Bài review Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu


VV nhận được bài review của độc giả gửi tặng về cuốn sách đang được rất nhiều bạn yêu thích: Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu.

Phải chăng trong trái tim mỗi người con gái đều có một góc dành cho bóng hình của mối tình đầu? Dù thời gian có bao xa, khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười tưởng trừng đã trôi xa và dĩ vãng có thể bừng tỉnh bất cứ lúc nào.

Có lẽ cũng bởi tâm lý đó mà khi nhìn thấy bìa sách Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu tôi không hề chần chừ mang về nhà. Tên truyện đã nói hộ nỗi lòng bao cô gái trong đó có tôi.  Tôi vẫn thi thoảng nhớ về mối tình đầu của mình, cũng hay thi thoảng băn khoăn giờ anh sống thế nào, bên cạnh đã có một người con gái khác hay chưa? Anh có hạnh phúc hay không? Và thi thoảng cũng ích kỷ mà mong rằng chia tay tôi, anh không thể gặp được một người con gái nào yêu anh hơn tôi… Rất nhiều những băn khoăn liên quan đến anh cứ trở đi trở lại trong tôi, bởi thế khi đọc Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu tôi đã ngỡ ngàng bởi tôi nhìn thấy bản thân mình trong bóng hình Vương Y Bối.

Cuốn truyện chân thực có lẽ cũng bởi như chính tác giả Lục Xu đã chia sẻ khi bắt tay viết: Hoài niệm lại quãng thời gian kia, mặc dù đã một đi không trở lại, nhưng đó lại là thứ tình cảm sâu đậm nhất trong lòng. Câu chuyện này là tôi viết để nhớ lại kỷ niệm của chính mình.

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu mở đầu bằng hình ảnh Vương Y Bối trở về thành phố quê nhà nơi đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô vĩnh viễn không bị phai mờ. Và sự lo sợ của cô khi bước chân về nơi đây cũng đã xảy ra, cô đã gặp lại chàng trai mối tình đầu trong đám cưới của người bạn thân nhất của mình.  Và tất cả những tháng ngày quá khứ cô tưởng mình đã quên lại ồ ạt ùa về. Cô nhớ về mình một Vương Y Bối 15 tuổi xinh đẹp, nhưng ngang bướng,  có chút ỉ lại, làm gì cũng tùy hứng, trong mắt cô khi ấy chỉ có duy nhất Trần Tử Hàn- chàng trai học giỏi đẹp trai được bao người con gái trong trường ngưỡng mộ- cùng với tình yêu ngọt ngào của họ. Cấp III, rồi đại học, tình yêu vẫn luôn mạnh mẽ sưởi ấm cuộc đời của họ. Tình yêu của họ khi đó cũng giống như biết bao những cặp đôi khác, đầy nhiệt huyết, có ngọt ngào nhưng cũng không phải không có đắng cay rằn vặt. Và cái kết của mối tình thanh xuân đó là sự chia xa, mỗi người một ngả. Để rồi sau vài năm, khi trở về đối mặt với anh, trái tim cô vẫn không khỏi rung động, nhưng lý trí nhắc nhở cô Trần Tử Hàn đã là quá khứ. Vương Y Bối của ngày trở về mạnh mẽ, chuyên nghiệp,làm việc nghiêm túc, gặp chuyện gì cũng rất bình tĩnh, biết cách đối xử với mọi người.

Có lẽ tuýp truyện yêu thương- xa cách- gặp lại không quá mới mẻ với bạn đọc, nhưng Đừng nói với anh ây tôi vẫn còn yêu vẫn hấp dẫn một cách khó cưỡng bởi những dòng suy nghĩ của Vương Y Bối khi nhớ về mối tình đầu nhớ về chàng trai cô yêu thuở nào. Những dòng suy nghĩ ấy sâu sắc và đầy chân thực mà chắc hẳn nhiều người con gái khi chia xa mối tình đầu đã đôi lần nghĩ đến, những lo sợ của cô có lẽ chúng ta đã từng một thời trải qua.

 

Cô đã bao lần suy nghĩ đến ngày hai người gặp lại: Nếu có một ngày, anh ấy xuất hiện trước mặt mình, dù đã trải qua nhiều năm không gặp, liệu mình có thể vừa liếc mắt một cái đã nhận ra anh ấy ngay không? Câu trả lời là, có thể. Thậm chí dù chỉ nhìn thấy một bên mặt, cô cũng biết đó là anh. Cô chỉ kịp đuổi theo hai bước, rồi ép buộc mình dừng lại.Đuổi theo, rồi sẽ thế nào nữa? Cùng lắm chỉ có thể nói một câu: đã lâu không gặp. Người con gái khi chia tay có ai không từng băn khoăn câu hỏi đó? Rồi tính cách có phần cố chấp: Cô có thể sẵn sàng nhắc tới thời khắc hạnh phúc nhất của mình chứ tuyệt không muốn phơi bày nỗi đau khổ của mình ra trước mắt bất cứ ai. Bộ dạng thê lương, nhếch nhác của cô, chỉ cần cô biết là tốt rồi, người khác không có quyền chia sẻ.

Trong tình yêu cô luôn yêu cầu hai chữ tuyệt đối: “Nếu anh ấy đã yêu tôi thì nhất định sẽ yêu tất cả mọi thứ thuộc về tôi, kể cả khuyết điểm!”Nhưng cũng luôn hoài nghi lo sợ.

Đọc đến những đoạn cô ngồi suy tư về Trần Tử Hàn mà trái tim không khỏi run rẩy, bởi đâu đó, trong những ngày đông giá lạnh, cũng có những cô gái đang ngồi nhớ nhung về một bóng hình. Không phải là cô không quên nổi Trần Tử Hàn, mà là cô không muốn quên. Cô một bên khuyên nhủ mình phải quên anh đi, nhưng một bên lại nhắc nhở mình, nếu cứ thế quên thì tình cảm bao nhiêu năm ấy còn lại cái gì để ghi lòng tạc dạ? Nếu ngay cả bản thân mình cô cũng quên, thì chuyện tình cảm coi như chẳng còn gì để nói nữa rồi. Thật sự, là cô không muốn, không nguyện lòng quên anh. Cô chưa từng nghĩ tới việc tiếp tục duyên phận với anh, nhưng buồn cười là cô lại muốn đợi anh kết hôn rồi mới tìm cho mình một người đàn ông khác. Cô quá coi trọng đoạn tình cảm kia thế nên mới dùng cách này để tôn trọng tình yêu đã từng chiếm trọn tuổi thanh xuân của mình.

Và hình như chính bản thân tôi cũng đã từng có khoảng thời gian như cô lo sợ: sợ nếu như vội vã tiếp thu một người đàn ông khác, nhỡ đâu anh trở về thì mình phải làm sao?

Tất cả cũng chỉ bởi trong lòng còn yêu.

 

 

Thông báo bìa Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu


Thông tin chung

Tên tác phẩm: Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

Tên tác giả: Lục Xu

Người dịch: Vương Thanh Tâm (Sahara)

Khổ sách: 14,5×20,5 cm

Nhà xuất bản: Văn Học

Số trang: 544 trang

Giá bìa: 120.000 VNĐ

Dự kiến phát hành: 10/12/2013

Sách được in bằng giấy Phần Lan bọc màng co, kèm bookmark.

Cuốn sách được thiết kế với kiểu bìa đặc biệt có 3 thiệp để cài vào bìa (giống như hình minh họa)

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

Giới thiệu nội dung

Bạn có thi thoảng nhớ tới mối tình đầu của mình? Suy nghĩ xem anh ấy đang làm gì? Bên cạnh đã có một cô gái xinh đẹp chăm sóc hay chưa?

Tôi có.

Vương Y Bối không ngờ có ngày cô sẽ lại trở về đây, trở về với thành phố đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô, vĩnh viễn không bị phai mờ.

Cô thật sự đã gặp lại Trần Tử Hàn rồi.

Anh có công việc ở Hoàn Quang, anh càng ngày càng tỏa sáng, bên cạnh anh đã có một cô gái, mà cô gái ấy lại chính là tình địch thời cấp ba của cô.

Ông trời không nghe được lời cầu xin của cô.

Anh sống rất hạnh phúc…

Cô không muốn thừa nhận, rằng mình không cam lòng…

Mười lăm tuổi gặp nhau, bây giờ đã hai lăm tuổi…

Nếu như phải đặt một cái tên cho thời thanh xuân của mình, cô nhất định sẽ gọi nó là Trần Tử Hàn.

Tác phẩm đã xuất bản của Lục Xu:

Ai hiểu được lòng em

Thông tin xuất bản tháng 12.2013


Mùa đông lạnh, cảm giác hạnh phúc là tối tối được nằm trong chăn đọc một cuốn sách hấp dẫn, là cuối tuần nằm dài trên so pha, nhâm nhi cốc ca cao nóng và hòa mình vào cuộc sống của những nhân vật qua trang sách.

Để sưởi ấm mùa đông giá lạnh của bạn, Văn Việt xin gửi đến các bạn độc giả hai cuốn truyện rất hấp dẫn. Nếu Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu là sự thăng trầm của cảm xúc, bạn sẽ cười, sẽ khóc trước từng con chữ, thì Thiếu tướng ế vợ là một cuốn sách ngọt ngào mà hấp dẫn. Cả hai cuốn sách sẽ thật hợp lý để làm quà tặng nhân dịp Giáng sinh và năm mới cho những người bạn yêu mến, hay đơn giản bạn cần một món quà cho chính mình.

Chúc các bạn có một mùa đông ngọt ngào với những cuốn sách hấp dẫn của VV :)

1. ĐỪNG NÓI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN YÊU- Lục Xu

Bạn có thi thoảng nhớ tới mối tình đầu của mình? Suy nghĩ xem anh ây đang làm gì? Bên cạnh đã có một cô gái xinh đẹp chăm sóc hay chưa?

Tôi có.

Cho nên tôi càng ngày càng sợ gặp bạn học cũ, bạn bè cũ, tôi sợ lắm cái vẻ mặt kinh ngạc ”Cậu còn thích anh ta sao?” của bọn họ. Ngay cả tôi cũng không muốn thừa nhận đó là sự thật.

Lời tác giả:

Tôi viết câu chuyện này với lòng tin tưởng vào thiên trường địa cửu, trọn đời trọn kiếp, sông cạn đá mòn. Hiện giờ tôi vẫn có lòng tin với tình yêu như trước, nhưng vốn dĩ đã chẳng thể đơn thuần như thế nữa rồi…

Hoài niệm lại quãng thời gian kia, mặc dù đã một đi không trở lại, nhưng đó lại là thứ tình cảm sâu đậm nhất trong lòng. Câu chuyện này là tôi viết để nhớ lại kỷ niệm của chính mình. Điều duy nhất tôi có thể khẳng định là, truyện nhất định sẽ được trọn vẹn.

2. THIẾU TƯỚNG Ế VỢ- Tùy Hầu Châu

Một hôm, Trình Điện Điện làm nũng cùng Thủ trưởng Hàn yêu dấu, ôm lấy cánh tay anh, cô nói: “Sao mãi đến giờ anh mới tìm thấy em, có phải anh lạc lối hay không?” Thủ trưởng Hàn lặng lẽ buông tờ tạp chí quân sự trong tay, cất tiếng thở dài, anh đáp: “Trốn em lâu như vậy kết quả vẫn bị em tìm thấy”.

Một gái già sắp trở thành gái ế cùng một anh trai ế cực phẩm, nếu đến tận giờ mới hẹn hò yêu đương, liệu có phải quá muộn màng?

Tình yêu là thế nào?

Tình yêu chính là việc đôi nam nữ đến với nhau dựa trên chuẩn mực xã hội nhất định, dựa trên những ước vọng cùng nhau xây dựng cuộc sống, trong lòng mỗi người sẽ nảy sinh tình cảm khiến đôi bên chẳng những khao khát mãnh liệt đối phương trở thành người bạn đời mà còn mong muốn có được tình cảm trong sáng và thủy chung.

Bạn tin không?

Tôi tin.

 

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu- chương 1-p.3


~3~

Hướng Vũ Hằng dừng xe trước mặt Vương Y Bối, cô cười với anh ta rồi mở cửa bước lên.

Cảnh tượng ban nãy, cô cố gắng không để tâm, cố gắng coi nó là chuyện bình thường, giống như đang tự khuyên nhủ bản thân, nó chẳng đáng để mình phải suy nghĩ nhiều, ngay cả khi có liên quan tới người ấy.

Vương Y Bối nói địa chỉ cho Hướng Vũ Hằng. Nơi ở của cô cũng không xa công ty lắm nên chẳng mấy chốc xe đã tới dưới cổng chung cư. Vương Y Bối xuống xe, khó xử nói: “Phiền giám đốc chờ tôi một lát!”.

Hướng Vũ Hằng cười đồng ý.

Hai người họ mới quen không lâu, cho dù tương lai là đồng nghiệp lâu dài nhưng mà hiện tại, cô cũng sẽ không mời anh ta vào nhà mình. Về phương diện này, xưa nay cô vẫn bảo thủ và cố chấp như thế. Đây không phải vấn đề đúng hay sai, mà chỉ là sở thích của cô. Continue reading

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu- chương 1-p.2


~2~

Hôm sau Vương Y Bối đến công ty trình diện. Nỗ lực của cô ở Mạc Xuyên đã được ghi nhận, cô được tổng công ty triệu hồi về Yên Xuyên để giúp đỡ giám đốc mới ở đây. Nghe nói Hướng Vũ Hằng là con trai chủ tịch hội đồng quản trị, mới du học trở về nên chưa quen với tình hình công ty, Vương Y Bối được điều động về đây giúp anh ta. Thực ra, cô cũng khá do dự khi trở về Yên Xuyên, nhưng rồi cô nghĩ, mình cứ một mực ở thành phố khác như thế, thật giống như đang trốn tránh điều gì đó. Cô không cho phép bản thân mình yếu đuối như thế, nên mới đồng ý tiếp nhận công việc ở Yên Xuyên.

Tới công ty, chào hỏi đồng nghiệp một lượt rồi cô về bàn làm việc của mình. Rời xa nơi này đã khá lâu, cô phải lập tức bắt tay vào làm quen với công việc. Cô mở máy tính xem tư liệu nhân sự của công ty, phòng khi gặp phải những tình huống đặc biệt còn kịp chọn người thích hợp.

Ánh mắt Vương Y Bối dừng lại trước một hồ sơ, không chỉ vì cô gái tên Giang Ỷ Phi này có nhan sắc hơn người, mà còn vì cô cảm thấy rất lạ, mặc dù cô ta vào công ty khá lâu, nhưng vẫn chỉ là một nhân viên bình thường. Một nhân viên quèn như thế không đủ để khiến Vương Y Bối phải liếc mắt, nhưng mà suy cho cùng thì, một cô gái xinh đẹp cho dù không có tham vọng thăng tiến thì cũng không khiến người khác phải ngạc nhiên cho lắm. Phụ nữ đẹp thường khiến người ta không tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ.

Giang Ỷ Phi không tăng ca, hết giờ làm lập tức đi về, cũng không tham gia vào bất kì dự án dài hạn nào, nhiều năm qua, cô ta vẫn an phận làm một nhân viên bình thường như thế.

Có điều gần đây đã xuất hiện nhiều thay đổi, từ khi Hướng Vũ Hằng đến, Giang Ỷ Phi liền có được đãi ngộ đặc biệt. Thật sự muốn người ta không suy nghĩ cũng không được. Continue reading

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu- chương 1-phần 1


Thế là cô đã trở về, về với thành phố thân thuộc mà xa xôi.
– Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu-
Tôi thường có những cảm xúc đặc biệt với những cuốn sách những câu chuyện được mở đầu bằng sự trở về, bởi chắc hẳn đằng sau sự ra đi có rất nhiều cảm xúc và đằng sau sự trở về hẳn cũng để lại thật nhiều nỗi niềm trong trái tim.

Và bây giờ mời các bạn cùng Văn Việt đọc ĐỪNG NỚI VỚI ANH ẤY TÔI VẪN CÒN YÊU-Lục Xu

Chương 1:  Chúng ta của sau này

Nếu như có một ngày, cái tên mà bạn chôn giấu kĩ dưới đáy lòng cứ bị bạn bè nhắc tới liên hồi, khiến nó lại một lần nữa bước vào cuộc sống của bạn, bạn sẽ hy vọng chủ nhân cái tên ấy sống hạnh phúc hay sẽ cầu mong anh ấy bất hạnh? Nếu là tôi, tôi rất muốn anh không vui vẻ bằng mình. Anh rời khỏi tôi sẽ bất hạnh, còn tôi rời khỏi anh sẽ hạnh phúc, cho dù điều đó chẳng qua chỉ là để tự lừa mình dối người.

Phần 1

Vương Y Bối thật sự không ngờ khi vừa từ Mạc Xuyên trở lại quê nhà Yên Xuyên lại được nghênh đón bởi câu cửa miệng “không hợp thời tiết” của bác sĩ. Cô nhớ rõ mùa hè Yên Xuyên không quá khô nóng như vậy, nhưng khi cô vừa xuống máy bay, bủa vây lấy cô không chỉ có mùi vị cố hương quen thuộc mà còn có cả cái khí trời hanh khô khó chịu. Cô cứ ngỡ thời tiết nơi đây cũng như Mạc Xuyên, vẫn luôn ôn hòa, mát mẻ giống như vòng tay người yêu, không quá nóng, không quá lạnh. Nhưng thực ra là cô đã quên mất rồi, quên mất Yên Xuyên của mùa hạ rất khô và rất nóng. Yên Xuyên xa lạ này khiến cô đứng lặng ở sân bay thật lâu.

Thế là cô đã trở về, về với thành phố thân thuộc mà xa xôi.

Kéo va li hành lý, Vương Y Bối một mình đi tìm nơi ở công ty đã sắp xếp. Khoảnh khắc ngồi vào taxi, cô chợt cảm thấy, hóa ra mình đã thay đổi, đã dám sống một mình ở một thành phố xa lạ, không còn lo sợ bản thân không thể ứng phó hay không thể sống tốt nữa, mà đã có thể mỉm cười vui vẻ tiếp nhận tất cả mọi thứ.

Cô tìm rất lâu mới gặp được người phụ trách tiếp đón mình. Ban đầu cô vốn định đi tàu hỏa, nhưng sau đó lại đổi thành máy bay, xuống máy bay rồi cô mới thông báo cho đối phương. Cứ chậm trễ như vậy nên mãi tới chiều cô mới sắp xếp xong hành lí, tranh thủ nằm nghỉ một lát.

Tỉnh dậy đã là chiều tối. Cảm thấy quá nóng, Vương Y Bối liền mở điều hòa. Thế nhưng ngay sau đó cô lại được một cơn đau bụng dữ dội tới thăm hỏi, cô vội vàng đi tới phòng y tế. Truyền xong một bình nước biển, Y Bối mang theo gương mặt tái nhợt, mệt mỏi lết về căn hộ.

Nghỉ ngơi một lúc, cô gọi điện cho mẹ, không nói mình bị ốm mà chỉ đơn giản báo với mẹ chuyện cô đã về Yên Xuyên. Ở đầu dây bên kia, mẹ không còn lảm nhảm than phiền như trước đây nữa, chỉ thấp giọng nói với vẻ lo lắng. Biết cô trở lại Yên Xuyên, mẹ rất vui, liên tục nói “rất tốt, rất tốt…”.

Đặt di động sang một bên, Vương Y Bối lại nằm vật ra giường, trùm chăn kín mít.

Thật không ngờ có ngày mình lại trở về đây… Trở về với thành phố đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô, vĩnh viễn không bị phai mờ. Continue reading