Cô nàng hợp đồng – Chương 4.2


“Tôi đã nói cô ta không phải là người tốt mà.” Đám đông xung quanh lại xì xào.
“Hừ. Bây giờ xem còn chạy đi đâu được.” Thiếu phụ mặt vàng cay độc chế nhạo.
“Thanh niên ngày nay, thật chẳng biết tự trọng gì nữa.” Cô giúp việc nói giọng khinh bỉ.

Tâm trạng Hương Tranh vốn không tốt, lại phải nghe đám đông chỉ trích đủ những lời tệ hại, mặt cô mỗi lúc một xám lại như trời lúc chuyển cơn dông. Cuối cùng, không chịu nổi mũi dùi dư luận đang chĩa vào mình, Hương Tranh buột miệng: “Mẹ kiếp! Bọn các người thì biết gì mà nói! Còn nói bậy nữa tôi bắt các người bỏ tù bây giờ”.

Thấy cô gái có vẻ tức giận, đám đông cũng ngừng bàn tán.

“Hừm! Không được tức giận. Mình chẳng phải là Hello Kitty hay sao?”

Hương Tranh chen chúc giữa hàng người để quay trở ra, dù vô cùng bực tức nhưng lúc này cô cũng chỉ dám trừng mắt nhìn qua đám người kia rồi vội vã xách túi đi ra phía cửa vào.

Sở Trung Thiên thì vẫn đứng dựa vào cửa sổ, một tay đút túi quần, một tay cầm điện thoại, nhìn dòng người qua lại trên đường. Cơn gió khẽ thổi từ ngoài vào làm tóc anh bay bay, để lộ khuôn mặt baby với những đường nét hoàn hảo. Trên khuôn mặt đẹp ấy thoáng hiện nụ cười đắc thắng.

“Tiểu nha đầu! Định chống lại tôi à? Đã biết sợ chưa?” Nghe tiếng “tút…tút” ở đầu dây bên kia, Sở Trung Thiên càng đắc ý hơn. Anh dám chắc cô ta đang trên đường quay về. Và anh sẽ gọi lại cho cô ta sớm. nhìn điện thoại lần nữa rồi anh tắt máy.

Đúng lúc ấy, chuông cửa đột ngột kêu vang.

Không lẽ nha đầu đó đã tới rồi? Sở Trung Thiên nghi ngờ, vội vàng chạy ra cửa.
“Kẹt!” Cánh cửa mở ra. Nhưng người đứng ngoài cửa không phải là Hương Tranh mà là một phụ nữ xinh đẹp, quý phái trong bộ váy áo trắng sang trọng.

“Mẹ. Sao mẹ lại đến đây?” Sở Trung Thiên nhìn mẹ đứng ngoài cửa, hỏi một câu vẻ không thoải mái.

Chẳng phải mẹ anh đã quay về Thiên Nhan rồi sao? Sao tự nhiên bà lại xuất hiện ở đây? Bà đến vào lúc này thật khiến anh thấy không thoải mái.

“Sao? Không chào đón mẹ hả?” Sở phu nhân lườm yêu con trai.

Sở Trung Thiên chạy lại ôm lấy mẹ, làm bộ con nít nịnh nọt: “Thế sao? Mẹ yêu quý của con”.

Sở phu nhân vỗ nhẹ bờ vai con trai, cười rạng rỡ. “Xem con này. Càng lớn càng dẻo miệng.”

“Mẹ! Chúng ta đừng đứng ngoài này nữa. Mẹ đi quãng đường xa như vậy, chắc chắn là mệt rồi, mau vào nhà nghỉ đi ạ.” Sở Trung Thiên ôm eo mẹ, đẩy cửa, kéo mẹ vào nhà.

“Thiên à! Con ở một mình như thế này, có ăn uống điều độ, chăm sóc tốt cho bản thân không đấy?” Các bà mẹ trên đời này đều như vậy, lúc nào cũng lo lắng cho sức khỏe của con.

“Được mà mẹ. Con có một người giúp việc bán thời gian. Mẹ không cần lo lắng đâu.”

Hai mẹ con bước vào phòng khách. Để mẹ ngồi đợi ở sofa, Sở Trung Thiên đi pha trà rồi mang tách trà đến, vui vẻ ngồi xuống cạnh mẹ.

“Mẹ. Mẹ ở đây bao lâu? Con sẽ lập tức cho người chuẩn bị phòng cho mẹ.” Sở Trung Thiên nhiệt tình nói, tay bấm điện thoại.

Sở phu nhân nhanh chóng giữ bàn tay đang bấm điện thoại của Trung Thiên lại. “Thiên à. Không cần đâu. Lần này mẹ đến gặp bác gái Tiêu, mẹ sẽ ở chỗ bác ấy.” Tiêu bá mẫu là mẹ của Tiêu Nhiễm Ninh, người bạn tốt của anh. Bác ấy là bạn thân của Sở phu nhân. Thời còn đi học, hai người là những mỹ nhân được các chàng trai theo đuổi nhiều nhất.

“Mẹ. Vậy là mẹ chỉ “nhân tiện” ghé qua chỗ con?” Sở Trung Thiên nhấn mạnh cụm từ “nhân tiện”, làm bộ mặt của đứa trẻ bị bỏ rơi, nhìn Sở phu nhân vẻ tội nghiệp.

“Con đang đùa hả?” Sở phu nhân nhìn Sở Trung Thiên đang cố tỏ ra tội nghiệp, không khỏi bật cười. “Hôm nay mẹ đến xem con sống một mình có tốt không. Nhân tiện hỏi chuyện của con và Luyến Hoàn.”

Luyến Hoàn. Nghe đến mấy từ này, Sở Trung Thiên lập tức bị kích động. “Mẹ! Có phải Luyến Hoàn nói mẹ đến tìm con?”

Đúng lúc đó, bên ngoài tòa nhà chọc trời Sở Trung Thiên đang ở, một cô gái quý phái trong bộ váy đỏ vừa xuống xe, đang hối hả bước nhanh về phía thang máy. Dường như đôi giày cao gót không làm cô khó sải những bước dài trên nền đá cẩm thạch dẫn lối vào tòa nhà. Khi cô chuẩn bị tiến vào thang máy thì một nhân viên bảo vệ mặc thường phục chặn cô lại.

“Cô gái, xin hỏi cô tìm ai?”

Diệp Luyến Hoàn ngẩng đầu nhìn nhân viên bảo vệ, đôi mày hơi nhíu lại. “Tôi tìm Sở Trung Thiên ở phòng 902.”

“Vâng. Mời cô lại phòng quản lý ghi tên vào sổ khách đến thăm.”

Diệp Luyến Hoàn tỏ vẻ không hài lòng, nhưng vì đây không phải khu vực cô quen nên cũng đành miễn cưỡng gật đầu.

Luyến Hoàn điền đầy đủ thông tin và bước vào thang máy năm phút sau đó.

Diệp Luyến Hoàn nhanh chóng tìm được phòng 902 mà Sở Trung Thiên đang ở. Định giơ tay nhấn chuông nhưng cô đã kịp dừng lại khi nghe tiếng nói từ trong nhà vọng ra.

“Mẹ! Có phải Luyến Hoàn nói mẹ đến tìm con?”

Hừ! Đây chẳng phải là giọng Sở Trung Thiên hay sao? Anh ta gọi “mẹ”, lẽ nào là Sở bá mẫu đang ở đây?

Luyến Hoàn cẩn thận nhích sát lại, áp tai lên cánh cửa nghe ngóng tình hình trong nhà.

“Thiên à! Luyến Hoàn nói với mẹ, hai đứa đã chia tay.”

Sở Trung Thiên, mặt biến sắc, không nói gì, lặng lẽ cầm ly trà ở bàn lên nhấp một ngụm.

Sở phu nhân tiếp tục: “Thiên à! Con biết rõ, mẹ rất ưng Diệp Luyến Hoàn. Cô ấy vừa xinh đẹp vừa thông minh, hiếu thảo, quan trọng nhất là công ty của cha cô ấy thuộc tốp năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới. Sở gia chúng ta phải có một cô dâu danh giá như thế. Con có hiểu không?”

Sở Trung Thiên im lặng vài giây, rồi như không chịu được nữa, đành lên tiếng: “Nhưng mẹ à, con không thể chấp nhận một cô bạn gái không chung thủy”.

“Mẹ hiểu cảm giác của con. Đây là chuyện không dễ chấp nhận với tất cả mọi người. Nhưng Diệp Luyến Hoàn nói con bé không cố ý, là anh ta dụ dỗ nó. Nó rất yêu con. Nó đã hứa với mẹ sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Thiên à, con nể mặt mẹ, cho con bé một cơ hội nữa nhé.”

Sở phu nhân nói, giọng như sắp khóc, Sở Trung Thiên thấy vậy cũng chùng lại. Anh thật sự không muốn tranh cãi khiến mẹ phải buồn nhưng thật sự anh không có cách nào tha thứ cho sự phản bội. Huống hồ ngay từ đầu anh đã không thích Luyến Hoàn. Ngừng một lúc, anh mới nhẹ nhàng thuyết phục mẹ: “Mẹ, còn bao nhiêu cô gái khác. Chúng ta đâu cần bám vào Luyến Hoàn. Hơn nữa…”.

Sở Trung Thiên đang định nói tiếp, thì chợt nhìn thấy trán của mẹ nhăn lại. Anh thoáng bối rối rồi dừng lại, có vẻ mẹ anh chưa sẵn sàng nghe anh nói.

“Mẹ biết trên đời còn có vô khối các cô gái. Nhưng tìm đâu ra một cô gái như Diệp Luyến Hoàn? Xuất thân cao quý, xinh đẹp, tài trí vẹn toàn. Nếu con và con bé chia tay, sau này nếu không tìm được một người hoàn hảo như nó, chúng ta phải làm sao?”

Chúng ta? Chẳng phải người hẹn hò với Luyến Hoàn là anh hay sao? Vậy sao mẹ lại dùng hai từ “chúng ta”. Nhìn vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt, giọng nói của mẹ, Sở Trung Thiên thấy rất khó hiểu.

Bây giờ nhớ lại, từ khi mẹ giới thiệu Luyến Hoàn cho anh, có vẻ như mẹ đã chọn Diệp Luyến Hoàn là con dâu. Anh biết Luyến Hoàn thực sự có nhiều ưu điểm nhưng với điều kiện hiện tại của anh, việc tìm một cô gái ưu tú như Luyến Hoàn cũng không khó gì. Anh nghĩ mẹ anh hoàn toàn hiểu điều này, vậy thì vì sao bà vẫn khăng khăng bắt anh quay lại với Diệp Luyến Hoàn? Lẽ nào là vì tài sản của cô ta? Nhưng chẳng phải Sở gia nhà anh cũng không thiếu tiền hay sao? Vì sao mẹ cứ muốn anh kiếm một cô dâu có thế lực? Lẽ nào đằng sau chuyện này còn có uẩn khúc mà anh chưa biết?

About these ads

22 comments on “Cô nàng hợp đồng – Chương 4.2

  1. hichic, cứ chờ đợi từng ngày…từng tháng….mãi không có “mẩu” tiếp theo?bao giờ thì mới được ăn chiếc bánh nguyên vẹn????ban ơi, up tiếp đi, k thì tặng t cuốn truyện ấy để t up lên cho bà con đỡ mong chờ

  2. người ta up như vậy là để bán đc sách, đây là blog nhà xuất bản mà

  3. sao khong post tiep di ban dang hay am. ai co long tot lam on post tiep di mong qua cho doi that dau kho huhu…

  4. bạn có chuyện này post cho mọi người với, đánh máy cũng đc. thanks bạn trước nha

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s