Từ Sao Hỏa đến La Mã (16)


15. Không được động đậy – Cướp! (2)

Trước cổng chi nhánh ngân hàng Minh Đại, cảnh sát giao thông phối hợp với cảnh sát cơ động sơ tán mọi người. Cuối tuần nên đường rất đông, dưới sự phong tỏa của cảnh sát lại càng khiến cho cảnh tượng thêm hỗn loạn.

Theo nguồn tin đáng tin cậy bên phía cảnh sát, trong ngân hàng có ba tên cướp, tổng cộng mười lăm con tin, trong đó có bảy dân thường, tám nhân viên ngân hàng. Toàn bộ bọn cướp đều có súng bán tự động SKS, băng đạn có thể chứa mười viên, cũng đồng nghĩa với việc nếu trong súng ba tên cướp có đầy đạn thì việc giết mười lăm người là rất dễ dàng.

Bọn cướp vô cùng giảo hoạt, không những phá hỏng toàn bộ camera trong đại sảnh ngân hàng mà còn kéo cửa điện tử kiên cố xuống trước khi hệ thống bảo vệ khởi động, khiến bên trong và bên ngoài bị ngăn cách hoàn toàn.

Đội trưởng đội cơ động nhận được điện thoại khẩn: “Gì cơ? Con trai Chủ tịch ngân hàng Minh Đại cũng ở bên trong sao?! Hệ thống giám sát trước khi bị vô hiệu hóa đã ghi lại tình hình trong đại sảnh, nhưng chỉ ghi được hình ảnh trong ba mươi giây cuối.

Bệnh tim của Chủ tịch ngân hàng Minh Đại tái phát, trước khi được đưa vào phòng phẫu thuật, ông ra chỉ thị: Bọn cướp muốn bao nhiêu tiền cũng đưa, ông chỉ cần con trai bình yên vô sự.

Nhưng lúc này người có quyền lực cao nhất lại là Địch Nam.

Mười phút phút sau, Địch Nam tiến vào khu vực nguy hiểm bị phong tỏa.

Đội trưởng đội cơ động lập tức kể lại tình hình hiện tại và yêu cầu của bọn cướp.

Địch Nam suy nghĩ một lát rồi nói:

“Tiền không phải là vấn đề, nhưng trong nội bộ ngân hàng Minh Đại sử dụng hệ thống bảo vệ cấp 1, một khi hệ thống cảnh báo khởi động thì két bảo hiểm và mật mã kho dưới tầng hầm sẽ tự động tạo mật mã mới. Bây giờ, ngoài tiền mặt ở ngân hàng thì một đồng cũng không rút ra được.”

“Vậy phải làm thế nào?”

“Trừ khi phía cảnh sát có cách lấy được lòng tin của bọn cướp, khiến bọn chúng tự nguyện mở khóa cửa điện tử, chỉ cần tất cả các con tin được an toàn thì hai trăm triệu tiền mặt ngân hàng tôi có thể chi.” Địch Nam nói ngắn gọn, ánh mắt trước sau chỉ nhìn vào cánh cửa điện tử gió cũng không thể lọt qua kia.

“Còn nữa, không cần biết các anh dùng cách gì, trước tiên phải cứu được Hàn Tư Viễn, nếu không một xu tôi cũng không trả cho bọn chúng.” Âm lượng của Địch Nam không mạnh, nhưng lại mang thái độ không dễ biện bác.

Khi phía cảnh sát biết ngân hàng Minh Đại chịu trả tiền chuộc, tất nhiên họ rất đồng ý phối hợp. Bây giờ việc đàm phán do một chuyên gia tiến hành.

Địch Nam yêu cầu xem đoạn phim từ camera giám sát, bởi vì cho đến giờ phút này, phía cảnh sát vẫn không thể phán đoán chính xác Hàn Tư Viễn còn sống hay đã chết.

Khi một khuôn mặt quen thuộc hiện ra, Địch Nam biến sắc, kinh ngạc, Mộ Lạc Lạc cũng ở trong đó.

Chuyên gia đàm phán vừa định gọi cho bọn cướp thì Địch Nam đưa tay ngăn lại, ánh mắt vẫn dán vào những hình ảnh từ camera giám sát.

“Thông báo với bọn chúng, tôi đồng ý dùng mình để đổi lấy hai con tin trong số đó.”

“Xin hỏi còn có vị nào nữa?” Ánh mắt mấy người cảnh sát đầy nghi hoặc, Địch Nam chính là con tin mà bọn cướp muốn nhất, nhưng anh ta làm thế này rất nguy hiểm.

“Vợ tôi, Mộ Lạc Lạc.” Địch Nam bình tĩnh nói, hoàn cảnh của Mộ Lạc Lạc vô cùng nguy hiểm.

Nói ra thì mấy tên cướp này cũng gặp may, không những bắt được nhị thiếu gia của Chủ tịch ngân hàng Minh Đại làm con tin mà còn nắm trong tay vợ của đại thiếu gia.

Chuyên gia đàm phán tiến hành thương lượng với bọn cướp lần nữa. Qua một tiếng đồng hồ đàm phán, bọn cướp vẫn nhất định không chịu mở cánh cửa điện tử, lại càng không tin lí do két bảo hiểm sẽ tự động tạo ra mật mã mới. Bọn chúng chỉ cần tiền mặt trong ngân hàng.

Ba tên cướp lại là quân nhân xuất ngũ đã được rèn luyện. Không mở cửa, thứ nhất là có thể đề phòng phía cảnh sát sử dụng chiêu “dụ rắn ra khỏi hang”; thứ hai là phòng bị bắn tỉa. Vì vậy chúng không chấp nhận nhượng bộ dưới bất kỳ hình thức nào, lấy tiền trước rồi mới nói đến vấn đề sống chết của con tin.

Địch Nam hít một hơi thật sâu, đề nghị cảnh sát nối điện thoại với bọn cướp.

“Tôi là Địch Nam, hiện thời là người chịu trách nhiệm về ngân hàng Minh Đại, bất luận các anh có tin hay không thì mật mã két sắt đã thay đổi, tôi có thể phá mật mã, nhưng ít nhất phải cần ba giờ. Nhưng chuẩn bị hai trăm triệu tiền mặt thì chỉ cần một giờ, các anh có mười phút để suy nghĩ.” Không đợi bọn cướp trả lời, Địch Nam đã ngắt điện thoại, lo lắng không được biểu lộ ra bên ngoài, nếu không sẽ phản tác dụng.

Bên trong đại sảnh ngân hàng Minh Đại.

Tên cướp “alo, alo” mấy tiếng, phát hiện đối phương đã tắt máy trước, hắn liền ném điện thoại xuống quầy, vừa giơ chân đá các con tin, vừa tự nói một mình:

“Cái tên Địch Nam đó, đúng là đồ kiêu ngạo!”

Một tên khác bắt các con tin dựa lưng vào nhau, trói họ vào một chỗ.

“Bình tĩnh lại, bọn mình nếu trót lọt vụ này thì tha hồ mà hưởng vinh hoa phú quý.”

Ba tên cướp đã lên kế hoạch chu đáo, một khi lấy được tiền sẽ ra lệnh cho cảnh sát chuẩn bị trực thăng. Lúc đầu chúng chọn ngân hàng này chính là vì có bãi đậu trực thăng tư nhân. Sau đó chúng sẽ giết con tin, một người hiểu biết về kĩ thuật lái trực thăng trong số bọn chúng sẽ trực tiếp lái trực thăng ra vùng biển chung[1]. Đến lúc đó, bọn chúng lắc mình một cái đã biến thành tỉ phú.

Mộ Lạc Lạc hai tay bị trói giật phía sau lưng, Hàn Tư Viễn vẫn hôn mê bất tỉnh. Cô đành dùng áo đè lên vết thương của Hàn Tư Viễn, sợ quá đến nỗi cảm thấy cả người tê liệt. Bây giờ đầu óc cô vô cùng hỗn loạn.

“Hàn Tư Viễn, Hàn Tư Viễn…, anh hãy tỉnh lại đi…” Khóe mắt đầy nước, cô khẽ gọi.

“Mày, không được lại gần nó!” Tên cướp nắm cổ áo cô, tiện tay ném ra chỗ khác.

“Bịch!” Lưng Mộ Lạc Lạc đập vào tường, đau điếng.

Má cô áp xuống đất, giả vờ hôn mê.

Thầy Địch, thầy ở đâu, hu hu, em rất nhớ thầy.

Một trong ba tên cướp lại nhận được điện thoại của chuyên gia đàm phán, sau khi vội vã bàn bạc chúng đã quyết định chấp nhận điều kiện của cảnh sát – trao đổi hai con tin lấy người phụ trách ngân hàng. Dù sao thì bọn chúng cũng có con tin trong tay, vì vậy vờ đáp ứng yêu cầu của cảnh sát, đợi đến khi cửa điện tử mở thì người bên ngoài có thể vào chứ người bên trong không thể ra, dù chỉ một người.

“Ai là Mộ Lạc Lạc?” Đây là một trong hai người mà người phụ trách ngân hàng này yêu cầu trao đổi. Bọn cướp sẽ đưa con tin cần trao đổi ra trước cửa điện tử, nhưng đó chỉ là kế “dụ chuột vào hũ” mà thôi.

Mộ Lạc Lạc nào dám lên tiếng, càng không có đầu óc để nghĩ xem vì sao tên cướp biết tên mình, nhỡ đâu là gọi tên để giết thì thảm quá.

Tên cầm đầu thấy không ai trả lời liền chậm rãi nói:

“Mộ Lạc Lạc, có người muốn dùng mạng của mình để đổi cho cô ra ngoài.”

Câu nói vừa dứt, Mộ Lạc Lạc chưa kịp giơ tay khai tên thì đã nghe thấy bốn bề truyền tới vô số tiếng.

“Là tôi! Là tôi! Là tôi!”

Mộ Lạc Lạc ngoảnh đầu, kinh ngạc khi thấy trong những người lên tiếng có cả nam, nữ, già, trẻ.

“Bọn họ đều là giả, tôi mới chính là Mộ Lạc Lạc…” Xin lỗi mọi người, cô cũng muốn sống mà!

Tên đứng thứ ba trong bọn cướp lôi Hàn Tư Viễn ra trước cửa điện tử, bởi vì hắn đã nghe thấy cô gái kia gọi tên chàng trai này.

Hắn đến trước mặt Mộ Lạc Lạc, cô liền co rúm người lại. Hắn lạnh lùng ra lệnh: “Cô, bò ra ngoài.”

Hai tay, hai chân Mộ Lạc Lạc đều bị trói, có lẽ cũng chỉ còn cách duy nhất là bò thôi, thế là cô giống như một con sâu bướm, từ từ bò trên nền đá cẩm thạch.

Các chú cảnh sát đúng là rất quan tâm đến thanh niên, cứu những bông hoa của đất nước trước thật là sáng suốt!

Trước cửa ngân hàng.

Địch Nam mang theo một máy tính xách tay chuyên dụng, theo yêu cầu của bọn cướp, bây giờ chỉ có anh mới có thể phá password mới, bởi vì muốn phá password mới cần phải hack vào máy tính chủ, kiểm soát các lệnh vận hành của hệ thống.

Địch Nam là thiên tài máy tính. Anh chưa bao giờ sử dụng kỹ thuật lập trình để tiến hành các vụ bất hợp pháp.

Nhưng hôm nay anh đành phải phá lệ, vì sự an toàn của Mộ Lạc Lạc và Hàn Tư Viễn, chỉ duy nhất mình anh có thể phá được lập trình của hệ thống bảo mật chủ.

“Anh Địch, mong anh phối hợp với phía cảnh sát và cũng vì sự an toàn của chính anh, anh cần phải gắn thêm máy nghe lén!” Đội trưởng đội cơ động không chịu nổi tính chuyên quyền độc đoán của Địch Nam.

“Bọn cướp nhất định sẽ lục soát người tôi, không cần phải mạo hiểm như vậy.” Địch Nam chỉ là không muốn gặp những phát sinh ngoài ý muốn.

Đội trưởng đội cơ động dường như cũng không có cách nào phản bác lại, bởi ba tên cướp quá giảo hoạt, nhưng nếu Địch Nam không thể thoát hiểm thì ông sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm.

Địch Nam dường như đã nhìn thấu tâm tư của ông, nhếch mép cười nhạt. Anh nhấn nút ghi âm trên điện thoại, nghiêm túc nói:

“Phía bên trong đang có người nhà tôi, dù tôi gặp chuyện gì ngoài ý muốn thì cũng là do tôi tự nguyện, không liên quan gì đến cảnh sát cả.”

Nói xong, anh giao điện thoại cho viên đội trưởng, sau đó bình tĩnh bước vào cổng chính ngân hàng, nụ cười biến mất trên môi, thay vào đó là sự lạnh lùng, bình thản

Ở xung quanh ngân hàng, các tay súng bắn tỉa bên cảnh sát đều trong trạng thái sẵn sàng, nòng súng đồng loạt chĩa về phía cửa lớn, bí mật bảo vệ hai con tin được trao đổi.

“Két…” một âm thanh ngắn vang lên, cánh cửa điện tử chỉ mở ra một khoảng trống vừa đủ để lách vào.

Qua khoảng trống có thể thấy hai khuôn mặt đang nằm dưới đất. Mộ Lạc Lạc bị trói gập phía sau nên chỉ nhìn thấy giày và ống quần người đàn ông ở bên ngoài.

“Đưa máy tính vào trước!” Tên cầm đầu ra lệnh từ bên trong cánh cửa, đồng thời chĩa súng vào gáy Mộ Lạc Lạc.

Địch Nam khom mình lại, làm theo mệnh lệnh.

Mộ Lạc Lạc vẫn không nhìn thấy khuôn mặt của Địch Nam, cô cố ngóc đầu dậy, kiểu dáng đôi giày này sao lại quen thuộc như vậy?

Về bom đạn thì ba tên cướp vốn là quân nhân xuất ngũ này còn hiểu biết, chứ về máy tính thì chúng là người ngoại đạo, nên đành đánh liều một phen.

“Được rồi, người bên ngoài vào trước đi!”

Địch Nam nhíu mày: “Hãy thả cô gái này ra trước đã. Nếu không giao dịch sẽ bị hủy.”

Mộ Lạc Lạc nghe thấy giọng nói quen thuộc, đột nhiên muốn từ bỏ cơ hội trao đổi. Cô cố lăn về phía sau: “Không đổi nữa, không đổi nữa, em không cho anh vào!”

Địch Nam lo lắng khom người nắm lấy chân cô, đang định kéo ra ngoài thì hai tên cướp nhân cơ hội đó chộp lấy cổ tay anh, kéo vào bên trong, một tên khác lập tức đóng cửa điện tử lại.


[1] Biển chung không thuộc lãnh thổ của bất cứ quốc gia nào, do đó không quốc gia nào được coi biển chung là của mình, không có quyền quản lý đối với vùng biển này.

About these ads

8 comments on “Từ Sao Hỏa đến La Mã (16)

  1. Pingback: Từ Sao Hỏa đến La Mã – Tiểu hài tử, ngươi tới đây « Ngôn tình hội

  2. bạn ơi. có thể cho mình biết lịch cụ thể của bộ truyện này là bao giờ phát hành không?

    • Truyện hôm nay đã chính thức có mặt ở các nhà sách tại Hà Nội, còn trong Sài Gòn các bạn cố gắng chờ khoảng 1 tuần nữa là có. Hy vọng cuốn truyện sẽ được các bạn yêu mến:)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s