Cho anh hôn em một cái nào!- C4-P3


5.

Nam Trạch Lễ đứng ở cổng ngõ, thu hút ánh nhìn của không ít người. Trong tay cậu cầm một bông hoa hồng, thi thoảng còn đưa lên mũi ngửi, sau đó mỉm cười dịu dàng. Ánh mặt trời buổi sáng phủ lên người cậu một lớp ánh sáng vàng, khiến cậu giống như vị hoàng tử cao quý đang cưỡi trên ngựa bạch mã.

– Ranh con, hôm nay phải về nhà trước 6 giờ cho mẹ đấy. – Tiếng dặn dò của mẹ Bộ Tinh Bảo vang lên.

– Dạ, con biết rồi, con đi đây! – Cô lúng búng trong miệng, ai bảo cô hôm qua bị mẹ đánh cho một trận.

– Chị, nhìn dáng vẻ của chị kỳ lạ quá. – Tiểu Mặc, em trai Tinh Bảo làm mặt xấu với cô, sau đó vội vàng chạy lại nép sau lưng mẹ, nói lớn. – Chị xấu quá đi mất, anh đẹp trai sợ chạy mất rồi.

– Chị chẳng thèm. – Cô cũng lè lưỡi làm mặt xấu rồi chạy nhanh ra cổng ngõ.

Nam Trạch Lễ đứng ngay ở cổng, đẹp như một pho tượng thần Apolo.

– Nam… Nam… Nam Trạch Lễ… – Bộ Tinh Bảo vừa mới bước ra khỏi cửa, kinh ngạc nhìn Nam Trạch Lễ. Khi cậu ung dung bước qua, đặt một bông hoa hồng còn ướt sương vào tay cô, cô vẫn không dám tin vào mắt mình. – Nam Trạch Lễ, là cậu thật không? Tôi không nhìn nhầm chứ?

Bộ Tinh Bảo giơ tay lên véo mạnh vào gò má trắng trẻo của Nam Trạch Lễ, hài lòng khi nhìn thấy khuôn mặt biến dạng của cậu:

– Ồ, thì ra là thật

– Đương nhiên là thật rồi! Chỉ có nàng công chúa hôm nay là trông hơi thê thảm thôi! – Nam Trạch Lễ xoa xoa cằm, nghiêng người nhìn Bộ Tinh Bảo. Chỉ thấy trên đầu cô nổi một cục u to đùng, cánh tay bị nhiều vết bầm, trông còn nhiều hơn lúc cậu đưa cô về nhà, bộ quần áo nhàu nhĩ của cô lại càng không phải nói nữa.

– Thế thì làm sao? – Cô giận dữ nói, mặt nhăn lại như bánh bao nhúng nước.

– Trời ơi, nhìn xem, vừa nãy tôi còn định nói cô là Cô bé Lọ Lem, bây giờ thì hay rồi, cùng lắm cô chỉ là…

– Là cái gì?

– Là chị của cô bé Lọ Lem, hình như như thế còn đề cao cô quá. – Nam Trạch Lễ nói xong tiếp tục quan sát Bộ Tinh Bảo, để mặc cho nắm đấm của cô rơi trên người mình. – Cô có thể dùng sức mạnh thêm một chút, cứ coi như là gãi ngứa cho tôi vậy.

– Nam Trạch Lễ… – Tiếng hét của cô như tiếng sư tử gầm, Nam Trạch Lễ lập tức đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực và giơ tay chào như lính nhà binh. – Đưa tôi tới trường!

– Tuân lệnh! – Cậu quay sang trái 90 độ, đi về phía chiếc xe đạp dựng bên cạnh.

Con đường râm mát thoang thoảng mùi táo thơm quyến rũ, ánh mặt trời rực rỡ lọt qua các kẽ lá, tạo thành từng lớp ánh sáng trên mặt đất.

– Nam Trạch Lễ, đây hình như không phải đường tới trường mà! – Bộ Tinh Bảo nghi hoặc nhìn ra xung quanh. Cô lớn lên ở đây từ khi còn nhỏ, con đường nào đi được tới trường, cô biết rất rõ.

– Thông minh lắm, thưởng cho cô một cái kẹo. – Nam Trạch Lễ một tay điều khiển xe, tay kia vòng ra sau lưng, đưa cho Nam Trạch Lễ một cái kẹo sô cô la hình trái tim.

– Không phải là đi học sao? Tôi không muốn trốn học đâu. – Vị ngọt đậm của sô cô la nhanh chóng tan trên đầu lưỡi cô, cả người cô bắt đầu trở nên nhẹ nhàng hơn. Thực ra có một vị hoàng tử đẹp trai như Nam Trạch Lễ ở cạnh, thi thoảng trốn một vài tiết học chắc cũng không sao, ha ha.
– Tôi tuyệt đối không biến cô thành một học sinh hư đâu, vì hôm nay là thứ bảy! – Nam Trạch Lễ mỉm cười khó hiểu.

– Cái gì? Thứ bảy, vậy sao cậu còn gọi điện tới giục tôi dậy, còn bảo là đưa tôi tới trường? – Bộ Tinh Bảo hơi nổi giận. Bình thường thứ bảy cô đều ở nhà giúp mẹ làm việc nhà, vậy mà hôm nay lại bị cậu nhóc này lừa ra đây. Nắm đấm nhỏ của cô ra sức đấm lên lưng Nam Trạch Lễ mấy cái.

– Muốn hẹn hò với tôi thì cứ nói thẳng ra, không cần phải vòng vo Tam quốc như thế.

– Tôi đâu có định hẹn hò cô, chỉ hứa là sẽ mời cô ăn cơm thôi mà, bổn thái tử từ trước tới nay luôn nói lời giữ lời. – Cậu quay đầu lại nhìn cô, sau đó nhấn mạnh bàn đạp, chiếc xe đạp nhích về phía trước. Nếu cứ đi như vậy suốt thì tốt! Cậu mỉm cười đạp xe, con đường nhỏ quanh co này chính là đường tới ngôi biệt thự trên núi của nhà cậu. Ngoài Hâm Hoạch, không ai biết rằng kiến trúc hùng vĩ như một tòa lâu đài trên đỉnh núi đó là của cậu.

Cậu thong thả đạp xe, đúng 11 giờ thì tới tòa biệt thự.

– Wa! Wa… – Bộ Tinh Bảo trầm trồ kinh ngạc. Cô hưng phấn quá, ngày trước chỉ nhìn thấy những tòa biệt thự như vậy trong tivi, không ngờ hôm nay cô được nhìn thấy nó thật ngoài đời.

– Nam Trạch Lễ, tòa biệt thự này là của cậu sao? Chúng ta có thể ở lại đây một đêm rồi mới về không? – Cô chạy từ ngoài vào trong, rồi lại chạy từ trong ra ngoài, chạy từ tầng một lên tầng hai rồi lên sân thượng, sau đó lại đi vòng quanh phòng khách mấy vòng, cuối cùng mới xác định được rằng mình đang không nằm mơ.

– Đương nhiên là có thể, có điều… – Nam Trạch Lễ đưa tay lên xoa cằm, mỉm cười nhìn cô.

– Có điều cái gì? Trừ phi chủ nhân của tòa biệt thự này không phải là cậu nên cậu mới không dám cho tôi ở lại đây. – Đôi mắt lớn của Bộ Tinh Bảo đảo quả đảo lại, cuối cùng ánh mắt cô bị thu hút bởi một bức tranh sơn dầu to như người thật, khiến cô há hốc mồm ra nhìn. Nhìn từ đằng xa trông như Nam Trạch Lễ đang đứng ở góc đường.

– Tôi nghĩ chẳng có ai treo tranh của người khác ở trong nhà thì phải? – Nam Trạch Lễ bỏ ý định trêu đùa Bộ Tinh Bảo, đút hay tay vào túi quần, lười biếng dựa vào cái lò sưởi ở giữa nhà, ánh mắt sâu thăm thẳm kiêu ngạo nhìn cô.

Bộ Tinh Bảo kinh ngạc quay đầu lại, sau đó gật đầu nói:

– Tin, tin, vậy xin hỏi hoàng tử điện hạ của tòa lâu đài này có thể cho tôi ngủ lại một đêm được không? Xin hãy giúp tôi thực hiện ước mơ hồi còn nhỏ là được làm nàng công chúa nằm trên hạt đậu!
Nam Trạch Lễ khe khẽ gật đầu, Bộ Tinh Bảo hét lên sung sướng, nhảy lên cả ghế salon.

– Bộ Tinh Bảo, cô có đói không? – Nhìn Bộ Tinh Bảo mồ hôi nhễ nhại đang ngồi thở mệt nhọc, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào trái tim Nam Trạch Lễ, cô bé Lọ Lem này thật đáng yêu.

– Ừ, từ sáng sớm tới giờ chưa ăn cái gì, hơn nữa vừa nãy vận động một lúc lâu như thế, giờ thấy đói meo cả rồi. – Cô thật thà nói, đôi mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm cái gì đó.
– Muốn uống nước hả?

– Đúng thế, cậu thông minh thật!

– Để tôi đi lấy cho!

Thực ra có những lúc con người Nam Trạch Lễ cũng rất tốt, khuôn mặt đẹp trai, nhiều lúc cũng rất hiền lành, điều quan trọng nhất là cậu không để bụng chuyện gì, đương nhiên, trừ khi phạm vào điều đại kỵ của cậu.

– Bộ Tinh Bảo, một mình cô lẩm bẩm cái gì đó? – Nam Trạch Lễ từ tầng trên đi xuống thấy Bộ Tinh Bảo đang ngồi lẩm bẩm điều gì đó trên salon, cái đầu ngốc nghếch lắc qua lắc lại.

– Hả? Làm tôi giật cả mình! Đúng thật là, sao xuống mà không nói năng gì? – Bộ Tinh Bảo vỗ tay lên ngực, sau đó nhận ly nước từ tay Nam Trạch Lễ, ngửa cổ lên uống một hơi hết sạch.

– Tôi có gọi cô, chỉ tại cô không nghe thấy thôi, hình như đang nói tới đại kỵ gì đó. Đại kỵ gì hử? Có phải hôm qua dì lại đánh cô không? – Nam Trạch Lễ liếc ngang, một mùi hương nhàn nhạt từ người cậu thoảng ra.

– Ồ, không đâu, không có gì. Cậu muốn ăn gì, tôi biết làm hết đấy! – Cho dù những lời vừa nãy cô nói, cậu nghe được bao nhiêu thì cô cũng phải nói lảng sang chuyện khác đã.

– Vậy thì cứ ăn món nào mà cô giỏi nhất ý! – Nam Trạch Lễ ngửa người ra ghế salon, hai chân đặt lên bàn uống nước, nhắm mắt lại.

– Cậu cũng phải giúp đỡ chứ, tôi đâu có biết nhà bếp ở đâu.

– Ở trên lầu ý, cô không biết tôi đèo cô mệt thế nào đâu, cô nặng như một con heo vậy. Ngày trước tôi đèo Hâm Hoạch lên núi, rõ ràng là nhẹ lắm mà.

Lời nói của cậu vừa dứt, nụ cười trên khuôn mặt Bộ Tinh Bảo lập tức biến mất. Cô sa sầm mặt, lạnh nhạt nói:

– Đúng thế, tôi thì như con heo, Hâm Hoạch thì tốt rồi, gầy như một con khỉ, gió thổi phát là bay. – Đáng ghét, sao cảm thấy trong lòng mình có cái gì đó khó chịu, lại còn thấy chua chua.

– Đúng thế, bình thường cô ấy không chú ý ăn cơm, hơn nữa thường xuyên đau dạ dày. Bởi vậy Bộ Tinh Bảo phải ăn uống đúng khoa học vào, tôi không muốn sau này phải đi mua thuốc đau dạ dày cho cô đâu! – Nam Trạch Lễ nghiêm túc nói.

– Cần gì cậu lo, cho dù tôi có chết vì đói hay chết vì đau dạ dày cũng không cần cậu lo! – Cô ném mạnh chiếc gối trên ghế vào mặt Nam Trạch Lễ, quay người bỏ lên lầu.

– Này! Làm gì mà giận thế? – Nam Trạch Lễ chớp chớp mắt, cầm chiếc gối xuống, cảm thấy thật kỳ lạ. – Vừa nãy vẫn vui vẻ, một giây sau đã nổi giận, đã thế lại còn giận dữ vô cớ, con gái đúng là khó hiểu!

Advertisements

One comment on “Cho anh hôn em một cái nào!- C4-P3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s