn xuống, quả nhiên có một bóng người đang đứng chờ ngoài cổng. Tề Vũ co ro tựa lưng vào cửa, ánh đèn đường nhập nhoạng khiến bóng anh đổ dài liêu xiêu, bóng tối gần như nuốt chửng lấy anh. Xung quanh anh là khói, có lẽ là từ điếu thuốc lá mà anh cầm trên tay. Anh lại châm một điếu thuốc, rít sâu một hơi, điếu thuốc trong tay sáng lập lòe không đủ sức xua tan đi màn đêm dày đặc.

Nhìn vào dáng vẻ của anh, Đồng Đồng cảm thấy anh rất cô độc, hai hàng nước mắt lại đua nhau rơi xuống. Đồng Đồng nghĩ, mình mất đi cái gì sao? Anh nhận được cái gì sao? Tất cả mọi người đều thật là ngốc nghếch!

Trên ban công không bật đèn, không biết Tề Vũ có nhìn thấy cô không. Đồng Đồng đứng một lúc, vẫn không đủ dũng khí để đi xuống, lại trù trừ một lúc, cuối cùng cô đi vào phòng, chui vào trong chăn, kéo chăn lên che kín mặt rồi chìm dần vào giấc ngủ mệt mỏi.

7h30 sáng, Đồng Đồng mở điện thoại ra, một núi tin nhắn đổ vào điện thoại của cô. Tề Vũ nói:

Em thực sự không chịu xuống gặp anh.

Lạ thật! Hình như anh đã có dự cảm về việc này. Anh đứng đây chờ tới 7 giờ sáng, không biết vì sao, cảm giác có lỗi trong lòng không hề nhẹ đi, mà ngược lại càng ngày càng nặng nề hơn. Em nói với anh, nói rằng em căm ghét phải nghe hai chữ đó, nhưng anh vẫn muốn nói, cả đời này anh chưa nợ ai nhiều như vậy. Hôm đó nhìn em buồn bã rời khỏi phòng tranh, anh lại không biết phải làm gì. Anh ngồi ở phòng tranh rất lâu, nhìn những bức tranh vẽ em, không ngờ anh lại một lần nữa làm tổn thương em sâu sắc! Trong đầu em chỉ toàn là hình ảnh em khóc và chạy đi, anh gọi điện thoại cho em, nghe thấy tiếng em khóc trong điện thoại, mặc dù tình hình thật tồi tệ, nhưng anh vẫn không biết phải làm thế nào. Cả đêm nay anh nghĩ rất nhiều, từ thân thể em đẫm máu trong tay anh cho tới trái tim đau đớn của em…

Chúng ta hình như bị cái gì đó của số phận buộc chặt vào nhau, em lúc nào cũng giúp đỡ anh, không hề đỏi hòi, ngay cả mạng sống của mình cũng không cần. Nhưng những thứ này lại làm rối loạn tầm mắt của anh, anh không nhận ra cái gì là ơn, cái gì là yêu. Anh từng nói anh cũng thích em một chút, thực ra đâu chỉ là một chút? Nhưng anh gặp Hạ Dương trước. Quên đi những chuyện không vui, hãy tiếp tục theo đuổi hạnh phúc của em (Đừng quên đi bản thân mình)! Cuối cùng hãy giúp anh giữ gìn sức khỏe! Tề Vũ.

Đồng Đồng cầm điện thoại, bất giác tay run rẩy. Chân cô hình như giẫm trên một đám mây không an phận, bập bềnh, nhấp nhô, muốn đứng cũng không thể đứng vững. Cô lẩm bẩm mấy câu cuối cùng trong tin nhắn của anh: Quên đi những chuyện không vui, hãy tiếp tục theo đuổi hạnh phúc của em… Cô nhìn thấy trước cổng ký túc là một đống đầu lọc thuốc lá, chúng ghi lại khoảng thời gian một người đàn ông đã đứng ở đó suốt một đêm dài… Vì cô…

Trong tin nhắn của Tề Vũ hình như có một mũi tên vô hình, chỉ dẫn cô phải quên đi, quên anh đi.

Tất cả những điều này phảng phất như một giấc mơ.

Advertisements

One comment on “Huyên thảo chưa tàn- C7-P3

  1. Mình mong chapter mới mòn mỏi luôn. Mình không thể mua sách được, vì hiện tại nhà mình không ở gần bất cứ nhà sách nào trên toàn quốc ^_^
    Năn nỉ mà, post lên cho mình thưởng thức ké đi nha.
    Chịu không nổi phải tạo 1 cái account để để lại comment cho các chị biết có đọc giả đang rầu rỉ chờ đợi…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s